Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 87: Giúp tao trả nợ

Chương trước Chương sau

Cái lạnh lẽo của Ngọc Ly khiến bà Trần gần như c.h.ế.t lặng nhưng vẫn cố gượng cười khì khì hai tiếng chu đáo khép cửa phòng bệnh lại.

Cánh cửa vừa khép, khóe môi bà ta liền nhếch lên, đáy mắt hiện rõ tia tính toán, miệng lẩm bẩm: “Mẹ cha con r, giả bộ th cao với ai? Cũng chỉ là một đứa đầu óc ngu si tứ chi phát triển, bây giờ kh còn bệnh nữa thì đã ? Tưởng bám được lên tới tổng giám đốc Song Thiên đã là oai à? Đợi đ cho tao…”

Bóng dáng bà ta dần khuất nơi góc ngoặt hành lang.

[ đàn bà này mới đúng là kẻ đầu óc vấn đề thì .]

[ ai làm mẹ mà như bà ta? Bên trọng bên khinh?]

[Đúng là một đàn bà khốn kiếp, thất bại.]

đàn mặc vest đeo kính đen đang ngồi trên chiếc ghế ở hành lang khẽ lắc đầu. Cho dù kh liên quan tới ta nhưng nghe xong vẫn cảm th tức giận, tức thay cho bà chủ nhà .

Rõ ràng ở trước mặt thì làm ra bộ dáng như con ch.ó sói già vẫy đuôi, vậy mà sau lưng liền sỉa sói kh tiếc lời. ta càng nghĩ càng th phỉ nhổ trong lòng.

[Bà chủ của được chủ đặt trong lòng bàn tay mà sủng, thế mà mụ đàn bà thối như bà lại dám nói như thế, đúng là cái loại kh biết ều, gan to bằng trời...] ta ngồi đó kh ngừng sỉ vả một trận.

Lúc này ở trong phòng bệnh, Ngọc Ly vừa rót một cốc nước ấm mang tới bên giường ngồi xuống nhấp từng ngụm để che giấu sự lo lắng của bản thân.

Sắc mặt Ngọc Hà trắng bệnh như tượng sáp, mũi vẫn còn cắm ống thở oxi, tay cũng kim truyền nước, và vài loại máy hỗ trợ khác.

“Chị th thế nào ?”

“Đỡ nhiều… đừng lo.” Ngọc Hà nằm trên giường khó nhọc đáp.

Vết mổ trên n.g.ự.c và vết thương trên đùi vẫn đang được theo dõi, Ngọc Ly vào kh nhịn được lại cảm th đau lòng. Cô đúng là khổ. Lần trước thì vì cô mà bị thương trở thành thực vật nằm một chỗ suốt năm năm, còn hiện tại thì cũng vì giúp cô mà suýt thành thức ăn cho lũ trùng.

Đ là còn chẳng biết sau này biến chứng gì hay kh?

gì thì Ngọc Ly cô đây cũng sẽ làm hết mọi cách để ều trị cho cô khỏe mạnh chạy nhảy như bình thường.

Ngọc Hà kh biết nói cái gì tiếp theo, trong tận đáy lòng vẫn cảm th sốc thật sự.

Hôm trước cô vẫn còn khỏe mạnh như vậy, như một cánh chim sẵn sàng dang ra bảo vệ em gái, hôm nay đã bị biến thành ra thế này…

đã từng chứng kiến và trải qua sinh ly tử hận như Ngọc Ly, bỗng chốc lại giống như kẻ chưa trải qua sự đời vậy? Chỉ th ều này xảy ra với thân yêu của đúng là thật khó chấp nhận.

Rõ ràng là ai cũng sinh mệnh, cũng đều đáng quý, đều là quan trọng với ít nhất một nào đó trên đời. Kh lý do gì để kẻ khác thể ngang nhiên cướp đoạt sinh mệnh đó.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ngọc Ly cô đã thực sự thấm .

Kiếp này tự hứa với lòng sẽ kh phạm những sai lầm đáng tiếc nữa, luật nhân quả của cô lẽ đều do Ngọc Hà gánh.

Cô cứ thế, im lặng ngồi bên Ngọc Hà một lúc lâu, cho tới khi cô lại ngủ , lúc này mới đứng dậy nhẹ ngàng ra phía ngoài.

Ánh nắng đã tắt, cũng sắp tối hẳn. Bóng ện cảm ứng đã được bật từ bao giờ.

Ngoài hành lang đang vài tụ tập lại. Ngọc Ly th bà Trần, hai gã đàn lạ mặt và vệ sĩ của . Cô liếc mắt qua vệ sĩ định xoay bước .

“Con bé này, kh ở lại ăn tối cùng cha mẹ đã…” Bà Trần đon đả gọi.

“…” Ăn cơm bệnh viện?

Kh th Ngọc Ly nói gì bà ta lại tiếp tục nói với hai gã đàn : “Đây là con gái thứ hai của nhà chúng .”

Hai gã đó gương mặt quắt ánh lên vẻ nham hiểm, cặp mắt lươn ti hí săm soi Ngọc Ly từ đầu đến chân, sau đó khẽ gật đầu khà khà cười.

"À, nếu các hài lòng thì thể thư thư vài ngày nữa được kh?” Bà Trần nhỏ giọng nói nhưng rõ ràng là muốn cho Ngọc Ly nghe th.

Hai gã đàn liên tục gật đầu: "Được được, vậy bọn kh qu rầy nữa. Chuẩn bị cho tốt, đừng để tới tận đây!"

"Được, đảm bảo!" Bà Trần vội vàng nói, ý tứ như là muốn hai gã đàn kia nh chóng rời .

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Hai gã đó hiểu ý liền xoay , trước lúc bỏ còn liếc Ngọc Ly thêm lần nữa.

vệ sĩ đứng ở gần đó th vậy giống như bị chọc tức ên lên.

ta thoáng qua cửa phòng bệnh đang khép lại tiến tới hỏi: “Bà chủ, về thôi.”

"Ừ!" Ngọc Ly nhẹ nhàng đáp lại.

"Vì con kh ở lại ăn tối? Chẳng lẽ con thực sự kh còn coi chúng ta là cha mẹ nữa hay ?" Bà Trần th thế liền gào lên, tỏ ra tức giận kh thôi.

"Đúng còn gì, đã kh còn là con của hai !" Ngọc Ly nhếch miệng đáp.

"Kh còn? Vậy mày còn tới đây làm gì? Là ăn năn kh? Tao đã báo cảnh sát , chắc c Ngọc Hà bị như vậy là do mày giở trò. Lần này mày kh giúp tao trả nợ cho đám kia, tao sẽ kiện mày tù mọt g.” Bà Trần hùng hổ nói, nghe vẻ như là đã chuẩn bị lời thoại này từ lâu.

Ngọt kh nghe cái liền lật mặt ngay.

Đóng cửa nghỉ diễn luôn.

Tính kiên trì vẻ cũng quá kém .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...