Cung Nữ Thượng Vị Ký
Chương 9:
Sau khi thánh chỉ tuyển tú ban xuống, toàn bộ kinh thành nổi lên sóng ngầm mãnh liệt, trong nhà quan viên nào cũng ít nhất một nữ nhi, Lễ bộ vì chuyện này mà vội vàng, ở trên triều bẩm báo một hồi, đại khái là muốn cho tú nữ vào kinh.
Mới vừa bãi triều, Phong Dục còn đang ngồi trên Long liễn, đã th Dương Đức vội vàng đuổi theo: "Hoàng Thượng, A Dư cô nương đang chờ ngoài cửa Càn Khôn cung."
Theo lý thuyết, hai tháng đã qua Hoàng Thượng lẽ đã quên A Dư là ai, nhưng Hoàng Thượng lúc trước ném ra câu phân phó Trương ngự y thường xuyên bẩm báo lại tình huống của A Dư, một thời gian dài như vậy dần tạo nên cảm giác tồn tại.
Ngày đêm nhớ thương, rốt cuộc cũng tốt lên, như thế nào lại kh gặp?
Dương Đức kh biết kết quả ra nhưng khi tin tức, liền vội vàng bẩm báo lại.
gặp hay kh, vẫn là Hoàng Thượng quyết định.
bên trong gõ gõ ngón tay, thánh giá nguyên bản hướng Ngự Thư phòng tức khắc thay đổi phương hướng.
Như này xem ra bẩm báo lên là đúng .
Lúc Phong Dục từ trên Long liễn bước xuống liền th nọ đứng trước cửa cung đỏ thẫm, kiểu tóc cung nữ ngày xưa hay búi lên giờ đã thả xuống, ba ngàn sợi tóc đen rũ ở sau chỉ dùng một trâm ngọc cố định, áo váy x lá phiêu dật, cả xinh xắn.
Phong Dục giãn đuôi l mày tiến đến gần, lúc th khay bạc nữ t.ử mang theo thì đột nhiên cong khóe miệng.
Móng tay trong suốt no đủ, kh sơn màu khác, đầu ngón tay tinh tế như ngọc cầm l khay bạc.
Hoàn hảo kh một tia vết thương.
A Dư nghe th động tĩnh, vội vàng quay đầu lại, đối diện với đáy mắt của nam nhân.
Con ngươi thâm thúy âm trầm nhiễm ý cười, nguyên bản khuôn mặt góc cạnh đều trở nên nhu hòa hơn chút, A Dư ngẩn , lúc phát giác ra mới vội vàng hành lễ: "Nô tỳ thỉnh an Hoàng Thượng."
Tiểu Lưu T.ử tiến lên tiếp l khay bạc trong tay A Dư.
Phong Dục đỡ nàng đứng lên: "Tới đưa c?"
Lời này làm A Dư chút mất tự nhiên, đưa c là lý do tốt nhất thể nghĩ ra.
Nàng kh biết nói gì nên đơn giản c.ắ.n môi im lặng.
Hai vào trong ện, cửa lớn bị Dương Đức đóng lại.
Đại ện yên tĩnh kh một tiếng động đột nhiên vang lên giọng nói: "Vết thương đã khỏi?"
A Dư biết đây là đang hỏi hàng, nàng rũ mặt, từ góc độ của Phong Dục sang chỉ th khuôn mặt đỏ bừng, âm th nữ t.ử nhẹ nhàng tinh tế: "Đã khỏi, nô tỳ còn chưa cảm tạ Hoàng Thượng."
Rốt cuộc nàng cảm tạ chính là Hoàng Thượng, nếu ngày kh phái ngự y tới, sợ là nàng kh còn mạng để đứng ở chỗ này.
Cho dù vết thương của nàng là từ mà ra.
Phong Dục duỗi tay kéo mặt nàng, A Dư theo lực đạo của ngẩng lên, khuôn mặt phù dung đang xấu hổ, con ngươi tựa muôn vàn trời.
