Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Con Nhà Lành

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Vừa mới đưa thằng nhãi về đến nhà, ện thoại của mẹ lập tức đổ chu.

Là bà ngoại gọi.

Mẹ bật loa ngoài, giọng phụ nữ già nua, khàn khàn vang lên:

“Tiểu Lệ à, nghe nói đứa nhỏ nhà con kh cứu được hả?”

“Lúc trước đã bảo đừng sinh nữa mà con cứ cố.”

“Giờ mất thì thôi, đừng chấp nhặt làm gì. Dù Tiểu Đào mới chỉ sáu tuổi.”

“Chuyện qua thì cho qua, quan trọng là biết quý trọng trong nhà.”

Chữ “trong nhà” được bà ngoại nhấn rõ.

Giọng bà vừa cất lên, thằng nhãi kia như th cứu tinh, gào toáng lên:

“Bà ngoại ơi! Con cũng ở đây! Mau tới cứu con với!”

“Mẹ con đem con vứt ở đây! Con kh muốn ở lại!”

Giọng bà ngoại kh hề bất ngờ, ngược lại còn dịu hẳn :

“Tiểu Đào cũng ở đ à? Vậy ngoan nhé, sống hòa thuận với chị con.”

“Nếu ai bắt nạt Tiểu Đào, cứ nói với bà. Bà sẽ đòi lại c bằng cho con.”

Thằng nhãi liếc tay , cổ họng run lên nuốt khan, kh dám hó hé thêm câu nào.

Bị uy h.i.ế.p của đè bẹp, nó chẳng dám mách lẻo ngay trước mặt .

Mẹ vội ôm ện thoại sang chỗ khác, hạ giọng tức tối nói thêm m câu.

Chẳng bao lâu sau, giọng mẹ đã kh thể kiềm chế được nữa, nghẹn ngào bật ra:

“Cho dù chỉ sống vài ngày, nó cũng là con của con! Tại con kh được kiện đòi bồi thường?!”

“Mẹ à, trong mắt mẹ kh con hay ? Kh ra cô gửi thằng Tiểu Đào qua đây với mục đích gì à?!”

Kh biết bên kia nói gì, mẹ run rẩy tắt máy, hai mắt đỏ hoe.

Hai ngày liên tiếp chạy đôn chạy đáo, lại thêm cú sốc mất con khiến cơ thể mẹ một mới sinh xong suy sụp hoàn toàn.

Ba ở nhà chăm mẹ, chẳng còn thời gian để để mắt đến và cái cục nợ kia.

Thằng nhãi biết bà ngoại làm chỗ dựa, bắt đầu lòe loẹt hống hách ra mặt:

“Ê! tối nay còn chưa ăn gì đó! đói , muốn ăn mực đại dương!”

“Còn muốn cả sườn cừu nướng nữa!”

liếc qua cái thân hình tròn vo của nó, chợt nảy ra một ý thú vị:

Một cục tròn như vậy lăn từ cầu thang xuống, liệu lăn được xa kh nhỉ?

Th giơ tay lên, nó lập tức ôm mặt, giãy nảy:

“Ê! Bà ngoại bảo kh được bắt nạt ! nói muốn ăn cơ mà!”

tóm l cổ áo nó, vừa kéo vừa lôi ra ngoài cửa:

“Đi nào, trước khi ăn, chị em làm một thí nghiệm nhỏ.”

“Làm tốt thì cơm ăn.”

Cơ thể nó bị lôi kh phản kháng được, nhưng miệng thì kh ngừng kêu la:

“Thả ra! kh muốn chơi m cái trò ngu ngốc! chỉ muốn ăn cơm thôi!”

vung tay tát một cái cho im miệng, kéo thẳng nó đến cầu thang.

chỉ vào đầu cầu thang, bình thản nói:

“Làm thí nghiệm rơi tự do nhé. Em đoán xem, hai quả bóng một to một nhỏ thả từ trên cao xuống, cái nào chạm đất trước?”

Thằng nhóc nuốt nước bọt, dè dặt hỏi:

“Ơ... bóng đâu? Chị quên mang bóng à?”

cười híp mắt, đưa tay chỉ vào đầu và bụng nó:

“Quên đâu mà quên? Bóng đây chứ còn đâu nữa.”

Nói xong, nhấc chân đạp mạnh một cú vào eo nó.

Cái thân hình tròn lẳn kia lập tức văng ra khỏi bậc thềm, tiếng la hét vang vọng cả cầu thang.

Cả nó lăn như một quả bóng khổng lồ, nảy bậc một cách nặng nề.

