Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 89: Con quá bạo lực làm chúng ta sợ hãi!
" là loại trời đánh thánh vật?”
“Bất hiếu?”
Ngọc Lỵ chợt cười to, tiếng cười vang vọng khắp hành lang đang tr tối tr sáng tựa như tiếng cười của loài ác quỷ hung tàn. Cũng chẳng khác gì tiếng réo gọi của tử thần, làm rung lên mỗi tế bào thần kinh cảm giác, kh ngừng khuếch tán nỗi sợ hãi ở tận sâu trong tâm trí đối diện và nhân chúng lên gấp bội.
“Đánh c.h.ế.t bà?” Cô chậm rãi nói.
“Chắc là kh được !” Ngọc Ly nhếch miệng cười, thở ra.
“Nhưng mà..." Ánh mắt cô bỗng lóe lên sát ý mãnh liệt, bước từng bước đến gần bà Trần, dồn bà ta cảm th hoảng sợ liên tục lùi lại, cho tới khi vấp vào Trần ngã ngồi tiếp xuống mặt đất.
Sắc mặt đàn bà đó trắng bệch, kh còn chút máu. Cả run rẩy dữ dội, giống như đang đối mặt với một ều gì đó khủng khiếp lắm.
Ngọc Ly từ trên cao xuống, cô vòng hai tay trước n.g.ự.c nhếch mép cười khẩy: “Nếu bà muốn bán nội tạng kiếm tiền, cũng thể giúp đ, còn thể bán được giá cao nữa kìa.”
Nói xong cô nháy mắt ra hiệu cho vệ sĩ, ta hiểu ý rút ện thoại ra:
“A lô! Nghe nói mẹ đang cần hiến thận kh, chỗ một sẵn sàng.”
Giả vờ như đầu dây bên kia vừa nói gì đó, ta lại tiếp lời: “Đúng đúng, nếu biết ai nhu cầu nữa thì cứ bảo, ta đang cần tiền nên cứ giá cao là được.”
Kết thúc cuộc gọi ảo thứ nhất, vệ sĩ liên tiếp gọi cuộc thứ hai, thứ ba... cho tới khi ta môi giới bán hết số nội tạng của hai bà Trần thì mới thôi.
“Bà chủ, tất cả đều cảm kích sự cao cả của bà Trần.” Vệ sĩ vui vẻ nói.
“Được!” Ngọc Ly ta, cố nhịn cười, này xem ra cũng biết diễn xiếc đ chứ!
Sau đó cô liếc mắt về phía cặp vợ chồng đang ngây ngất bên dưới mặt đất.
Chuyện này thực ra là Ngọc Ly chỉ dọa bọn họ mà thôi, nhưng nếu hai đó thực sự muốn làm thế với cô hoặc ra tay với Ngọc Hà, thì cô sẽ xuống tay thật.
Ông Bà Trần chứng kiến một loạt hành động của Ngọc Ly, vừa th hoảng sợ vừa tức giận, tại Ngọc Ly lại khỏi bệnh? Giá như cô cứ đần độn như ngày xưa thì là tốt hơn kh?
"Đủ , Ngọc Ly!" Ông Trần thở dài vịn tường đứng lên. Dù ta cũng là từng trải, đã luồn cúi trong cái xã hội này bao nhiêu năm nay . Bây giờ thể chỉ vì chút chuyện như vừa xong dọa cho hoảng sợ lâu đến như thế được.
Đứa con gái ngốc của ta đã thay đổi khác một trời một vực so với lúc trước kia. Ông ta kh muốn tin cũng chấp nhận sự thật là giờ đây ta đã bị mất quyền kiểm soát cô, mất quyền được lên tiếng can thiệp vào đời tư của cô với tư cách là cha mẹ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-89-con-qua-bao-luc-lam-chung-ta-so-hai.html.]
Nhưng dẫu cô cũng là con ruột ta, kh ?
Một giọt m.á.u đào hơn ao nước lã. Ông ta kh tin Ngọc Ly tàn nhẫn tới mức th c.h.ế.t mà kh cứu?
