Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cung Nữ Thượng Vị Ký

Chương 10:

Chương trước Chương sau

Tân phi vào cung, sốt ruột kh chỉ mỗi Dung tần mà ngay cả Càn Ngọc cung vốn mang tiếng thịnh sủng kh suy cũng đã nổi lên chút gió.

Từ lúc m.a.n.g t.h.a.i Thục phi ít sang đ sương noãn các mà thường chỉ nằm trong tẩm cung của . Dư bưng bát cháo tổ yến nh nhảu bước vào: "Nương nương, ngài dùng chút cháo."

Thục phi nghiêng mặt lại, khuôn mặt kh giống m.a.n.g t.h.a.i mà gầy yếu hơn nhiều.

Du gấp đến độ sắp khóc: "Nương nương một ngày nay ngài còn chưa ăn cái gì a!"

Thục phi đẩy tay nàng ta, cháo tổ yến nóng bỏng bị đổ ra đầy đất: "Bổn cung kh ăn!"

Cung nhân trong ện bùm bùm quỳ xuống, tất cả đều thấp thỏm lo âu.

Thục phi xúc động nằm lại gối dựa, kh muốn chính trong gương.

Thời ểm biết t.h.a.i nàng vui mừng khôn xiết nhưng từ khi tân phi vào cung thì bắt đầu cảm th bất an, khuôn mặt nàng ta trong gương thật xa lạ, xiêm y ngày trước đều mặc kh vừa.

Thánh thượng thích nhất là eo nhỏ mềm dẻo tựa như thể gập lại. Rõ ràng vẫn thường xuyên tới Càn Ngọc cung nhưng Thục phi trong lòng vẫn kh an ổn, thời ểm ngự y bắt mạch nói nàng đã m.a.n.g t.h.a.i hai tháng hiện giờ bụng nhỏ đã hơi nhô lên, đến nàng còn cảm th khó coi nữa là Thánh Thượng.

Lúc này mới được hơn ba tháng, Thục phi kh dám tưởng tượng ra bộ dáng sau này sẽ như thế nào?

Bộ dáng hiện tại của nàng ta thể níu chân Thánh Thượng ?

lẽ là m.a.n.g t.h.a.i mẫn cảm, Thục phi suy nghĩ một lúc nước mắt liền rơi.

Dư là thân cận với Thục phi nhất nên thể đoán được sầu lo của nàng ta, kh khỏi một hồi khuyên giải an ủi: "Nương nương, ngài vạn lần kh nên suy nghĩ tiêu cực, đây là hoàng tự, là mơ ước của toàn hậu cung!"

"Cái t.h.a.i của là con đầu, sự để bụng của Hoàng Thượng liền biết bao nhiêu coi trọng, Nương nương bình an sinh hạ hoàng t.ử mới là mấu chốt nhất."

"Đến bọn hạ nhân như nô tỳ cũng ra được nhiều năm nay tâm tư Hoàng Thượng đều đặt trên Nương nương, hiện giờ ngài hoài long tự, Hoàng Thượng chỉ càng thêm coi trọng ngài sẽ kh chuyện lạnh lùng với ngài đâu."

Th cảm xúc Thục phi dần dần bình tĩnh lại, Du liền sai cung tì thu dọn đồ vật trên mặt đất, động tác nhẹ nhàng nâng Thục phi ngồi dậy, ghé vào tai hạ giọng nói: "Đợi sau khi sinh Đại hoàng tử, trong hậu cung này tôn quý nhất sẽ là ngài, vạn phần kh được để việc nhỏ làm hỏng việc lớn a!"

Sủng ái như mây bay, nói tan liền tan, chỉ sinh được đứa nhỏ mới là c c nhất.

Trưởng t.ử luôn khác biệt, hiện giờ trung cung kh con, nói hài t.ử trong bụng Thục phi là tôn quý nhất cũng kh gì kh ổn.

Con ngươi Thục phi thần sắc biến hóa m phen, nhớ tới tin tức trong nhà đưa tới lúc trước, nàng ta c.ắ.n môi cuối cùng ngồi dậy: "Đem chén c mới lên đây."

Du đáy lòng nhẹ nhàng thở ra, th thúy mà cười: "Nô tỳ ngay."