Ngón tay Phong Dục vuốt nhẹ cằm nàng, tầm mắt lọt vào trong con ngươi kia.
vốn dĩ tưởng rằng trên nàng chỉ đôi tay là đáng giá để nhớ thương. Hôm nay mới biết, đôi mắt này cũng thật hấp dẫn.
A Dư ban đầu còn kh cảm th gì, nhưng lâu như vậy nàng liền cảm th hô hấp trở nên khó khăn, nhiệt khí từ mặt đốt thẳng lên tai, l mi nàng run rẩy chỉ còn cách rời tầm mắt .
Phong Dục bu cằm nàng ra, thay vào đó là cầm l tay nàng, sau đó nói một câu: "Quả thực đã dưỡng hảo."
"Là Hoàng Thượng đưa tới d.ư.ợ.c quý." A Dư cũng thấp giọng đáp một câu.
Phong Dục nhướng mày, nữ t.ử này trả lời cũng thật nh.
còn nhớ rõ, đêm đó nàng cúi đầu như thay khác biện giải nhưng lại bày ra bộ dáng ủy khuất, kh tính là ngoan độc, lại kh thể xưng là thiện lương. So với bộ dáng ngoan ngoãn hôm nay đúng là một trời một vực, kém khá xa.
tính toán đêm đó đem ra khỏi Du Cảnh cung, nhưng sau nghe những lời nói đó liền thay đổi chủ ý.
Dung tần đích xác kh muốn thả , ý tưởng của nữ t.ử cũng thể lý giải.
Nhưng nàng ngàn lần kh nên quên rằng làm chủ trong cung này kh Dung tần.
Bất quá chung quy vẫn là hợp tâm ý của như vậy mất thì quá mức đáng tiếc, cho nên mới phái ngự y tới.
Trong đại ện Long Tiên Hương nồng đậm, ở ngự án cách bên ngoài một cái rèm châu, nữ t.ử bị đặt trên bàn, eo giống như bị bẻ gãy, quần áo cởi đến vai ngọc lộ ra một mảng lớn da thịt trắng nõn.
Phong Dục cúi ngậm môi nữ tử, bàn tay giam cầm nàng bên , ngón tay A Dư run rẩy nắm chặt vạt áo nam nhân, bị ép buộc đến đỏ khóe mắt, mị ý lan tràn.
A Dư hơi híp con ngươi, nàng nghĩ, Dung tần đã đoán sai một việc.
Kh là Hoàng Thượng sẽ kh lâm hạnh ở Càn Khôn cung.
Nữ t.ử tự đưa tới. nhịn một lần hai lần, kh đạo lý nhịn lần thứ ba.
Môi của mới vừa dán lên xương quai x tinh xảo của nữ tử, thì cửa ện lại bị gõ vang, th âm khẩn trương của Dương Đức truyền đến: "Hoàng Thượng, Càn Ngọc cung tới báo, Thục phi nương nương bị bệnh, thỉnh ngài qua một chuyến."
Dương Đức nâng tay áo lên xoa mồ hôi lạnh trên trán, bên trong lâu như vậy kh động tĩnh, ai biết Hoàng Thượng hiện tại đang làm gì.
Kh khí kiều diễm trong đại ện bị ngắt quãng, A Dư phục hồi lại tinh thần thì cảm th thân hơi lạnh, nàng gắt gao c.ắ.n môi yên lặng hạ mí mắt, tay bu khỏi vạt áo nam nhân.
Phong Dục nhấc mí mắt lên xem nàng.
còn chưa động tĩnh gì thế nhưng phản ứng của nàng lại còn nh hơn.
A Dư vẫn bị ấn ở trên bàn, mị ý trong con ngươi chưa tan , thoáng th đáy mắt lạnh lẽo của nam nhân, nàng thân hơi ngừng, ngón tay nhu nhược câu l đai lưng nam tử, nhuyễn th nói: "Hoàng Thượng, đó là Thục phi nương nương......"
Ngày thường sủng ái Thục phi như vậy, trừ phi nàng muốn tìm c.h.ế.t mới dám kh bu tha .
