Con Nhà Lành
Chương 6:
Ba ôm chặt mẹ, vỗ nhẹ an ủi:
“Kh em sai, sai là ở sự thiên vị mù quáng của mẹ thôi.”
Còn thì vẫn đứng đó, tay nắm chặt nửa chai thuốc trừ sâu còn lại, đầu óc sáng bừng như được khai sáng.
. lại kh nghĩ đến cách này sớm hơn nhỉ?
Vẫn là bà già kia... ý tưởng sáng tạo thật đ.
Nếu ba mẹ th khó xử quá, vậy thì... bắt họ c.h.ế.t , chẳng sẽ dễ giải quyết hơn ?
quyết định bắt đầu từ đối tượng dễ xử lý nhất: thằng nhãi con kia.
Sau khi tháo bó bột, nó ngồi xe lăn học trở lại.
lặng lẽ mai phục trước cổng trường m hôm, cuối cùng cũng xác định được lớp nó học.
Nghe nói nó tính khí khó chịu, cả thầy lẫn trò trong lớp đều kh ưa nổi nghe vậy, yên tâm hẳn.
bỏ một khoản kha khá mua thật nhiều đồ ăn vặt, chia cho các bạn học cùng lớp với thằng nhãi đó.
Chỉ một yêu cầu: Cứ th nó, là cười với nó. Kh cần nói gì.
Yêu cầu quá đơn giản, gần như đứa nào cũng đồng ý.
Và thế là mỗi ngày, từ sáng đến tối, đến đâu thằng nhãi cũng th ta… cười với .
nụ cười khinh bỉ, nụ cười giễu cợt, cái như đang xem trò hề.
Mỗi lần nó gào lên hỏi cười cái quái gì, bọn trẻ lại cười hì hì chạy , bỏ mặc nó giận dữ lườm theo.
Nó hành động chậm chạp, nắm đ.ấ.m chỉ vung được nửa đường, chẳng đánh trúng ai.
Chẳng những kh bảo vệ được bản thân, mà còn làm trò cười cho khác nhiều hơn.
Dần dần, nó đổ hết mọi bất hạnh lên… cái chân gãy và tay gãy của .
Dù sau này tập vật lý trị liệu đến mức nào, nó vẫn kh thể lại bình thường.
Bỏ xe lăn ra, dáng vẫn khập khiễng như xiếc tấu hài.
Tính cách cũng thay đổi từ giận dữ, khó chịu thành hoang mang, rối loạn, chuyển sang đa nghi cực độ.
Đến khi một bạn nhỏ trong lớp nói với :
“Dạo này Tiểu Đào hay hét to trong giờ học mà chẳng vì lý do gì luôn á.”
biết… hiệu quả đã đạt được.
Giờ đây, bất cứ chuyển động nào cũng khiến nó cảm th bị đe dọa.
Bức tường tâm lý của nó sụp đổ hoàn toàn chỉ sau nửa tháng.
bắt đầu nâng độ khó.
Mỗi sáng, đều chuẩn bị quà tặng thật chu đáo để đặt vào ngăn bàn nó.
Lúc thì là một ổ chuột con.
Lúc thì là một con rắn nhỏ.
Lúc lại là vài con côn trùng xinh xắn biết bò.
chỉ mong mỗi sáng đến lớp, nó sẽ "hạnh phúc đến mức ngã lăn ra đất."
Kh mất bao lâu, thằng nhãi quyết tâm nghỉ học.
Nó nằm nhà giả bệnh, nhắc đến học là lăn ra đất, gào khóc, kêu đau đầu.
Một ngày, dì út gọi ện tới nhà , gào to toàn tiếng chửi bới:
“Con tiện nhân kia! Mày dám xúi khác bắt nạt con tao?!”
“Nó mắc cái gì mà gọi là rối loạn tâm lý đ! Tất cả là tại mày!”
“Nó giờ đến chữ còn viết kh nổi! Cho dù nó học kh được, tao cũng lôi mày theo chết!”
nhướng mày:
Ồ? Lại thu hoạch bất ngờ đây.
Giờ kh chỉ thành phế nhân, còn mù chữ luôn .
Quả nhiên yếu đuối hết thuốc chữa.
Ba mẹ thì ?
Từ lâu đã bị họ hàng giày vò đến tê liệt cảm xúc, chẳng thèm quan tâm làm gì nữa.
Chỉ cầu đừng... vướng cảnh sát là được.
Nhưng, nhà dì út cũng kh hiền lành gì.
Một đêm nọ, cùng bạn đang trên đường về thì bị năm gã đàn chặn lại trong hẻm kh camera.
Dẫn đầu kh ai khác là chú út.
Mắt đỏ ngầu, kh nói kh rằng tát thẳng vào mặt .
“Mày làm con tao ra n nỗi này, hôm nay tao phế mày mới hả giận!”
