Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cung Nữ Thượng Vị Ký

Chương 22:

Chương trước Chương sau

Dung tần nằm trên trường kỷ, nghe được tin A Dư và Trần tài nhân cùng đến thăm, nàng ta sửng sốt khẽ nhướng mày: “Hai bọn chúng đang làm cái quái gì vậy?”

Ngày hôm qua nàng ta vô cùng tự tin nói vậy trước mặt Trần tài nhân, vậy mà sau khi về cung mới phát hiện Chu Kỳ đã bị tiện tỳ A Dư kia đưa ra khỏi cung!

Nàng ta tức giận đến mức suýt hộc máu.

khác kh biết, nhưng sâu trong lòng nàng ta hiểu rõ, nàng ta chỉ thể dùng Chu Kỳ để khống chế A Dư.

Nàng ta kh thể ngờ được mọi chuyện lại như vậy, vào cung hầu hạ nàng ta lại dễ dàng bị đưa trong khi nàng ta kh hề hay biết?

trong cung còn nói với nàng ta rằng việc này đã được Dương Đức đồng ý ngay tại chỗ, khiến nàng ta cố hết sức kiềm chế sự kích động.

Dương Đức đồng ý, nghĩa là thánh thượng cũng đang ngầm đồng ý.

Cũng chính vì thế mà hôm qua nàng ta tức giận đến suýt ngất, hôm nay còn kh thể thỉnh an.

Khi A Dư và Trần tài nhân bước vào, Dung tần đang nằm trên giường, nàng ta bọn họ với khuôn mặt lạnh lẽo: “Các ngươi đến đây làm gì?”

Trần tài nhân mở lời trước: “Khi thỉnh an nghe nương nương nói tỷ tỷ kh khoẻ, lo lắng. Trên đường đến thăm tỷ thì gặp Ngọc tài nhân nên cùng nhau đến đây.”

"Ha hả" Dung tần cười lạnh.

Nàng ta kh tin bất kỳ một chữ nào được thốt ra từ miệng Trần tài nhân.

A Dư cũng hùa theo nói m câu, giống như vô cùng thân thiết, lại luôn ngoan ngoãn vâng lời.

Màn thể hiện này của nàng đã khiến Trần tài nhân càng thêm chắc chắn suy nghĩ trong lòng .

Dung tần khẽ nhíu mày, chút nghi ngờ A Dư, bị thái độ của nàng làm cho lúng túng.

Trần tài nhân đang ở đây, nàng ta kh cách nào chất vấn, ngược lại còn cố nở nụ cười khen nàng: “Ngọc tài nhân lòng .”

A Dư mím môi nàng ta, khẽ nhếch miệng cười đầy ẩn ý, khiến Dung tần suýt thì bẻ gãy móng tay.

Trần tài nhân nh chóng rời , Dung tần lập tức lạnh mặt, nàng với vẻ ghét bỏ:

“Ngươi muốn làm gì?”

Cố ý giữ lại thể diện cho nàng ta trước mặt Trần tài nhân, nàng ta kh tin tiện tỳ này lại tốt bụng như vậy!

A Dư dường như chút kh hiểu: “Dù thế nào ta cũng xuất thân từ cung Du Cảnh, đương nhiên một lòng hướng về cung Du Cảnh .”

“Ngươi nghĩ bản cung sẽ tin ?” Dung tần cười lạnh, chống ngồi dậy.

A Dư khẽ đảo mắt, nở nụ cười ẩn ý, nàng chỉ nói một câu:

“Dung tần tin hay kh thì ta kh biết, nhưng chắc c sẽ luôn tin.”

Khi nói câu này, nàng vẫn luôn chú ý quan sát Dung tần, khi th nét mặt Dung tần trở nên hoảng hốt, nàng sung sướng đảo mắt.

Chỉ cần Dung tần kh thoải mái là nàng vui .

Dung tần tức giận đến run cả : “Ngươi cho rằng tất cả mọi trong cung đều là đồ ngốc ?”

A Dư cười khẽ, kh trả lời câu hỏi này của nàng ta.

Nàng từ cửa sổ xuống, sau đó bình thản nói với Dung tần:

“Giờ cũng kh còn sớm nữa, thần kh qu rầy Dung tần nghỉ ngơi, thần xin phép cáo lui trước.”

