Con Nhà Lành
Chương 5:
Đáng tiếc là bác sĩ ều trị của cười tươi bảo:
“Cô đã học thuộc hết bài kiểm tra . Cho vào đo thế nào cũng ra kết quả… tâm lý ổn định.”
Dì út vừa nghe xong, lại xỉu thêm phát nữa.
Chú út thì la lối “còn pháp luật nữa kh đây”, còn đòi tự dạy dỗ .
Vụ việc tưởng chừng kh thể hòa giải, cho nên cảnh sát tạm thời để đó chưa xử lý.
Vậy mà chỉ sau một cuộc ện thoại, thái độ dì út lập tức thay đổi.
Bà ta chủ động nói… chấp nhận hòa giải.
Nhưng vài ngày nữa mới nói rõ ều kiện, làm và ba ngớ ra chẳng hiểu chuyện gì.
Vừa về đến nhà, đã khách kh mời mà đến.
Bà ngoại chưa bao giờ chủ động đến nhà lần này đích thân tìm tới cửa.
Bà đứng ngay ngạch cửa, mặt lạnh như tiền, như thể viết sẵn chữ " tới gây chuyện" trên trán.
Mẹ vừa ốm dậy, cố gắng gượng ra tiếp.
Bà ngoại vừa hừ một tiếng lạnh lẽo, vừa đay nghiến:
“ kh dám vào cái nhà này đâu, lỡ đâu lại ai muốn c.h.ế.t thì ?”
Mẹ vội cười gượng, cố giải thích chuyện Tiểu Đào chỉ là… tai nạn ngoài ý muốn.
Bà ngoại liếc xéo , ánh mắt sắc như dao, gằn giọng:
“Mày chính là con gái ngoan mà nó dạy dỗ đ à? Gặp lớn kh biết chào hỏi?”
“Thứ mất dạy vô lễ, đánh em trai , đúng là thứ kh giáo dục!”
nheo mắt.
Bà già này lải nhải cái gì thế?
Tự nhiên tay lại ngứa ngáy đây.
th bà ta lập tức giơ gậy lên định phang .
cười toe:
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu m.
Đã ra tay trước thì đừng trách gây chuyện nhé?
Mẹ hốt hoảng c ngang, cuống quýt:
“Mẹ! Con thay Tiểu Thiến xin lỗi mẹ, là con bé kh tr em cẩn thận…”
“ gì từ từ nói… đừng động tay động chân. Chi phí thuốc men cho Tiểu Đào, nhà con sẽ lo.”
Bà già kia ho khan m tiếng, thật sự… hạ gậy xuống.
chậc lưỡi tiếc rẻ.
Mẹ đúng là... nhiều chuyện.
Bà ngoại chắp tay sau lưng, giọng ệu trịnh trọng:
“Chuyện cũng đã xảy ra, đều là con cháu trong nhà, cũng kh tiện bênh bên này bỏ bên kia.”
“Thế này , xem như xí xóa hết ân oán trước đó.”
“Chỉ ều, đầu Tiểu Đào bị thương, vậy thì nhà các chịu trách nhiệm chi phí học hành của nó từ nay về sau là được.”
nghe mà cười thành tiếng.
Cái gì mà lý lẽ chó má thế?
Ý bà ta là... em gái chỉ mất mạng, còn thằng nhãi thì gãy chân, nên nó mới là đứa đáng thương?
Ba mẹ tròn mắt, kh thể tin nổi.
Mẹ đỏ hoe mắt, run giọng hỏi:
“Má... con gái con chẳng lẽ kh là mạng ?”
“Nó mới sinh chưa được một tuần mà!”
“Con kh thể chấp nhận chuyện hòa giải như vậy, con tuyệt đối kh đồng ý!”
Ba kh nói gì, nhưng lặng lẽ siết l tay mẹ, âm thầm ủng hộ bà.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bà già kia nhíu mày, giáng mạnh cây gậy xuống nền:
“ chỉ muốn mọi sớm hòa thuận, vậy mà cô cứ cố chấp là ?”
“Cô định làm loạn đến mức nào mới vừa lòng hả? Muốn cả nhà nát bét mới chịu à?”
