Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 93: Chúc hai người may mắn!
Thời tiết lúc này mới chớm sang Hè, nhưng kh khí đã bắt đầu oi bức.
Phòng đại tiệc ở Song Thiên đ khách mời, vậy mà đám Duy Hoàng lại đặc biệt nổi bật ở trong một góc phòng. Bọn họ chỉ cần ngồi ở đó thôi cũng đã khiến bầu kh khí thêm phần náo nhiệt, vô số ong bướm vờn qu bay qua bay lại muốn gây sự chú ý.
Nhưng kh thành.
Bề ngoài, mối quan hệ của bốn bọn họ với Tuấn Phong cũng kh thể hiện sự thân thiết nên ít biết được bọn họ xuất hiện ở đây là khách mời của ai, hay chỉ đơn giản là bạn của Duy Hoàng – Ông chủ Song Thiên, mà phần đ thì cũng kh biết rõ thân phận từng , nhất là của Trọng Đạt và Bá Tùng.
Vài kẻ chút quen biết trong thương giới cố ý dẫn theo nhà tới chào hỏi Minh Quân và Duy Hoàng, cũng một số kh biết xấu hổ đánh tiếng ngầm dẫn mối nhưng đều bị từ chối thẳng thừng.
Bản chất của những lão già và đám cơ hội khi tới những buổi tiệc này thường là như vậy. Thế cho nên mới hay những tai nạn ngoài ý muốn xảy ra.
Mà biến số trong đó chính là sự xuất hiện của một .
Ngọc Ly đang nói chuyện vui vẻ cùng La Ly và m bạn của cô thì một tiếng gọi ẩn chứa sát ý mãnh liệt vang lên.
“Ngọc Ly!"
Cô sửng sốt một giây, sau đó mới quay đầu lại.
Chỉ th một đôi nam nữ vừa từ cửa vào mà chính cô gái đó đã gọi cô.
" kh nghĩ nh như vậy chúng ta đã gặp mặt? xin giới thiệu, đây là Tuấn Kiệt bạn trai của !" Khánh Vi cười khoái trá.
Ngọc Ly khẽ liếc cô ta, giữa hai đầu l mày lóe lên một tia lạnh lùng vô hình, cũng kh trả lời. Cô im lặng đứng đó khó hiểu Tuấn Kiệt.
Cô kh dám chắc bản thân hiểu đàn này, càng kh nói là chính vẫn còn niềm tin vào ta. Tuy nhiên, việc ta trở thành bạn trai của Khánh Vi thì chắc c là ều vô lý nhất trên đời.
Th Ngọc Ly vẫn bình thản đứng đó sắc mặt kh chút tức giận gì, đáy lòng Khánh Vi chợt nôn nóng, cô ta mỉm cười ghé sát lại gần dùng âm lượng chỉ hai nghe th để hỏi: “Nghe nói chuyện cô mượn xác hoàn hồn là thật, nếu như mà th tin này bị tiết lộ ra ngoài thì sẽ ra nhỉ? nghĩ kh tất cả mọi sẽ tin, nhưng chỉ cần đám nhà khoa học nhận được chút tiếng gió là được ...”
Ngọc Ly gật đầu: “Khi đó bị lôi m.ổ x.ẻ đầu tiên chính là cô.” Nói cô xoay kéo theo La Ly muốn rời .
Khánh Vi th bị xem nhẹ thì lập tức bước nh về phía trước chặn lại đường của Ngọc Ly, chế nhạo: "Giả bộ cái gì? nghe nói cô với Tuấn Kiệt trước kia là một đôi kh? Còn nghe nói hình như là cô mê đắm ta nhưng kh được đáp lại nữa. Hiện tại ta đã trở thành bạn trai của , mà cô thì đã trèo được lên đàn lắm tiền khác, hẳn là cũng kh cảm th ghen tị , kh?”
Ánh mắt Ngọc Ly đột nhiên trở nên sắc bén. Cô quay lại Khánh Vi, lạnh lùng nói: "Khánh Vi, khuyên cô một câu, đã may mắn sống sót thì nên giữ cái miệng cho sạch sẽ!"
