Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 86: Mở mang tầm mắt.

Chương trước Chương sau

Sau khi thay một bộ quần áo sạch sẽ, giờ này Ngọc Ly đang ngồi bên ô cửa sổ, tay cầm cốc sữa nóng, mắt vô định ra phía ngoài.

Bóng nắng xiêu vẹo xuyên qua những tán lá nhỏ xuống nền sân vô số giọt hình dạng khác nhau, hỗn loạn y như một bức tr trừu tượng đơn sắc.

“Em nghỉ một chút !” Duy Hoàng vừa từ phòng tắm ra, trên còn vương hơi nóng ẩm ướt, giọt nước từ trên tóc nhỏ xuống cổ làm Ngọc Ly khẽ rùng nghiêng đầu lại.

“Chúng ta tới bệnh viện kh ?”

“Ở nhà , phẫu thuật xong Khánh Toàn sẽ báo lại mà.” cũng kh muốn cô tới đó gặp lại cặp cha mẹ kia.

Ngọc Ly buồn bã gật đầu, dựa vào vòng tay của đàn phía sau, uống từng ngụm sữa nhỏ. Gió lạnh nhẹ nhàng thổi tới cuốn theo hương hoa nhài thoang thoảng tràn vào phòng càng khiến bầu kh khí trở nên u tĩnh.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

cách này cho em xem phía trong phòng phẫu thuật.” Duy Hoàng dáng vẻ cô kh nhịn được đau lòng nên nghĩ ra cách khác.

vừa nói dứt lời liền với tay lên mặt bàn bên cạnh l ện thoại, gửi cho Khánh Toàn một tin n.

Chưa đầy một phút sau, ta đã gọi video lại. Hung Hoàng bấm kết nối tắt tiếng , cảnh tượng truyền về là phía bên trong phòng phẫu thuật.

Trên chiếc bàn phẫu thuật ở chính giữa phòng là Ngọc Hà, vây xung qu nhiều bác sĩ và y tá mặc trang phục phẫu thuật màu x lá, mệnh lệnh dứt khoát của bác sĩ vang lên cùng với tiếng dụng cụ y tế va vào khay inoc chính là âm th duy nhất đang phát ra ở đây.

Từ hình ảnh trên, Ngọc Ly cũng thể cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng trên gương mặt ẩn sau chiếc khẩu trang của toàn bộ kíp mổ này.

Cô lẳng lặng dõi theo từng động tác của bác sĩ viện trưởng đang thực hiện ca phẫu thuật, chỉ th đôi tay ta cầm nhíp đưa lên hạ xuống thành thạo gắp ra từng con trùng màu trắng sữa, thả vào cái khay. Từng động tác nh gọn, lưu loát y như nước chảy mây trôi.

kích cỡ của đám trùng được Khánh Toàn đứng từ xa vừa phóng to lên mà Ngọc Ly cũng giật , bọn chúng đã phát triển tới cỡ này . Chẳng biết vị trí phẫu thuật đang ở đâu trên phần thân của cơ thể của Ngọc Hà? Kh biết còn bao nhiêu con trùng nữa, và bắt được con trùng chúa hay kh?

Ngọc Ly bồn chồn lo lắng, kh dám chớp mắt.

Đây là một trong những đã quan tâm yêu thương cô vô ều kiện từ khi cô tới nơi này cho đến nay, cô kh bao giờ muốn ều tệ hại gì xảy đến với cô .

Bên cạnh viện trưởng - Vị bác sĩ đang thực hiện việc gắp trùng, những bác sĩ khác cũng đang bận rộn. Ngọc Ly quan sát th bọn họ đang dùng kim châm cứu châm vào cáo vị trí huyệt đạo khác nhau trên khắp thân thể Ngọc Hà, dường như bọn họ đang nỗ lực để dồn đám trùng về một vị trí được mở ra chờ sẵn kia.

cách hạ châm, thể th rằng bọn họ thể đều là những bác sĩ trung y tay nghề châm cứu cao.

Đi cùng với những vị trí hạ châm, chính là hệ thống máy móc hiện đại. Máy siêu âm bốn chiều rà tới rà lui tìm xem ẩn bên dưới lớp da và cơ còn con trùng nào sót lại hay kh?

"Đây chính xác là một ca phẫu thuật xứng đáng vào lịch sử!" Ngọc Ly lớn giọng thốt lên.

"Khụ khụ... kh lo lắng nữa hay ?" Duy Hoàng gương mặt hớn hở của cô, cố nhịn cười hỏi.

Ngọc Ly nghe hỏi như vậy liền đáp lại trong vô thức: “Kh lo.”

Mắt cô vẫn chằm chằm vào màn hình ện thoại.

Bất chợt một loạt tiếng “tít” nối tiếp nhau vang lên, tiếp đó là giọng nói phần run rẩy của bác sĩ phụ trách giám sát: “Nhịp tim chậm dưới bốn mươi lần, huyết áp đang giảm nh. Sáu mươi, năm lăm, năm mươi...”