Nghĩ vậy, Trần nh chóng l lại bình tĩnh g giọng nói: “Cha thừa nhận là lúc trước cha mẹ đã cư xử kh tốt với con, nhưng con cũng th mà, con là đứa trẻ bị bệnh, làm cha làm mẹ bao giờ cũng mong con cái khỏe mạnh lành lặn. Vậy nên mỗi khi th con, cha cứ th như đang th sự bất lực của bản thân… Kh chỉ thế, con quá bạo lực, làm chúng ta sợ hãi.”
Câu nói: “Con quá bạo lực, làm chúng ta sợ hãi.” Được thốt ra từ miệng của ta lọt vào trong tai Ngọc Ly làm cô bật cười: “Sợ hãi? Nếu vậy thì tránh xa ra, cũng th sợ hãi các .”
Nụ cười khinh thường của Ngọc Ly làm cho Trần chút hoảng sợ, vô thức về phía cánh cửa phòng bệnh.
"Con, mày, nếu mày nói vậy thì cũng đừng liên quan gì tới con gái tao nữa...”
Ông Trần vừa gào xong, Ngọc Ly lại nhếch miệng cười.
"Ông nghĩ kỹ hẵng nói!" Ngọc Ly vẫn cười, nhưng nụ cười lạnh lẽo của cô lại khiến cho hai vợ chồng Trần th sợ hãi tột độ. “Tất cả chi phí nằm viện của Ngọc Hà là một con số khổng lồ, bán cả nhà họ Trần chưa chắc đã trả nổi đâu.”
Nghe Ngọc Ly dọa như vậy, cả hai đều toát mồ hôi, bà Trần nghe tới tiền liền lắp bắp: "Mày khiến con bé ra n nỗi đó, mày trách nhiệm.”
" th toán những chi phí đó cho chị , hoàn toàn kh liên quan gì tới các , cũng kh vì th tật giật . Còn nếu các muốn nói như thế, cần đưa ra bằng chứng, kẻo tới lúc nói sướng mồm kh cản nổi lại bị kiện vì tội phỉ báng bôi nhọ vu cáo… khi đ cũng đừng nói kh biết ều.”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Mày kh sợ sau này Ngọc Hà sẽ tính sổ với mày ?" Bà Trần quắc mắt gào lên.
"Tính sổ với ? Xin mời!” Ngọc Ly nhún vai.
Thái độ thập phần thong dong.
Cuối cùng thì bà Trần cũng đã hiểu được, nếu hai cứ tiếp tục cứng mồm cố nói hươu nói vượn để ăn vạ Ngọc Ly thì hôm nay sẽ bị mất tất cả chẳng còn gì. Th vậy, cả hai lại lập tức lật mặt làm lành.
“Ngọc Ly, cha mẹ biết sai . Chúng ta sai thật . Con tha lỗi cho chúng ta . Cả gia đình bốn chúng ta chính là một thể bền chặt kh thể tách rời. Chúng ta sẽ kh đòi hỏi gì từ con nữa, ta thề!”
"Biết sai ngay từ đầu là tốt hơn rồi kh? Lời xin lỗi này cũng chả cần, các hãy chăm sóc cho Ngọc Hà chu đáo, khi sẽ kh soi xét nữa.”
Vệ sĩ tới giả bộ đỡ bà Trần dậy, còn chu đáo vỗ vỗ phủi bụi bám trên quần áo của Trần dường như cố ý lại như vô ý đẩy ta tới tới lui lui đến hoa cả mắt. “Vậy bây giờ chúng đã được chưa?
“Được, được .” Đáy lòng Trần vô cùng đau khổ và tức giận, so với việc lăn lộn trên thương trường còn khổ nhục hơn nhiều lần. Ông ta len lén liếc về phía cửa phòng bệnh của Ngọc Hà, động tĩnh phát ra lớn như vậy hy vọng cô kh bị thức giấc.
Dù màn kịch vừa , ta cũng chẳng muốn bị Ngọc Hà biết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.