Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 94: Đánh tốt lắm
"Đừng kéo tao, con tiện nhân này, mày dám đánh tao, hôm nay tao sẽ kh bỏ qua cho mày đâu!" Khánh Vi gào lên vùng thoát khỏi sự khống chế của Tuấn Kiệt tiếp tục vung quyền đánh về phía Ngọc Ly.
Tuấn Kiệt chợt biến sắc.
Khí thế của Khánh Vi giống y như chó ên vậy, khiến những bình thường đứng xung qu đó cũng rụt rè e ngại.
Ngọc Ly lại chẳng thèm để ý cứ thế nh ra phía cửa của phòng đại tiệc.
Bên ngoài hành lang trái ngược với bên trong, ở đây tương đối vắng vẻ, hầu như kh khách khứa gì mà chỉ đám nhân viên Song Thiên lại.
Khánh Vi đạp gót giày lộc cộc đuổi theo cô giống như kẻ ên, bỗng nhiên cô ta rút từ dưới gấu váy ra một con d.a.o cầu vồng cỡ bé gài trên đai đùi, đ.â.m thẳng về phía lưng Ngọc Ly.
“Tiện nhân, tao liều mạng với mày!”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Tình huống cực kỳ nguy hiểm.
Đúng lúc này, Tuần Kiệt kịp bắt l cổ tay của cô ả giật mạnh về phía sau, quát lên: “Cô ên à!”
vung tay giáng xuống mặt cô ta một cái bạt tai.
Khánh Vi trợn mắt lảo đảo, khó khăn lắm mới bám vào tường đứng vững, con d.a.o theo phản xạ lia qua mạn sườn Tuấn Kiệt hiện lên một vệt máu.
Đám nhân viên phục vụ hoảng loạn né ra thật xa.
Đôi khi Song Thiên cũng ẩu đả, nhưng một cô gái hung dữ như này thì lần đầu tiên bọn họ gặp.
Sắc mặt Tuấn Kiệt tối sầm lại, nghiến răng bước tới xách cô ả lên một mạch lôi .
Mọi lại được phen hú hồn, giật dạt hết sang một bên nhường đường.
Đám này đều ên hết hay , đúng là chẳng khác gì chó ên. Lúc tới thì cao quý bao nhiêu, lúc này lại thảm hại b nhiêu.
Ngọc Ly cũng chẳng thời gian để dừng lại, cô vừa chạy ra ngoài vừa liên lạc với Khánh Toàn đồng thời báo cho của cùng truy tìm dấu vết.
Chẳng hiểu khi nghe tin Duy Hoàng như thế cô lại chạy ra ngoài. Biết đâu chưa rời khỏi đây thì ???
Khánh Toàn đang ở chỗ bữa tiệc, nhận được tin báo lập tức đuổi theo, hai gặp nhau ở đại sảnh khách sạn. Sắc mặt ta cũng chút sợ hãi, tái mét. “Ông chủ kh trong Song Thiên?”
“Ừ.” Ngọc Ly nén nỗi lo lắng lại hỏi: “Tra xét tất cả hệ thống an ninh, chưa tới ba mươi phút thì chắc là kh thể xa được.”
“Vâng.” ta tiếp tục liên lạc với giám đốc an ninh của Song Thiên.
Đúng lúc này đám Minh Quân và Trọng Đạt cũng ra tới nơi, phía sau còn Bá Tùng và vài khác.
Sắc mặt ai cũng âm trầm tỏa ra sát khí đáng sợ.
“Vừa nãy một nhân viên tới nói rằng em gặp chút chuyện rắc rối với một đàn tên Tuấn Kiệt ở trong nhà vệ sinh nên nhờ chuyển lời cho . Duy Hoàng liền ngay.” Trọng Đạt gằn giọng.
“Em vẫn luôn ở tại bữa tiệc.” Ngọc Ly thở dài.