“Cô muốn mạng đổi mạng đúng kh? Vậy đây, cái thân già này đền mạng cho con gái cô là được chứ gì?!”
Dứt lời, bà ta móc ra... một chai thuốc trừ sâu đã chuẩn bị sẵn trong .
Mẹ lập tức hoảng loạn, sắc mặt trắng bệch, môi run lẩy bẩy, kh thốt nổi thành lời.
Ba cố gắng giữ bình tĩnh, lên tiếng phân bua:
“Mẹ à, lại dùng đạo đức để ép buộc tụi con?”
“Chuyện này rõ ràng là bên nhà em làm sai trước mà.”
Nhưng bà ta giả vờ như ếc, chỉ gào lên bằng giọng khàn khàn:
“Được , đền mạng cho con cô là được chứ gì!”
“Lên trời sẽ nói với rằng... nuôi đứa con gái này thật uổng phí!”
Bà ta vừa dứt lời liền “cạch” một tiếng... vặn nắp chai thuốc trừ sâu.
lập tức nổi hứng, đưa tay giật l chai thuốc trên tay bà ta.
Bà ta bị bất ngờ, chưa kịp phản ứng thì lọ thuốc đã vào tay .
Hoảng hốt trợn mắt:
“Mày l thuốc của tao làm gì? Tao còn nhiều cách khác để c.h.ế.t nữa đó!”
“Hôm nay ai cũng đừng hòng cản được tao! Tao sẽ c.h.ế.t ngay trước cửa nhà các !”
hai mắt sáng rỡ, một tay giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u bà ta, tay còn lại cầm chai thuốc kề sát miệng bà.
Tự tử à? Tuyệt đ. Chuyện này hứng thú lâu .
Trước giờ chưa từng tiễn ai về cõi chết.
Nếu bà ta đã thành khẩn như vậy... chỉ còn cách giúp bà ta hoàn thành tâm nguyện.
cũng kh tốt gì cho lắm, nhưng giúp luôn là sở thích nho nhỏ của .
Bà ta hoảng loạn hét lên:
“AAAA! Mày định làm gì?! Mày muốn g.i.ế.c bà ngoại mày à?!”
“Mau bu ra! Đồ bất hiếu! Bu tay ngay!”
Mắt bà ta trừng trừng chai thuốc, đồng tử giãn rộng vì sợ.
cười hì hì, dịu dàng giải thích:
“Kh bà muốn tự tử ? Vậy để cháu giúp bà một tay.”
“Đừng căng thẳng, cháu nghiên cứu . Uống vào tầm nửa tiếng là nội tạng sẽ vỡ hết, lúc đó là kh đau nữa đâu.”
Miệng chai vừa chạm tới môi bà ta, bà lập tức bùng nổ sức mạnh, giãy giụa đẩy tay ra.
Chai thuốc tràn ra hơn nửa lọ, đổ khắp nền nhà.
Bà ta ngồi bệt dưới đất, thở dốc kh ngừng, đến nói cũng kh ra hơi:
“Mày… mày là đồ ên! Mày muốn ép c.h.ế.t tao à?!”
“Tao nói cho mày biết… cái này là phạm pháp đ!”
Mẹ rốt cuộc đã hiểu, bà ta chỉ đang làm trò dọa .
Bà lập tức siết chặt giọng:
“Mẹ, con kh ngờ má vì bênh em mà đến cả mạng cũng kh cần.”
“Nhưng cho dù mẹ làm loạn thế nào, con vẫn vì con gái mà đòi lại c bằng.”
“Con đã liên hệ luật sư từ hôm qua . Nếu bên em kh chịu bồi thường, tụi con sẽ kiện đến cùng.”
“Nếu mẹ đã kh muốn vào nhà, thì cũng khỏi giữ nữa. Sau này... đừng đến tìm con nữa.”
Nói , mẹ dứt khoát đóng sập cửa.
Tiếng chửi rủa của bà ta vang vọng ngoài hành lang, bị cánh cửa ngăn lại chỉ còn là tiếng gào mơ hồ.
Mẹ cắn chặt răng, đầu tựa vào n.g.ự.c ba, bả vai khẽ run lên:
“Em… quá tuyệt tình với mẹ kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.