Tiếc là quả bóng đó sau khi đập vào tường cái “rầm”, chỉ lăn được đúng... nửa tầng cầu thang.

Tiếng hét im bặt.

Cái thân hình như thịt viên nằm gục dưới sàn, kh nhúc nhích.

còn đang suy nghĩ nên xuống bồi thêm cú nữa, tiễn nó luôn cho xong.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thì giọng ba bất ngờ vang lên sau lưng:

“Tiểu Thiến! Con đang làm gì đ?! Vương Đào đâu ?!”

thở dài.

Thí nghiệm này... xem ra kh thể tiếp tục .

Tiếc thật.

Vừa th cục thịt kia nằm sõng soài giữa cầu thang, mặt ba lập tức tái nhợt.

Còn chưa kịp chạy xuống kiểm tra, thằng nhãi con đã gào ầm lên:

“OA! Đau quá! Con kh nhúc nhích nổi nữa !”

huýt sáo một tiếng.

Tên này… cũng dai thật đ.

Một cú như trời giáng như vậy mà vẫn chưa tiễn được nó .

Ba gọi ngay 115, chỉ lát sau xe cấp cứu đến, đưa thằng nhãi bệnh viện.

Ba cũng theo xe luôn.

Chuyện nh chóng đến tai dì út. Bà ta lao tới bệnh viện, khóc lăn khóc lộn, đến mức ngất xỉu ngay trong phòng cấp cứu.

Làm lãng phí hẳn thêm một giường bệnh.

Tỉnh lại th quý tử tay chân quấn băng trắng như xác ướp, bà ta lập tức ngất thêm lần nữa.

Bác sĩ kiểm tra xong báo lại: gãy xương chân trái, gãy tay , chấn động não nhẹ.

Nhờ vào mớ mỡ trên làm lớp đệm nên... kh nguy hiểm đến tính mạng.

Dì út nghe xong, gào lên như lợn bị chọc tiết:

“Tốt lắm! Giao con cho nhà các chưa đầy một ngày đã thành phế nhân!”

“Nó mà bị ảnh hưởng trí não thì sau này mà thi đại học?!”

“Tất cả là lỗi của nhà các ! chịu trách nhiệm đến cùng! Kh thì cho con gái các tù!”

kéo tay ba đang định lên tiếng xoa dịu lại, nhún vai bình thản nói:

“Vậy thì báo cảnh sát . chơi tới cùng.”

Dì út lập tức kéo đến đồn c an. trùng hợp, tiếp nhận lại chính là cảnh sát từng xử lý vụ em gái .

ta thở dài, xoa trán:

“Bao giờ mới dứt cái chuỗi báo thù này đây?”

chớp mắt vô tội, nói chân thành:

“Thật ra cháu chỉ chơi đùa với em thôi, ai ngờ nó lại tự lăn cầu thang.”

Dì út tức đến nổ tung, chửi thẳng:

“Đồ tiện nhân, mày xàm cái gì đ?! Kh mày lôi nó ra cầu thang thì nó lăn được kh?!”

“Hôm nay dù trời cản, tao cũng tống mày vào tù!”

chớp mắt ngây thơ, thản nhiên đáp:

“Nhưng cháu bị bệnh tâm thần mà. Phát bệnh thì cháu đâu biết gì?”

“Tiểu Đào đáng yêu như vậy, cháu chỉ muốn chơi với em thôi…”

“Dì sợ sau này nó học kh giỏi, vậy cháu đến nhà dì dạy kèm em nó nhé?”

Dì út trợn tròn mắt, hoảng hốt lắc đầu như ên:

“Đừng! Khỏi thật mà!”

Cảnh sát nghe tới đó, ánh mắt lóe sáng, như bắt được m mối quan trọng:

“Cái bệnh đó… gi tờ chẩn đoán kh? Chuyện này kh thể nói bừa.”

lập tức móc ra tờ gi chứng nhận bệnh lý đã chuẩn bị sẵn.

Cảnh sát kiểm tra xong, lại gọi lên bệnh viện xác minh.

Chẳng m chốc, ta quay sang dì út, giọng ái ngại:

“Chuyện cô bé nói là thật. Muốn truy cứu trách nhiệm hình sự cũng khó lắm.”

“Khả năng ngồi tù kh cao. Hay là... cô suy nghĩ hướng hòa giải ?”

Dì út tức đến mặt tím như gan heo, gào lên một tiếng ngất xỉu lần thứ ba.

Kỳ lạ thật, chỉ đang trả lại nguyên văn những lời bà ta từng nói.

bà ta chịu kh nổi?

Sau khi tỉnh lại, bà ta lại giở giọng: đòi đưa vào viện tâm thần.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...