“Mẹ kiếp, con r kia được Tuấn Kiệt mang , bắt được bọn chúng thì sớm tìm ra chỗ của hay kh?” Bá Tùng tức tối nói.
Nghe vậy Ngọc Ly lập tức th chột dạ, chính cô đã quên mất ều này…
“Thôi được ! Đứng đây cũng kh giải quyết được chuyện gì, mau cho phong tỏa lại tất cả các tuyến th tin xem thu được gì kh? Thân thủ của Duy Hoàng cũng kh tệ đến mức dễ dàng bị đưa vào rọ chứ?” Minh Quân cau mày nói dẫn đầu vào trong phòng an ninh.
“ ?” Trong Đạt lên tiếng hỏi.
Giám đốc an ninh của Song Thiên một đám ùa vào phòng liền hoảng hốt, lần nào mà m này tụ tập một chỗ là kh xảy ra chuyện đâu, mà chẳng hiểu lần nào cũng dính níu tới ta luôn.
“Bọn chúng đánh lừa chúng ta thôi, tổng giám đốc chắc c chỉ ở một chỗ nào đó tại đây, chưa thể ra ngoài. Chiếc xe khả nghi vừa rời khỏi kia trên đó là một kẻ khác.” ta lau mồ hôi trán báo cáo.
“Bắt được con ả kia chưa?” Bá Tùng lạnh giọng hỏi.
“Bắt được , nhưng đàn cùng thì đã thoát.”
“Cô ta đâu?” Đáy mắt Bá Tùng hiện lên tia độc ác.
“Đang được đưa vào đây ạ.” Giám đốc an ninh hơi sợ hãi khí thế của , cẩn trọng đáp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngay sau đó hai vệ sĩ bước vào phòng, Khánh Vi bị kẹp ở giữa lôi xềnh xệch theo. Cô ta kh ngừng giãy giụa, mắt tức giận đỏ lên, miệng bị bịt băng dán chỉ ư ư nói kh lên lời.
Bản thân cô ta xuất thân trong gia đình địa vị và thế lực, từ nhỏ đã quen với thói độc đoán, bao gì bị ủy khuất như vậy?
Mặc dù trước kia bị Võ Quốc Vượng kh chế nhưng địa vị và thế lực bên ngoài của nhà họ Nguyễn là thật, cô ta lại là đại tiểu thư, ở cái tỉnh này, nếu muốn, cô ta chính là một tay thể che trời.
Vậy mà hết lần này tới lần khác đều bị thất bại dưới tay của một con ngốc.
Ánh mắt cô ta đỏ lên hung ác ghim chặt lên trên Ngọc Ly.
Chỉ tại cô, nên cô ta mới rơi vào loại hoàn cảnh này.
khả năng, ngày hôm nay cô ta cũng kh còn đường sống để mà trở về nữa. Nếu vậy, nhất định kéo theo Ngọc Ly cùng làm đệm lưng, bằng kh thì sẽ kh từ bỏ ý đồ.
“Nói xem, Duy Hoàng đâu?” Bá Tùng ra hiệu cho một vệ sĩ giật băng dán ra, híp mắt hỏi.
Khánh Vi nhếch miệng cười nhổ ra một bãi nước bọt về phía Ngọc Ly: “Con khốn, hôm nay c,h.ế.t tao cũng muốn được th mày đau khổ, đàn của bị chơi tới c,h.ế.t.”
Ngọc Ly chợt rùng , cô rõ sát ý từ bên trong cặp mắt kia.
Cô biết, ả nói thật, kh là chỉ đe dọa.
Sắc mặt Bá Tùng trầm lại, vừa định nói, thì Khánh Toàn đột nhiên x tới: “Nếu cô ta kh nói được, vậy đây kh ngại giúp cô ta một tay.”
Vừa nói, tiếng “Ba, ba” cũng vang lên, Khánh Toàn đã vung tay cho Khánh Vi hai cái tát.
Cô ta bị đánh cho đầu óc choáng váng, mắt nổ đom đóm, tầm lập tức chút mơ hồ.