Chưa kịp đáp trả, bạn bên cạnh đã thở hồng hộc, hưng phấn như chó đói th thịt:
“Tiểu Thiến! đánh mày đúng kh?! Giờ tao được ra tay hả?!”
Bình thường bạn khá hiền lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/con-nha-l/chuong-6.html.]
Chỉ ều mắc hội chứng siêu nam nên phần hơi… tàn bạo.
Chúng thân nhau là vì… cùng sở thích rình trộm cái trầm cảm giường bên.
Hồi trong bệnh viện, ta gọi chúng là:
"Cặp đôi song sát."
phụ trách hành hạ tâm lý.
ta... chuyên ra tay tàn bạo.
Kh đợi gật đầu, ta rút ra con d.a.o gấp giấu sẵn, lao lên như con thú ên.
Khí thế liều mạng làm m tên cao to lực lưỡng kia sững .
Chỉ trong chốc lát, trừ chú út bị đè ra dưới đất, bốn tên còn lại đã bỏ chạy toán loạn.
Chú út cố vùng vẫy, miệng hét lên:
“Chúng mày kh c.h.ế.t tử tế đâu! Sớm muộn gì trời cũng phạt chúng mày!”
Bạn đưa lưỡi d.a.o lướt qua má , nheo mắt chép miệng:
“Cái miệng bẩn như vậy… mà mặt thì tr cũng tàm tạm.”
Lời vừa dứt, chú út trợn mắt, im bặt, kh dám nói thêm nửa lời.
Trước khi rời , đá hai cú thẳng vào hạ bộ .
trợn trắng mắt, ngất lịm.
Bạn bên cạnh còn tiếc rẻ:
“Ê ê ê! Nhắm kỹ tí, đừng đá vào m.ô.n.g chứ!”
bĩu môi, lắc đầu:
“ đói thật đ à.”
Nghe nói bà ngoại , sau khi biết tin cháu trai và con rể đều thành phế nhân, vì quá sốc mà lên cơn đau tim, nằm luôn phòng ICU.
Còn ra khỏi viện được hay kh thì… cũng chẳng rõ nữa.
Chuyện chú út bị đánh trọng thương lần này tuy là bọn họ sai, nhưng vẫn khá ngạc nhiên... là họ kh báo cảnh sát.
Ngược lại dì út khóc lóc quỳ gối trước cửa nhà , cầu xin gia đình tha thứ, bằng lòng đền bù 10 vạn tệ.
Mẹ th em gái như thế lại mềm lòng…
Thế là ký gi hòa giải.
Nhưng mà dù họ kh tìm đến , nhưng … cũng chẳng lý do gì để bu tha họ.
đặc biệt thuê lại căn hộ đối diện nhà dì út.
Mỗi đêm, đúng 2 giờ sáng, bắt đầu màn hiến tế gà.
Trước khi giết, kiên nhẫn nhổ từng cọng l gà, từng sợi, từng sợi.
Tiếng gà thê lương vang khắp hành lang chung cư.
Nhà đối diện dĩ nhiên nghe rõ mồn một.
Tiếng thằng nhãi con khóc thét giữa đêm khiến nhổ l càng hăng hơn.
Sau khi nhổ hết, c.ắ.t c.ổ gà, m.á.u chảy ra tạt thẳng vào cửa đối diện.
Ban đầu, dì út còn tố với ban quản lý, kiện gây ồn và làm bẩn khuôn viên.
Nhưng sau khi biết chủ căn hộ đối diện chính là , bà ta liền nín thinh như chết, co rúm sợ thật sự làm gì đó.
Chú út sau khi lành vết thương thì… kh dám làm.
Nghe nói “một tên tâm thần c.h.ế.t tiệt” ngày nào cũng đứng c trước cổng khu chung cư chờ chú.
Chưa đầy một tháng sau…
Cả nhà dì út dọn trong đêm.
nghe ngóng được: Bà ta bán nhà, dọn về quê.
Tài khoản ngân hàng của mẹ bỗng dưng xuất hiện thêm 30 vạn, kèm theo một tin n lạ:
【Xin lỗi, là lỗi của chúng . Cầu xin chị… bảo con gái đừng tìm đến nhà nữa.】
Mẹ bảo: “ nên tha thì hãy tha.”
Bà đích thân hủy đơn kiện đang nộp ở tòa.
chẳng còn cách nào khác, đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
cũng kh rõ ba mẹ … cái kiểu “thánh mẫu độ lượng” này bao giờ mới trị khỏi.
Vừa xoay , đã gửi địa chỉ nhà mới của họ ở quê cho bạn .
Bạn n lại chớp nhoáng:
【Đã nhận! Yêu chụt chụt!】
kh đích thân ra mặt cũng chẳng .
Đã thay tìm họ .
tốt.
Xem ra... cuộc sống sau này của họ sẽ chẳng bao giờ th buồn nữa.
(Toàn văn hoàn)
Chưa có bình luận nào cho chương này.