Ngón tay chậm rãi vẽ một vòng bên h, động tác làm càn lại lớn mật, Phong Dục thu mắt nàng một cái, hỏa khí vừa dịu xuống dường như lại xu hướng tăng lên.
Sau cùng, rốt cuộc vẫn bu ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cung-nu-thuong-vi-ky/chuong-9.html.]
A Dư ngồi dậy, đáy lòng nhẹ nhàng thở dài, cụp mi rũ mắt sửa lại xiêm y, trâm ngọc cài trên búi tóc sau một phen náo loạn kh biết đã rơi tới nơi nào, nàng cũng kh tìm tùy ý để cây trâm kia nằm ở một góc kh tên của Càn Khôn cung.
Phong Dục xiêm y vẫn chưa hề loạn, th nàng đã đứng lên, liền chuẩn bị ra ngoài.
Đi được vài bước thì hỏi nàng: "Ngươi muốn tự về hay muốn trẫm phái đưa ngươi trở về?"
A Dư đột ngột ngẩng đầu.
Ý tứ của những lời này nàng kh dám nghĩ sâu xa.
Cuối cùng nàng cúi đầu: "Nô tỳ nghe Hoàng Thượng."
Phong Dục cười khẽ một tiếng, kh biết là khen hay là trêu: "Hôm nay nhưng thật ra lại th minh."
Dứt lời, xoay rời .
A Dư sửng sốt, chần chờ trong chốc lát mới ra đại ện, lúc này Phong Dục đã lên Long liễn tới Càn Ngọc cung.
Nàng nhớ tới m động tác vừa , bên tai ửng đỏ, bóp đầu ngón tay phấn nộn nhẹ nhàng thở ra.
Nàng vừa muốn rời thì Tiểu Lưu T.ử liền tiến đến: "Hoàng Thượng lệnh nô tài đưa cô nương trở về."
A Dư mím môi, mặc kệ xưng hô cô nương của .
Trở lại Du Cảnh cung A Dư mới biết được Dung tần cũng đã sang Càn Ngọc cung, nàng trở về sương phòng, Chu Kỳ đang chờ nơi đó th nàng kh việc gì thì thở dài nhẹ nhõm: "Thục phi nương nương kh thoải mái, trong hậu cung đều ."
A Dư nói: "Hoàng Thượng cũng qua đó."
Trong phòng an tĩnh, Chu Kỳ hạ giọng: "Ta nghe nói Thục phi nương nương bởi vì kh ăn được gì hơn nữa ngất xỉu m lần nên mới thỉnh thái y."
Những lời này lượng tin tức quá lớn, A Dư sửng sốt một lát, nàng nói: "Thục phi thai?"
"Tám phần là thật, bằng kh trong hậu cung sẽ kh đầy đủ như vậy."
A Dư nhăn mày.
Thục phi t.h.a.i vào lúc này kh biết là tốt hay là xấu.
Nếu là ngày thường cũng kh ngại, nhưng lại đúng vào lúc chuẩn bị tuyển tú. Truyện Dị Năng
Nhưng dù đối với cũ trong cung thì việc Thục phi hoài sủng chắc c là việc xấu. Trước đó nàng ta đã quá nhiều ân sủng nay còn nhiều hơn một cái hài tử.
Dung tần sau khi trở về, chính ện vang lên vài tiếng quăng ngã đồ vật, A Dư liền khẳng định là Thục phi thai. Nếu Thục phi bị bệnh khác thì Dung tần đã sớm cười ra tiếng.
A Dư đối với việc này kh ý tưởng gì, tóm lại ảnh hưởng tới nàng kh lớn.
Chạng vạng hôm sau truyền đến tin tức của ngự tiền, Du Cảnh cung tối nay đốt đèn, tới lúc này A Dư mới nhẹ nhõm một hơi.
Chính ện kh gọi nàng sang hầu hạ, A Dư cũng mừng rỡ nhẹ nhàng.
