Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 90: Con giúp mẹ.
Ông Trần th Ngọc Ly đã xuôi xuôi liền thử thăm dò.
“Vậy, chuyện món nợ kia, con thể giúp chúng ta một phần hay kh?” Rõ ràng vẫn cố cắn chặt kh chịu bu.
Ông bà Trần mong mỏi chờ.
"..." Một hồi lâu sau Ngọc Ly cũng kh nói gì, cô cứ đứng đó chằm chằm vào hai bọn họ, vô tình tạo ra một loại áp lực thật lớn lao.
Đáy lòng Trần đang cảm th chịu, ta đã xin lỗi xong , lời gì cần nói cũng đều nói hết, như thế cũng thể coi là được đúng kh? Vậy cớ chút nợ này con r kia vẫn kh chịu gánh?
"Loại bất hiếu giống như mà còn muốn đặt hy vọng vào hay ? Chẳng lẽ cho rằng trách nhiệm đó thực sự thuộc về à? Mới vừa nãy còn thề kh đòi hỏi gì ở nữa cơ mà? Đã quên ngay ?" Ngọc Ly cười nhạo.
"..." Ông Trần tức giận đỏ bừng mặt nhưng vẫn nghiến răng nói: "Con gái, cha sai ! Cha thực sự sai , cho cha xin lỗi!"
"Ha ha ha... Trần, xem kính cẩn như thế sẽ khiến bị tổn thọ đ. nói , cứ chăm sóc cho Ngọc Hà chu đáo trước đã.” Ngọc Ly thở dài khẽ chép miệng dứt khoát xoay bỏ .
Bà Trần lúc này mới rón rèn tới bên cạnh chồng, kéo khẽ vạt áo của ta hỏi nhỏ: "Con r đó... nó nói vậy là giúp chúng ta trả nợ kh?"
“Mụ già khốn kiếp, nợ đ đều là của mụ, chúng ta cái gì, đừng kéo vào. Nếu nó kh chịu trả, bà cứ xác định bán thân mà bù vào.” Nói Trần xoay bỏ .
Bà Trần sững sờ đứng yên tại chỗ, ngàn vạn lần bà ta cũng kh thể ngờ được chồng lại dám nói ra những lời như thế.
“Lão già thối, hôm nay ăn gan hùm mật gấu hay mà dám quát ? biết , chắc c đang lén nuôi con bồ nhí nào đó ở bên ngoài để kiếm thằng con trai kh? Bảo cả cái c ty lớn như vậy lại kh l một đồng đưa cho . Lão già khốn kiếp, đứng lại ngay...” Bà Trần chu chéo lên đuổi theo chồng của .
"Mụ mau xéo , đừng bám l ! th mụ là th phiền!" Ông Trần cũng đã ngán ngẩm đàn bà ch chua này lắm , hôm nay chính là tức nước vỡ bờ, ta ngay cả nói cũng lười chẳng muốn nói nhiều với bà ta nữa, trực tiếp bỏ .
Nhưng mà bà Trần ôm cánh tay của ta chặt, gỡ mãi kh được.
Bà Trần nghe ta nói vậy lập tức sửng sốt, từ đáy lòng dâng lên một cỗ tức giận và phẫn hận, đàn của lại nói ra lời nhẫn tâm, ghét bỏ bà ta một ở lại. Ánh mắt bà Trần dần trở nên oán độc, nhăn mặt một cái trực tiếp há mồm ra cắn mạnh vào cánh tay ta.
" sẽ sống c.h.ế.t với các ... dám ở sau lưng làm bậy. Ghê gớm!" Bà Trần chẳng khác gì con thú ên loạn vừa cắn xé, vừa gào rống lên.
Ông Trần bị cắn đau kh kiêng nể gì hết, lập tức vung tay tát thẳng vào một bên mặt của bà ta, sau đó phũ phàng giơ chân đạp bà Trần ngã lăn ra đất, ôm l vết thương nh chân bỏ chạy.
đàn bà tóc tai bù xù, miệng còn vương vệt máu, cặp mắt đỏ lừ liếc ra những gương mặt đang cười nhạo ở bốn xung qu. Bà ta lại càng thêm xấu hổ và giận dữ, oán hận đối với kẻ đầu sỏ là Ngọc Ly đã chất cao hơn núi khiến nhịp thở trở nên phì phò mãi kh nói thành lời.
Ngọc Hà nằm trong phòng bệnh, cô đã tỉnh từ lâu, cũng nghe tất cả mọi chuyện. Gương mặt tái nhợt kh biểu hiện gì, chỉ ánh mắt là chứa đầy sự thất vọng.