Khánh Vi đắc ý nói: "Nhà họ Nguyễn của cũng đâu là dạng tầm thường, cô đừng mà l trứng trọi đá...”
Hiện Tại Võ Quốc Vượng đã chết, họ Nguyễn kh còn bị khống chế nữa liền tha hồ bành trướng thế lực khắp nơi. Cô ta kh tin một Trần Ngọc Ly bé nhỏ mà cô ta lại kh thể áp chế được.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Cô ta đã để ý tới Võ Duy Hoàng từ lâu nhưng vẫn luôn phớt lờ cô ta, ngay khi mới tham gia tổ chức L, được giao nhiệm vụ tiếp cận với Duy Hoàng cô ta đã tự nhủ đây chính là đàn thuộc về riêng .
Tuy nhiên vì Ngọc Ly xuất hiện đã làm thay đổi kế hoạch đó. Khánh Vi liền hận cô tới thấu xương, dám chiếm mất đàn của cô ả. Nhưng cũng kh . Sớm muộn gì cô ả cũng sẽ thu được đàn đó về tay mà thôi.
Dường như Ngọc Ly đã thấu tâm tư của cô ta, lạnh lùng liếc một cái, sau đó cười mỉa mai.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Thật xin lỗi, bởi vì thực sự kh cảm th quen biết ta là chuyện tốt đẹp tới cỡ nào, vì vậy mới coi như kh quen đ. Cô hài lòng với câu trả lời này kh?"
Tuấn Kiệt: “...???”
Khánh Vi nhất thời đổi sắc mặt: “Cô!”
“Vậy nên, chó khôn kh cản đường, ân oán của chúng ta nếu muốn tiếp tục hãy chọn một nơi khác, cô cũng vẫn cần cái vỏ bọc đại tiểu thư nhà họ Nguyễn này chứ? Bằng kh thì và cô… ngay ở đây cũng được.” Ngọc Ly trào phúng nói.
“Em nghĩ như vậy?” Tuấn Kiệt trầm giọng cắt ngang.
“Nghĩ? Chẳng đó là sự thật hay ? Quen biết lợi gì? đã làm được gì cho ? luôn th như vậy đ, ?” Ngọc Ly bật cười châm biếm.
“Tốt nhất nên coi kỹ sủng vật của , kẻo cắn càn bị ta đánh lại oán trách chụp cho cái mũ ghen tu. Nực cười lắm.”
Khánh Vi tức giận đến thở phì phò, sắp kh chịu được, cô ta vội vàng kéo cánh tay Tuấn Kiệt, tỏ ra tủi thân nói: “Cô ta dám sỉ nhục em! Tuấn Kiệt, nói gì chứ! Cô ta chính là đang ghen tức với em.”
Tuấn Kiệt nghe vậy lại chút bất ngờ.
Ghen tu ?
Mặc dù chuyện vợ chồng của cô với Duy Hoàng ta kh chính mắt th, nhưng lại nghe th.
Dù cho kh thắm thiết nhưng đâu tạm bợ l lệ.
Vốn dĩ ta vẫn cho rằng bản thân đã hoàn toàn mất cơ hội, hoá ra vẫn thể… vô luận là Ngọc Ly chịu thừa nhận hay kh thì tình cảm của cô dành cho ta chắc hẳn vẫn còn.
Ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng xa cách kia là tình yêu dành cho ta vẫn chưa bị phai mờ.
ta Ngọc Ly, ánh mắt chất chứa biết bao dịu dàng.
Ngọc Ly lại hai trước mặt nhếch môi cười. “Nếu nhớ kh lầm thì lúc nãy nhắc là đừng chụp mũ cơ mà nhỉ?”
“Chị La Ly, chị th kh, cô ta thế kia mà đầu óc chắc là hơi kém.” Cô thở dài nháy mắt với La Ly.
“Đi thôi.” La Ly mỉm cười kéo tay Ngọc Ly, cô kh thích đứng đôi co ở chỗ này.
