Công Chúa Bị Chết Đói Trọng Sinh Rồi
Là con gái của hoàng đế, nhưng ta lại bị bỏ đói đến ch/ết một cách sống sực sống sờ.
Người nương thân vốn luôn tỏ ra đạm mạc như hoa cúc của ta, dùng ánh mắt chán ghét nhìn ta bị thị vệ kéo đi.
“Cả đời ta thanh cao, sao lại sinh ra một đứa con gái hám lợi hư vinh như ngươi?
Ngươi đi đi, ta không có đứa con gái nào như ngươi cả."
Chỉ vì:
Lúc bà ấy và người cha hoàng đế hờn dỗi nhau, lại muốn giở tính làm mình làm mẩy bỏ cung ra đi, ta nhìn bát yến sào nóng hổi trên bàn, đã do dự một thoáng xem có nên đi theo bà ấy hay không.
Sự do dự trong một khoảnh khắc đó của ta đã làm người nương thân cao khiết phải khóc hận, thế là phụ hoàng chán ghét ta, ca ca ghê tởm ta.
Ta bị tước đoạt thân phận, ném ra ngoài cung.
Vì mệnh lệnh của thái tử ca ca, tất cả mọi người đều không ai dám đến gần ta, ta không tìm được việc để làm, bị bỏ đói đến ch/ết.
Khoảnh khắc nhắm mắt lại, ta nghĩ, thật tốt quá, cuộc đời đầy đau khổ của ta cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta vậy mà mang theo ký ức trở lại năm vừa mới chào đời.
Người nương thân ruột thịt đang chỉ vào ta và người ca ca song sinh trong tã lót, lạnh lùng nói với phụ hoàng.
“Ta chỉ mang một đứa đi thôi, đứa còn lại, cứ để nó ở lại trong chốn thâm cung bẩn thỉu này đi."
Kiếp trước, bà ấy không hề do dự ôm lấy đứa trẻ khỏe mạnh là ta, để lại người ca ca gầy gò nhỏ bé hơn cho phụ hoàng.
Kiếp này, ta liều mạng nín thở, khiến cho bản thân nghẹt đến mức mặt mũi tím tái.
Nương thân sợ mang theo một đứa bé bệnh tật sẽ làm kéo chân kéo tay bước chân chu du thiên hạ của bà ấy, liền dứt khoát ném ta vào lòng phụ hoàng, ôm ca ca đi mất.
Nằm cuộn tròn trong chiếc áo choàng lông cáo ấm áp của phụ hoàng, ta bật cười khúc khích.
Đi đi, ca ca.
Đi trải nghiệm thử cuộc sống ba ngày đói chín bữa, ngày nào cũng phải lao dịch vất vả để kiếm tiền, kiếm được tiền rồi còn bị nương tùy tay đem ban thưởng cho kẻ ăn xin đi.
Chưa có bình luận nào.