Cô vốn dĩ vẫn cho rằng dù hai này đối xử với con cái kh c bằng, thì họ cũng vẫn yêu thương . Nhưng cho tới lúc này cô mới hiểu, họ chỉ vì chính bản thân, kh hề quan tâm tới ai hết, đúng là cặp cha mẹ cực phẩm.
Nhưng biết làm được, con cái đâu quyền lựa chọn cha mẹ.
Giờ cô cũng chẳng biết làm .
Lúc lâu sau cánh cửa phòng bệnh hé mở. Bà Trần vào mỉm coi như kh chuyện gì Ngọc Hà, giống như chuyện vừa xảy ra ngoài kia chỉ là một cơn ác mộng thoáng qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-90-con-giup-me.html.]
Vết đỏ trên mặt chỉ như một tai nạn nhỏ.
“Mẹ định bán nội tạng của con và Ngọc Ly để trả nợ?” Gọng nói khó nhọc đè nén sự xúc động như sắp khóc của Ngọc Hà chợt vang lên.
Cô thẳng vào cặp mắt hằn tia m.á.u vì tức giận của bà Trần thều thào chất vấn: “Mẹ thực sự nghĩ làm như vậy?”
Bà Trần thở dài, khi nãy bà ta đã bị chồng mắng chửi, giờ thực sự kh muốn đứa con gái bà ta yêu thích cũng quay lưng lại với liền kh chút ngượng ngùng nào, thản nhiên nói thẳng: “Mẹ chỉ dựng một màn định lừa con r đó ít tiền trả cho chủ nợ thôi, kh ý định kia. Mà nếu thì cũng là nó, chẳng gì liên quan tới con.”
Nghe vậy, trong nháy mắt, sắc mặt của Ngọc Hà liền thay đổi, lời nói này chính là từ miệng một mẹ thể nói ra ?
"Mẹ nợ bao nhiêu?" Cô híp mắt về phía bà Trần hỏi.
"Ba tỷ!" Bà Trần thở dài đáp.
"Chỉ ba tỷ?" Ngọc Hà hỏi lại.
"Ừ! Vậy mà nó cũng kh cho.”
Ngọc Hà đau đớn cười, trên cái trán nhẵn bóng của cô lấm tấm mồ hôi khẽ nói: “Bán nhà cũng thừa trả số nợ kia.”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Kh được, bán nhà chúng ta ở đâu. Bạn bè của mẹ sẽ mẹ bằng ánh mắt như thế nào? Nhất định kh thể bán nhà, cho dù ăn mày cũng kh bán!” Bà Trần ên cuồng nói.
"Vậy mà thể đem nội tạng của con bán? Chỉ vì sĩ hão?” Ngọc Hà mỉa mai.
"Cả cuộc đời phấn đấu của mẹ chỉ con và ngôi nhà đó để khoe. Con thì như thế này, giờ chỉ còn ngôi nhà!"
"Được , con sẽ giúp mẹ trả món nợ đ. Nhưng chỉ duy nhất lần này...” Càng nói Ngọc Hà càng giống như một bị mất sức, giọng mỗi lúc một nhỏ, cuộc sống đúng là đang muốn trừng phạt trái tim cô hay ?
Ngọc Hà cảm giác như đây chính là cái giá mà cô trả cho những sai lầm trong quá khứ của , oan hồn tại vụ cháy khách sạn Vian đang đòi lại c bằng trên một kẻ đã gián tiếp gây ra cái c.h.ế.t cho bọn họ, kh!
"Con giúp mẹ?" Bà Trần ngỡ ngàng ngừng nói, hỏi lại.
Ngọc Hà mệt mỏi gật đầu.
Cô một ngôi nhà. Đ vốn dĩ là chỗ trước kia cô mua muốn đưa em gái ngốc tới đó sống, tránh xa sự hắt hủi của cha mẹ. Giờ thì, kh cần nữa . Coi như cô cũng báo hiếu cho bà ta là xong.
Bà Trần há to miệng ngạc nhiên kh biết nói thế nào liền nghe Ngọc Hà nói: “Mẹ hứa kh bao giờ được làm phiền tới Ngọc Ly nữa.”
"Mẹ hứa!"
"..." Nh vậy?
Ngọc Hà thất vọng im lặng, khẽ nhắm mắt lại.
“Con nghỉ ngơi nhé, cũng khuya , cơ thể con chưa khỏe cần ngủ đủ giấc...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.