Càn Ngọc cung rốt cuộc kh là Du Cảnh cung, một trận nháo loạn này đến chút tiếng gió đều kh lộ ra ngoài, ngoài đều hâm mộ Thục phi vừa con nối dõi lại vừa ân sủng.

Dung tần kh hâm mộ, nàng ta là hận.

Nàng ta cũng từng thai, lại vì tiện nhân Thục phi mà đẻ non.

Dung tần ngồi vào bàn trang ểm, vỗ về một cây trâm ngọc phượng, phàm là từ phượng thì đều là đồ vật tôn quý. Bạn đang đọc truyện tại _ tru mtruyen.ME _

Trong hậu cung trừ bỏ Hoàng Hậu cũng chỉ nàng ta mới một cây trâm này.

Ngọc phượng trâm, là Thánh Thượng ban cho nàng lúc nàng vừa mới thai.

Về sau mất con nối dõi, lại mất ân sủng, Dung tần biết nguyên nhân trong đó chính nhưng càng nhiều là bởi vì Thục phi.

Nàng ta khi m.a.n.g t.h.a.i ỷ vào hài t.ử trong bụng liền cười nhạo Thục phi. Nhưng nàng kh biết được Thục phi lại lớn mật như vậy, mưu hại con vua cũng kh một tia băn khoăn. Điều đáng nói là Thánh Thượng lại thiên vị tiện nhân kia!

Lần đó Dung tần và Thục phi cùng rơi xuống nước, Dung tần mất hài tử, thân Thục phi cũng bởi vậy mà yếu .

Sau sự kiện kia Hoàng Thượng trở nên kh thích tới Du Cảnh cung ngược lại đối với Thục phi càng thêm vài phần thương tiếc.

Dung tần vẫn luôn biết trong việc nàng ta thất sủng A Dư chỉ là ngòi nổ còn Thục phi mới là kẻ đầu sỏ gây tội!

Diệu Cầm th Dung tần cầm phượng trâm liền biết chủ t.ử lại nghĩ tới đứa bé trước kia, kh biết nên khuyên giải như thế nào đành thở dài trong lòng, nếu lúc trước chủ t.ử bình an sinh hạ đứa bé, lẽ sẽ kh rơi xuống tình trạng này?

Diệu Cầm lên trước nói: "Nương nương, thị tẩm đêm hôm qua là Trác tần."

Thừa dịp chủ t.ử suy nghĩ, Diệu Cầm vội vàng đem phượng trâm thu hồi, lúc Dung tần phục hồi tinh thần lại, cũng kh tâm tư để ý tới phượng trâm, nhăn mi nói: "Nàng ta lại được thị tẩm?"

Trác tần là cũ trong vương phủ, nhập phủ còn sớm hớn Dung tần và Thục phi.

Nhưng ân sủng của nàng ta cũng chỉ ở mức thường thường, sau khi Thánh Thượng đăng cơ, Trác tần cùng Dung tần đều được nâng lên tần vị. Rõ ràng Dung tần khi được sủng ái hơn nên đáy lòng kh khỏi bực bội, về sau mới phát hiện Trác tần đã sớm đầu phục Hoàng Hậu, xem ra Hoàng Thượng vì cho Hoàng Hậu mặt mũi mới vị thăng tần vị.

Sau khi nhập cung Trác tần ngẫu nhiên Khôn Hòa cung bồi chuyện Hoàng Hậu, thời ểm còn lại đều an tĩnh ở trong cung của , cũng bởi vì nàng ta quá mức an tĩnh nên nhờ Hoàng Hậu nhắc nhở thì Hoàng Thượng một hai tháng mới nhớ tới chỗ nàng ta.

Dung tần kh nghĩ ra, trong khoảng thời gian tân phi vào cung này, Hoàng Thượng như thế nào thể nhớ lại một như vậy?

Diệu Cầm hỏi thăm qua: "Nghe nói là hôm qua Hoàng Thượng ở Ngự Hoa Viên gặp Trác tần, đêm đó liền tuyên Liễu Phong cung thị tẩm."

Dung tần hung hăng chụp l góc bàn, trào phúng cười: "Tiện nhân kia ngày xưa kh yêu nhất biểu hiện vô cầu vô tr ? Như thế nào, tân phi vào cung, rốt cuộc kh giả vờ nữa?"