Dứt lời, nàng xoay rời , Dung tần ở đằng sau giận dữ hét lên: “Ngươi đứng lại cho bản cung!”

A Dư đương nhiên kh ngốc mà đứng lại, tuy rằng ân sủng của Dung tần kh được như trước, nhưng cung Du Cảnh này vẫn là địa bàn của nàng ta.

Nàng kh chỉ kh đứng lại mà còn chạy nh hơn.

Dung tần ở đằng sau giận đến mức cả run rẩy.

Lưu Châu luôn theo bên cạnh nàng, nghe được hết cuộc đối thoại giữa nàng và Dung tần, cúi đầu lau mồ hôi trên trán.

A Dư kín đáo liếc nàng một cái bình thản thu hồi tầm mắt.

Nàng kh để ý câu nói kia của Dung tần.

Chuyện của nàng và Dung tần cũng kh chuyện gì bí mật, nàng cũng kh cho rằng trong hậu cung sẽ tin tưởng nàng.

Hơn nữa, cho dù tin tưởng thì thể làm được gì?

Nàng làm như vậy, ngoại trừ việc cho bõ ghét Dung tần ra thì cũng kh tác dụng gì.

Nhưng chỉ cần thể khiến Dung tần kh thoải mái, vậy là đủ .

A Dư quay về các Ấn Nhã, bây giờ cũng kh còn sớm nữa, Chu Kỳ đã mang bữa trưa về cho nàng, vậy nên A Dư vội vàng ăn m miếng, sau đó nằm thẳng lên giường nghỉ ngơi một lúc.

Cơ thể nàng vốn chưa khỏe hẳn, nếu kh vì muốn chọc tức Dung tần thì nàng cũng sẽ kh mất c chạy một chuyến.

Nhưng nàng nghỉ ngơi chưa được bao lâu, đồ thánh thượng và hoàng hậu ban cho đã đến.

của cung Khôn Hòa còn cười nói: “Vốn đưa đến từ hôm qua, nhưng nương nương của chúng ta nói hôm qua Ngọc tài nhân bận việc thiên cung, sợ bận quá kh tiện đến, nên hôm nay chúng ta mới đưa tới.”

A Dư cũng chỉ thể nói lời cảm ơn.

Sau khi đồ hoàng hậu ban tặng đến thì đồ ban tặng của cung Càn Ngọc cũng được chuyển đến ngay sau đó, sau đó các cung khác cũng phái đưa lễ vật tới.

Cứ bận rộn như vậy, khiến A Dư kh thời gian nghỉ ngơi.

Chập tối, Chu Kỳ ở bên cạnh A Dư, tỉ mỉ rà soát d sách quà tặng hôm nay các cung đưa tới, A Dư nghe xong, nhẹ nhàng gật đầu: “Tỷ biết , chỉ bày ra những thứ hoàng thượng và hoàng hậu ban cho thôi, còn lại cất hết vào nhà kho .”

Hai đang nói chuyện bỗng th rèm châu lay động, Tiểu Phúc T.ử bước vào:

“Chủ tử, vừa tin tức truyền đến, thánh thượng sẽ nghỉ ngơi ở cung Càn Khôn.”

A Dư dừng một chút mới phản ứng lại: “Được, ta biết , ngươi lui xuống .”

Sau khi Tiểu Phúc T.ử lui xuống, nàng bỗng nhiên vỗ trán.

Bởi vì nàng biết vì hôm nay thánh thượng kh đến hậu cung .

Bởi vì sau lưng thánh thượng vài vết thương.

Dù thì cũng kh thể yên tâm thoải mái đến cung người khác thị tẩm trong khi người toàn vết thương được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cung-nu-thuong-vi-ky/chuong-22.html.]

Tuy rằng A Dư cảm th tình huống này cũng kh kh khả năng xuất hiện.

Nhưng nếu thực sự xuất hiện tình huống này, e rằng bị chỉ trích nhiều nhất chính là nàng.

A Dư thở phào nhẹ nhõm, cũng may là hôm nay thánh thượng tự mình nghỉ ngơi.

Dừng một lát, nàng bỗng nói với Chu Kỳ: “L kéo ra đây, cắt móng tay thôi.”