“Dao mổ số 15.”

Y tá theo mệnh lệnh lập tức đặt d.a.o vào bàn tay của bác sĩ.

Những khác cũng kh dám lơ là ai cũng tập trung cao độ vào phần việc của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-86-mo-mang-tam-mat.html.]

“Cầm máu.”

“Thấm máu.”

“Kẹp 12 mấu.”

Theo động tác tay của bác sĩ, một con trùng màu vàng to cỡ đầu ngón tay vừa được gắp ra khỏi vị trí vết mổ, nó đang giãy dụa mãnh liệt mong thoát khỏi nhưng đã bị ta cho vào lọ thủy tinh đậy nắp lại.

Toàn bộ mọi trong ê kíp mổ th con trùng chúa đều chung một cảm giác nổi da gà, cảm xúc ghê gớm trào dâng mãnh liệt.

Viện trưởng thở ra một hơi bước sang bên cạnh, ngay lập tức vị bác sĩ khác liền tiến tới khâu lại miệng vết mổ. Nhịp tim và huyết áp của Ngọc Hà sau khi được tiếp thêm m.á.u đã dần ổn định.

Như vậy là ca phẫu thuật đã thành c. Ngọc Ly đúng là đã được mở mang tầm mắt. Lần đầu tiên cô th khung cảnh bên trong phòng phẫu thuật, hơn nữa lại là sự kết hợp nhuẫn nhuyễn đ, tây y.

“Những mà trợ lý của tìm tới thật là cao thủ.” Ngọc Ly mỉm cười nói.

Cô đã bị trình độ kỹ thuật cũng như sự phối hợp vô cùng ăn ý của bọn họ chinh phục. Cô tin rằng Ngọc Hà nhận được sự chăm sóc của những này, nhất định sẽ ổn.

"Bọn họ á, đều là những bác sĩ trung y riêng của Tuấn Phong đ, đã mượn tạm ở chỗ . Những đó cho dù là kỹ thuật hạ châm, cách tìm huyệt đạo, thậm chí kiến thức về độc và giải độc cũng là những đứng đầu trong lĩnh vực này.” Duy Hoàng tự hào khoe.

“Tuấn Phong bị mẹ kế và đứa em trai cùng cha khác mẹ hạ độc hãm hại bị liệt chân đúng dịp sinh nhật mười tám tuổi, khi mà vừa đủ tuổi thừa kế gia nghiệp do cha để lại. Gặp chuyện này đương nhiên là bị mẹ kế nẫng quyền, lợi dụng lúc trên giường bệnh mê man mà đem toàn bộ quyền hạn giao lại cho đứa con riêng. Sau này nhờ m bác sĩ trung y kia mà độc mới được giải, chân cũng thể đứng lên đ.”

mà cũng gặp chuyện đó, bảo em cứ cảm th cả toát ra vẻ gì đó hơi âm u, ẩn phía sau một gương mặt tươi cười...” Ngọc Ly trầm ngâm nói.

“Em quan sát kỹ vậy?” Duy Hoàng mỉa mai nói. Ngữ ệu kh kìm chế được cất cao vài phần.

“Đâu , chỉ thoáng qua thôi, em luôn để ý chỉ .” Ngọc Ly bật cười đáp lại. Cô chỉ th đàn đó bên ngoài vẫn đưa tin là một cả phế vật, bị liệt chân, nhưng khi cùng Duy Hoàng lại gặp ta hai chân lành lặn khỏe mạnh nên mới hiếu kỳ để ý một chút mà thôi.

“Ừ, được!” Duy Hoàng hậm hực. “Vậy giờ em nghỉ ngơi được chưa, quá hai giờ chiều .”

“Vâng.” Ngọc Ly bật cười, cầm cốc sữa đã hết ở bên cạnh, cùng với ện thoại xoay dúi vào lòng Duy Hoàng: “Dọn giúp em.”

Sau đó cô thẳng tới trên giường, ngã vào đó, kéo chăn trùm kín đầu.

Duy Hoàng bật cười, mắt híp lại, thả những thứ trong tay xuống mặt bàn, sau đó đóng cửa sổ lại, bật ều hòa.

***

Ngọc Hà nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt ba ngày, tới chiều ngày thứ tư mới tỉnh lại. Ngọc Ly nhận được tin báo lập tức chạy tới.

“Con đã tới à? Mau vào đây. Ngọc Hà vừa tỉnh đã được chuyển sang phòng hậu phẫu, vào gặp chị con , mẹ ra ngoài mua chút đồ cho con bé!” Ngọc Ly vừa tới thì bà Trần cũng ra, hai gặp nhau ở cửa liền nghe bà ta nói vậy.

Cô khẽ rùng , bà ta từ trên xuống dưới, cuối cùng kh nói gì lách bước vào phòng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...