Diệu Cầm kh dám tiếp lời này, nàng ta hướng mắt ra ngoài, rốt cuộc ý thức được Du Cảnh cung này đã kh còn vinh sủng như trước.

Nàng ta áp cúi đầu chút lo lắng: "Nương nương, chúng ta hiện giờ nên làm cái gì?"

Dung tần c.ắ.n răng, thật lâu kh nói ra lời.

Nếu nàng ta biết làm gì thì đã kh ngồi ở đây!

Tây sương phòng, A Dư đang cùng Chu Kỳ nói chuyện: "Ngươi nghĩ biện pháp đưa tin cho Trần tài nhân."

Chu Kỳ khó hiểu: "A Dư tại chúng ta giúp nàng ta?"

"Trần tài nhân tiến cung Dung tần liền đứng ngồi kh yên, nếu nàng ta được sủng ái, ngươi đoán Dung tần chủ t.ử của chúng ta sẽ như thế nào?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

A Dư để vật trong tay xuống, khẽ cười về phía Chu Kỳ.

Chu Kỳ ngưng lại một lúc, hiểu rõ gật đầu: "Truyền tin tức gì qua?"

A Dư hạ đôi mắt: "Ngươi nói, trưa mai thánh giá sẽ ngang qua Linh Việt các."

Trần tài nhân hiện đang ở Linh Việt các.

Chu Kỳ chút kinh ngạc: " ngươi biết được?"

A Dư kh trả lời câu hỏi này.

Kỳ thật chuyện này kh nàng biết, tâm đều thể biết được.

Ngày mươi lăm hàng tháng Thánh Thượng sẽ Khôn Hòa cung nghỉ tạm. Nhưng hiện giờ Thục phi t.h.a.i nên Thánh Thượng sẽ bồi Thục phi dùng cơm trưa trước sau đó mới đến Khôn Hòa cung, từ Càn Ngọc cung đến Khôn Hòa cung sẽ qua Linh Việt các.

Nàng dám truyền lời cho Trần tài nhân là vì ỷ vào chuyện nàng ta mới vừa vào cung, nhân mạch Trần phủ phần lớn vẫn nằm trong tay Dung tần, Dung tần cùng Trần tài nhân bất hòa, tự nhiên sẽ kh nói tin tức cho nàng ta, là tân nhân mới vào cung trong tay kh nhân mạch, đối trong sự tình trong cung sẽ kh hiểu biết quá nhiều.

Từ ngày kém chút thị tẩm ở Càn Khôn cung, A Dư liền ẩn ẩn cảm giác được Thánh Thượng kh thích tuân thủ quy củ.

Trần tài nhân thể tận dụng được ngọn gió đ này hay kh thì còn xem bản lĩnh của nàng ta.

Thứ A Dư muốn chỉ là khiến Dung tần biết Trần tài nhân tâm tư đoạt sủng là đủ .

A Dư lại dặn dò một câu: "Đừng để khác phát hiện."

Chỉ cần một câu nhàn thoại để trong cung Trần tài nhân nghe th là được, nô tài trong cung quá nhiều, cúi đầu đã kh biết ai là ai.

Chu Kỳ ở trong cung nhiều năm hiển nhiên biết đạo lý này, nàng ta đáp ứng xong liền chạy ra ngoài.

Trong sương phòng kh , A Dư đem túi tiền đã làm xong lần nữa mở ra, nàng yêu quý nhất là đôi tay này, đối với nữ c cũng kh am hiểu, một cái túi tiền thêu thật khó coi, nàng đem túi tiền tùy ý ném trên giường, ngẩng đầu thoáng qua phương hướng chính ện.

Đại khái đợi khoảng hai chén trà, Chu Kỳ liền chạy trở về.

Chu Kỳ vừa định đóng cửa lại thì đã bị A Dư ngăn cản: "Kh cần đóng, ban ngày ban mặt đóng cửa làm gì."

Càng cẩn thận càng vẻ chột dạ.

Chu Kỳ bu tay ngồi trở lại mép giường, cầm khăn thêu lên, vừa tinh tế hạ một đường kim vừa hạ giọng nói: "Ngươi yên tâm, lời đã truyền ."

Chu Kỳ kh phí nhiều c phu, lúc ngang qua núi giả bên cạnh Linh Việt các, th cung nhân nơi đó đang làm việc nàng liền tùy ý nói hai câu, vừa lúc để cung nhân kia nghe th mà thôi.