A Dư xuống hai bàn tay, trong mắt thoáng hiện lên vẻ luyến tiếc.

Ngày thường nàng yêu đôi tay nhất, thậm chí móng tay cũng được chăm sóc vô cùng cẩn thận, vất vả bao lâu mới nuôi dưỡng được móng tay dài ra, bây giờ lại cắt , nếu nói kh đau lòng thì chắc c là giả.

Chu Kỳ cũng chút kinh ngạc: “Vì chứ? Tỷ đã vất vả chăm sóc như thế mà.”

Trước kia làm nô tài ở cung Du Cảnh, dù cho A Dư thích cũng kh thể giữ lại lâu được, sau này xảy ra những chuyện kia thì nàng cơ hội giữ chúng lại.

Hơn nữa, nàng ấy cảm th đôi tay của A Dư thực sự đẹp, cắt móng tay ngắn thì vô cùng đáng tiếc.

Những chuyện đáng xấu hổ kia, đương nhiên A Dư sẽ kh nói cho Chu Kỳ biết.

Nhưng lời của Chu Kỳ cũng khiến nàng có chút do dự, cuối cùng vẫn kh nỡ cắt .

Nàng nghĩ, dù m ngày gần đây chắc c thánh thượng sẽ kh đến các Ấn Nhã của nàng, vậy cứ chờ đến ngày nàng thị tẩm tính tiếp.

M ngày sau đó thánh thượng đều nghỉ ngơi ở cung Càn Khôn, ban ngày sẽ dùng bữa cùng với Thục phi.

Thánh thượng kh đến hậu cung, lúc hậu phi thỉnh an dường như kh còn tình cảm mãnh liệt nữa.

chủ mưu nhưng A Dư kh hề chột dạ chút nào, mỗi ngày thỉnh an nàng luôn giữ im lặng, giống như bản thân chẳng liên quan gì.

Bốn năm ngày trôi qua, thánh thượng mới quay lại hậu cung.

Hôm đúng vào ngày mười lăm, thánh thượng nghỉ ngơi trong hậu cung.

Đáng lẽ Thẩm mỹ nhân sẽ được thị tẩm hai ngày liên tục thì lại biến thành Thẩm tần.

Đây là tân phi mới được thăng chức.

Ai mà kh biết thánh thượng cực kỳ keo kiệt với ̣a vị, kh th m vào cung đã lâu, chờ trong năm nhiều năm như vậy vẫn chỉ giữ chức vị như lúc mới nhập cung ?

Ngày hôm đó sau khi thỉnh an xong, A Dư cùng với Chu Kỳ, khi qua ngự hoa viên, nàng th hình như Chu Kỳ chút hứng thú thì dừng lại:

“Chúng ta vào trong đình nghỉ mát nhé.”

Hôm nay trời nóng, trong ngự hoa viên cũng ít, dù ngắm hoa khi mặt trời chói chang trên đỉnh đầu cũng kh chuyện dễ dàng.

Trong đình cũng vắng lặng kh một bóng , Chu Kỳ cuối cùng cũng thể thả lỏng, nàng ấy đến bên cạnh đình hóng mát, những đóa hoa thược d.ư.ợ.c xinh đẹp đang nở rộ, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng, nhưng nàng ấy kh hái xuống, dù nàng ấy cũng đã ở trong cung lâu rồi nên biết rằng hoa này kh ai cũng thể hái.

Hơn nữa là bởi vì nàng ấy theo A Dư nên mới thể đến gần ngắm chúng.

Nàng ấy vẫn nhớ rõ khi lần đầu tiên th ngự hoa viên, còn chưa kịp tới gần những đóa hoa này đã bị trong cung kéo .

A Dư chống cằm nàng ấy, bật cười thành tiếng: “Thích như vậy ?”

Chu Kỳ gật đầu: “Thích chứ, từ sau khi vào cung, chưa từng được chạm vào cánh hoa nào.”

Nàng ấy đã cùng A Dư nhặt kh ít những cánh hoa đào rơi xuống đất, cũng chỉ khi hoa rơi xuống, các nàng mới thể chạm vào.

A Dư hơi dừng lại, thất thần Chu Kỳ.