Khánh Toàn hơi lắc cổ tay, nhếch miệng cười nói: "Các vị, đây là lần đầu tiên đánh phụ nữ, nhưng lại chẳng chút ngượng ngùng, ả đàn bà này thật sự nên đánh! một chút cũng kh áy náy.”
Bá Tùng nhếch miệng ta tán thưởng: “Đánh tốt lắm!”
Lúc này Khánh Vi mới kịp định thần lại, khi nãy cô ta bị Ngọc Ly cho hai bạt tai, Tuấn Kiệt một cái nữa, miệng vẫn còn ê ẩm; giờ lại thêm hai cái… Mẹ nó đúng là bữa tiệc ăn vả hay ?
Khánh Vi phùng má lên, gương mặt cô ta đã bị sưng t gần như mất sạch cảm giác, liền hét lên. “Các biết là ai kh? Lại dám đánh , chán sống ?”
“Câm miệng!” Minh Quân bực bội quát.
Uy áp tỏa ra khiến cô ả tái mét mặt, rụt vai nép vào hai vệ sĩ đang giữ chặt l ả.
Cô ta biết đàn này, chính là trùm ngành ô tô nội địa, đừng vào cái mác do nhân kia mà coi thường. Con này đáng sợ, nhiều thế lực chính trị, thậm chí hắc bạch đạo đều nể vài phần. Những ều này là cô ta nghe cha mẹ trong lúc tán gẫu nhắc qua.
Nhưng ở trong lòng Khánh Vi, Minh Quân chính là một nhân vật trong truyền thuyết, vốn kh thực.
Cho nên, cho tới bây giờ cô ta chưa từng nghĩ sẽ thực sự gặp ngoài đời, còn nghe nói trong tay nắm giữ bí mật gì đó to lớn lắm.
Tất nhiên là cô ta cũng kh biết, cái bí mật đó chính là những th tin mà Duy Hoàng thâu tóm trên toàn bộ hệ thống của nhằm bảo đảm an toàn cho tất cả thành viên năm bọn họ.
Mặc dù Khánh Vi chẳng hiểu tại này lại xuất hiện ở đây, quan hệ gì với đám này, nhưng chung vẻ qua lại cũng chả tệ.
Cô ta vội vàng lên tiếng van xin: “ Quân, những này cố ý vu khống , quen biết với cha , xin hãy giúp …”
“Duy Hoàng đâu?” Minh Quân lạnh lùng hỏi.
“Kh…” Khánh Vi đang định nói tiếp từ “biết” thì liếc th cầm con d.a.o quân sự trên tay.
Kiểu dáng của lưỡi d.a.o này còn đáng sợ hơn con d.a.o cầu vồng của cô ta nhiều lần, đều là lưỡi cưa và móc câu nhỏ, chỉ cần cắt qua, đảm bảo m.á.u sẽ chảy kh ngừng, sẹo cũng khó thể biến mất.
" Quân, muốn làm gì? Các … đây chính là ngang nhiên hành hung, sẽ bị tù…” Khánh Vi run rẩy nói, mỗi bước chân của Minh Quân như đang ép mạnh lên tinh thần của cô ta.
“Đứng lại đó, đừng tới đây…” Khánh Vi gào lên, cả mềm oặt. Ánh mắt của đàn này quá đáng sợ. Hóa ra lời đồn ăn thịt vợ là thật… bình thường thể sinh ra được loại sát khí kia.
Mặc cho Khánh Vi vẫn thét lên kh ngừng, Minh Quân cũng chẳng dừng lại tỏ ý bu tha.
Cô ta sợ tới sắp phát ên và chưa lần nào trong đời cô ta cảm th hối hận vì đã đưa ra hành động lần này. Cô ta giống như th quái vật.
Cuối cùng đành cắn răng nói: “Ở trên tầng thượng của Song Thiên.”
"Cái gì?"
“ nói Duy Hoàng ở trên tầng thượng của Song Thiên.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.