Khánh Vi trợn mắt , quát lên: “Ngọc Ly, cô bớt ở chỗ này giả tạo ! còn biết cô đến với Duy Hoàng cũng chính là cướp từ tay Ngọc Hà, nói cho cùng bản chất của cô chính là loại tiểu tam chuyên giật chồng .”
Giọng của cô ta lớn hơn đã khiến vài chú ý.
Ngọc Ly cô ta một cái, cười châm chọc: “Đại tiểu thư nhà họ Nguyễn, cô Khánh Vi! là cô thầm mến kh? Hết mang đàn tới trước mặt để khiêu khích giờ lại nói giật chồng . Ôi th sợ hãi quá! Dù với nhan sắc của cô như vậy… rõ ràng là kh hợp gu của , đáng tiếc làm ?”
“Cô!”Khánh Vi chút hoang mang. Cô ta bị lời nói của Ngọc Ly xoay vòng qu.
Cho tới khi tiếp thu được thì liền tức giận đến nghiến răng nghiến lợi. Mà Ngọc Ly thì đã cùng La Ly rời . Cô ta kh cam chịu gào lên: “Chờ một chút!”
Ngọc Ly cau mày tỏ ra kh kiên nhẫn quay đầu về phía cô ta, cất giọng lạnh lùng nói: “Còn việc gì?”
Khánh Vi hít sâu một hơi, bước tới trên mặt nở một nụ cười cực kỳ xấu xa nói: “Cô cướp chồng của khác, giờ muốn xem chồng cô bị ta cướp…”
Trong nháy mắt đáy lòng Ngọc Ly chợt lạnh, một linh cảm bất an ùa tới, cô đưa mắt về phía ô bàn của Duy Hoàng, kh th đâu.
“Ba!” Một cái tát vang dội
Khánh Vi bị đánh nghiêng đầu , má lập tức sưng lên với tốc độ thể th bằng mắt thường.
Sắc mặt của cô ta trắng bệch cặp mắt trở nên hung dữ.
Định x lên đánh trả Ngọc Ly.
Một giây kế tiếp.
“Ba! Ba!” m th của hai cái tát vang lên.
Khánh Vi ôm mặt, kh dám tin Ngọc Ly.
“Ngọc Ly, cô dám đánh ?”
“Mặc dù ta vẫn nói, chó cắn một cái, kh nên cắn lại, nhưng luôn cảm th, một số súc sinh kh thể nu chiều, nếu cứ nu chiều thì sẽ khiến nó dễ quên rằng họ gì.” Ngọc Ly lạnh giọng nói. Ánh mắt sắc bén quét sang gương mặt của Tuấn Kiệt.
“A! Con tiện nhân này!” Khánh Vi giống như một ên x tới phía cô, những vây xem đều sợ đến choáng váng, nhất thời kh biết làm thế nào để ngăn lại.
Con ngươi Ngọc Ly lạnh như băng. Cô quay sang nói nh với La Ly, chị gọi cho Quân lập tức tìm Duy Hoàng giúp em.
Sau đó cô lui về sau một bước, lạnh lùng giơ chân đạp thẳng vào bụng Khánh Vi đang lao tới làm cô ta ngã sõng xoài ra sàn nhà.
“ dung túng bạn gái thật đ, khiến cô ta chẳng khác gì chó dại?” Ngọc Ly cười châm chọc Tuấn Kiệt.
đàn này đúng là đủ nham hiểm, muốn dùng cách này để chia rẽ cô và Duy Hoàng? Thơ ngây thật.
Th ánh mắt đầy châm biếm của Ngọc Ly, ta bước tới đỡ Khánh Vi lên giữ chặt: “Đủ !”
“Chúc hai may mắn!” Tuấn Kiệt bỏ lại một câu mang theo Khánh Vi rời khỏi.
[Mẹ nó! May mắn cái con khỉ!] Ngọc Ly cũng tức tốc rời khỏi buổi tiệc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.