Trước mắt Chu Kỳ đột nhiên xuất hiện một bàn tay, nhẹ nhàng cầm l đóa hoa thược dược nàng ấy thích, ngắt xuống.

Nàng ấy nhìn theo hướng bàn tay ấy thì th A Dư cầm đóa hoa, chậm rãi cài lên tóc nàng.

Chu Kỳ sững sờ, ngẩn ngơ đưa tay lên vuốt ve đóa hoa cài trên tóc.

Nàng ấy vừa chạm vào cánh hoa mềm mại kia, bỗng nghe th tiếng A Dư thốt lên: “Thật là đẹp.”

A Dư khẽ đảo mắt, nàng nói: “Bắt đầu từ hôm nay, chỉ cần thích hoa, tỷ sẽ hái xuống cho .”

Đầu mũi Chu Kỳ đau xót, đỏ mắt cười với nàng:

còn dáng vẻ của chủ t.ử nữa kh vậy?”

“Điều này nên là muội nói mới đúng. Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta sẽ kh nhặt những cánh hoa rơi dưới đất nữa, chỉ cần tỷ thích, sang năm khi hoa đào nở rộ, sẽ hái về cho tỷ cả một rổ hoa, đặc biệt dùng để làm túi thơm mà tỷ thích nhất.”

A Dư th viền mắt Chu Kỳ đỏ bừng thì cười với nàng ấy: “Được, sang năm chúng ta cùng .”

Sườn phía đ ngự hoa viên một rừng mai, sườn phía tây một rừng đào, những năm trước đây, mỗi khi hoa tàn, A Dư sẽ nhặt những cánh hoa rơi xuống cùng Chu Kỳ.

Lúc đầu, bởi vì nàng thích làm túi thơm, lại thích hoa đào, vậy nên Chu Kỳ mới cầu xin những c rừng đào trong cung, năn nỉ bao nhiêu lần, lại còn biếu họ chút bạc, thì họ mới để Chu Kỳ nhặt những cánh hoa rơi vãi dưới đất.

Nàng vẫn nhớ như in dáng vẻ Chu Kỳ nâng niu những cánh hoa đào, lặng lẽ đưa đến trước mặt nàng khi .

Ngày hè nắng chói chang, khuôn mặt vương đầy mồ hôi cũng kh thể nào che giấu được niềm vui sướng đong đầy trong ánh mắt Chu Kỳ, nàng ấy nói: “Cho A Dư tỷ tỷ làm túi thơm hết đ.”

A Dư bỗng cảm th cổ họng như nghẹn lại, hơi đau rát, nhưng nàng kh quan tâm, chỉ híp mắt cười với Chu Kỳ.

Nụ cười của Chu Kỳ đột nhiên tắt ngấm, hạ thấp giọng nói với nàng: “Chủ tử, sang bên kia”

Từ khi nàng ̣a vị của nàng thay đổi, Chu Kỳ sợ ngoài nghe được sẽ thành mất quy củ, liền sửa miệng ngay lập tức, gọi nàng là chủ t.ử như những khác.

A Dư nhíu mày, theo hướng nàng ấy chỉ, ánh mắt hơi ngừng lại.

Từ gốc độ này, vừa hay nàng thể th được Thẩm tần đang đứng trong ngự hoa viên.

Mỹ nhân khẽ ngẩng mặt, cao ngạo lạnh lùng kh ai bì được, hoa thược d.ư.ợ.c kiều diễm bên cạnh nàng ta cũng kh địch nổi một phần.

Nhưng đây kh ều Chu Kỳ muốn chỉ cho nàng, mà là bóng dáng màu vàng sáng ở xa hơn một chút.

Trong khoảnh khắc, bóng dáng màu vàng sáng ấy xoay rời , kh biết do A Dư lầm kh mà lại thấy kia quay lại thoáng qua nơi nàng đang đứng.

Thánh thượng vừa rời , A Dư th Thẩm tần nhíu mày cũng nh chóng rời khỏi nơi đó.

Nàng bỗng nghiêng đầu, nói khẽ với Chu Kỳ:

“Xem ra dù cho cao ngạo thế nào thì ở trong hậu cung này cũng một mặt tình cảm, dịu dàng.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...