Thẳng đến chính ngọ ngày thứ hai, Dung tần tuyên nàng vào chính ện, kh chút để ý mà khen nàng một câu còn thưởng cho nàng một cái ngọc trâm.
Trôi qua m ngày, đã tới thời ểm tú nữ vào cung.
A Dư kh biết hậu phi khác phản ứng như thế nào nhưng lại biết Dung tần m ngày nay càng thêm bực bội kh kiên nhẫn.
Cho đến lúc ện tuyển bắt đầu A Dư cũng kh xuất hiện trước mặt Dung tần, hiện giờ ện tuyển bận rộn, ngay cả Càn Ngọc cung Thánh Thượng cũng kh , nàng kh nghĩ lúc này lượn lờ ở ngự tiền gây sự chú ý.
Cũng may Dung tần gần đây chằm chằm vào Trữ Tú Cung, trong khoảng thời gian ngắn kh tâm tư gây khó dễ cho nàng.
A Dư nhàn nhã cũng chỉ nhàn nhã đến lúc mới vào cung.
tân phi kiều nộn thể véo ra nước, Dung tần liền nghĩ tới A Dư, mượn cớ mang c sai nàng đến ngự tiền, ngay cả loại c cũng lười thay đổi.
- -------------------------------------------------------------
Chu Kỳ thu hồi ký ức, lau hốc mắt đỏ bừng, thoáng qua phương hướng chính ện.
Sau khi tân phi tiến cung, A Dư đã ba lần tới ngự tiền, lần này Thánh Thượng kh chỉ kh tới ngược lại còn Càn Ngọc cung. Lần trước chủ t.ử sai A Dư mời , Thánh Thượng cũng chỉ dùng cơm ở Du Cảnh cung xong liền rời .
Chu Kỳ mơ hồ đoán được ý tứ của chủ tử, lẽ Dung tần bắt đầu th A Dư kh còn tác dụng nên trong kh thèm tiết chế cơn giận muốn làm khuôn mặt A Dư bị phá tướng.
A Dư nằm nghỉ ngơi ở sương phòng, kh biết được tâm tư của Chu Kỳ.
Trừ bỏ một lần kia, về sau mỗi lần Càn Khôn cung nàng đều chỉ đứng bên cạnh hầu hạ.
lẽ là bất mãn với phản ứng lúc trước của nàng nên vẫn còn giận dỗi.
Mặt khác trong hậu cung cũng kh ai đãi ngộ gì quá nổi bật. Nên A Dư cũng kh vội.
Nếu cửa Càn Khôn cung còn kh thể nào vào được thì lúc đó mới là khẩn cấp.
A Dư đột nhiên nhớ tới đích của chủ tử, lúc trước nàng cố ý nhờ mang lời n sang cho Trần cô nương ở Trữ Tú Cung, nhắc nhở nàng ta cẩn thận Dung tần.
Nhưng lẽ Trần cô nương phỏng chừng đã sớm phòng bị Dung tần nên Dung tần vài lần xuống tay đều bị nàng ta tránh được.
Hiện giờ, Trần cô nương đã thành Trần tài nhân, so với Dung tần chỉ thấp hơn hai phân vị.
A Dư sờ sờ vết thương trên trán, thu hồi ý nghĩ trong lòng.
Hiện giờ trong cung Thục phi vẫn là được sủng ái nhất, cho dù nàng ta t.h.a.i kh thể thị tẩm thì Hoàng Thượng vẫn hay tới Càn Ngọc cung.
Vẻ ngoài của Trần tài nhân so với Dung tần vài phần tương tự nhưng tg ở chỗ trẻ tuổi kiều nộn hơn, hiện nay cũng vài phần ân sủng.
A Dư dựa vào những vật Dung tần ném trong khoảng thời gian này đại khái đoán được địa vị của Dung tần trong gia tộc đã kh còn như xưa.
Nàng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn cái trán bị thương, đè nặng một tia nóng nảy xuống đáy lòng, chỉ còn kém một chút nữa thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.