Từ đầu đến cuối Chu kỳ đều kh ngẩng đầu lên, búi tóc của cung nữ đều giống nhau, cho dù xảy ra chuyện cũng kh nhận ra nàng.

A Dư kh nói chuyện chỉ lẳng lặng mà Chu Kỳ thêu khăn.

Cách ngày sau, tin tức liền truyền tới.

Trần tài nhân ở trước Linh Việt các gặp thánh giá, thánh giá dừng ở trong cung nàng ta ngồi một lúc mới Khôn Hòa cung.

Ban đầu khi nghe được tin tức này A Dư thực sự kinh ngạc một phen.

Cho dù nàng đưa tin tức qua đó nhưng cũng kh nghĩ tới Trần tài nhân thật sự thể thỉnh được thánh giá.

Nếu hậu phi khác liền thôi. Nhưng đường kia đích đến lại chính là cung của Hoàng Hậu nương nương.

A Dư cũng chỉ nghĩ một hồi sau đó liền thở dài nhẹ nhõm, mặc kệ Trần tài nhân dùng cách gì, tóm lại kết quả đối với nàng mà nói là kh thể tốt hơn.

Nàng nhờ Chu Kỳ cẩn thận chằm chằm vào động tĩnh của chính ện.

Cả buổi trưa trong chính ện Du Cảnh cung kh lúc nào là an tĩnh, một tiểu cung nữ bị mắng đến khóc lóc chạy ra.

A Dư lập tức bảo Chu Kỳ kh cần tới gần nơi đó, nàng kh tr cậy Dung tần vào lúc giận sẽ còn lý trí.

Nàng an tĩnh mà chờ, giờ Thìn ngày thứ hai, lúc Dung tần thỉnh an ở Khôn Hòa cung trở về sắc mặt đã x mét, đang bước từ nghi liễn xuống, còn chưa tiến gần chính ện thì đã bộc phát tính tình.

Sợ là trong lúc thỉnh an bị chọc giận kh ít.

Du Cảnh cung gần đây kh thánh sủng hơn nữa tâm tình chủ t.ử kh tốt, toàn bộ kh khí trong Du Cảnh cung đều chút áp lực, cung nhân như ve sầu mùa đ, thập phần bình tĩnh.

Mãi đến sau giờ cơm trưa, rốt cuộc trong ện cũng đã an tĩnh lại, A Dư bu kim chỉ trong tay, dặn Chu Kỳ ở đây chờ nàng trở về.

A Dư đứng dậy ra ngoài, vừa lúc đụng Diệu Cầm đang tới tìm nàng.

Diệu Cầm đối nàng sắc mặt vẫn luôn kh tốt: "Chủ t.ử kêu ngươi qua."

A Dư cụp mi rũ mắt theo phía sau nàng ta, Diệu Cầm vừa th bộ dáng này của A Dư liền ghê tởm quay đầu .

Vào chính ện, Dung tần cũng kh dài dòng mà nói thẳng: "Ngươi ngự tiền một chuyến."

Lần này đến cái cớ đều kh thèm l, A Dư liễm hạ con ngươi, vừa muốn lui ra ngoài thì bị Dung tần gọi lại.

A Dư ngừng ở chỗ cũ. Dung tần từ trên giường đứng lên, tầm mắt bình tĩnh nữ tử, trong con ngươi tựa như muôn vàn cảm xúc hiện lên, thật lâu sau nàng ta mới thong thả mở miệng: "Đã ngự tiền thì thay đổi bộ quần áo trên , đỡ làm xấu mặt Du Cảnh cung."

A Dư hạ thấp đầu, tay giấu trong áo nắm chặt một chút.

Nàng biết, ngày này rốt cuộc đã tới.

Trần tài nhân động tác, Dung tần liền kh thể tĩnh tâm.

Nàng trở về sương phòng, chỉ thay một bộ quần áo cung nữ mới, chải lại m sợi tóc bị rối, dặm thêm một chút phấn bột. rặng mây đỏ trên khuôn mặt nữ t.ử hiện lên gương đồng, âm thầm giật .

Một lát sau, nàng l lại tinh thần, thu hồi thần sắc bước ra khỏi Du Cảnh cung.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...