Cung Nữ Thượng Vị Ký
Chương 23:
Trong ngự thư phòng, Phong Dục sổ con được trình lên, l mày nhíu chặt, đột nhiên ném cuốn sổ xuống, mắng: “Một đám phế vật!”
Tay Dương Đức cầm trà gần như kh vững.
ta thường hầu hạ ở ngự tiền, biết nhiều việc hơn bình thường, tự nhiên cũng biết được chuyện phiền lòng gần đây của hoàng thượng.
Tình hình ở Cù Châu đang khó khăn.
Dân tị nạn chạy trốn tới kinh thành ngày càng nhiều.
Thánh thượng kh biết đã mất bình tĩnh bao nhiêu lần vì chuyện này.
Đây cũng là lí do tại gần đây ít lui tới hậu cung.
Thật ra hôm nay, khi trên đường đến cung Kiền Ngọc để dùng bữa với Thục phi, thánh thượng đã gặp được Trầm tần mới vừa được tấn chức gần đây.
Dương Đức biết, Thẩm tần này thể tấn chức, ngoại trừ dựa vào thủ đoạn của bản thân, còn chủ yếu là do thế lực của gia tộc.
Ai đã khiến Thẩm gia làm được thật sự chuyện dân chạy nạn này.
Tuy rằng kh nhiều c lao, nhưng so với một vài quan viên đục nước béo cò kia cũng phụ trợ được ít đúng kh?
ta kh dám nghĩ nhiều, cũng kh dám tấu chương kia một cái, cẩn thận dâng nước trà lên, cúi đầu giả bộ kh tồn tại.
Phong Dục dựa vào ghế ngồi, phiền muộn nhéo mi tâm, nói: “Hàn Ngọc Dương trở lại ?”
Nửa tháng trước, chuyện ở Cù Châu kh tiến triển gì.
cố ý phái Hàn Ngọc Dương ra ngoài, tính toán thời gian lẽ cũng đã đến lúc quay về kinh .
Dương Đức giả c.h.ế.t kh được: “Còn hai ngày nữa là về kinh thành ạ.”
ta muốn nói, nếu Hàn đại nhân thể xử lý chuyện này thì nhất định sẽ giao cho ngài .
Nhưng ta hiểu thánh thượng nghiêm khắc thế nào, chỉ thể ngẫm trong lòng kh dám nói ra.
Lúc này, bên ngoài động tĩnh gì đó.
Dương Đức thoáng qua, th hoàng thượng kh động tĩnh liền bước nh ra ngoài.
Vừa ra ta đã mắng: “ chuyện gì! lại ầm ĩ trước ngự tiền như thế?”
Biết rõ tâm tình hoàng thượng kh tốt, còn dám làm ra động tĩnh lớn như thế, kh muốn c.h.ế.t ?
Dương Đức mắng xong mới trước mặt.
quen mắt.
Lạc Vân cười kh khách chào: “Dương c c, chủ t.ử nô tỳ nghĩ ngày hôm nay trời nóng nên đặc biệt làm nước ô mai ướp lạnh sai nô tỳ đưa tới.
Ngài xem thể cho nô tỳ vào dâng cho hoàng thượng được kh?”
Dương Đức quét mắt qua Tiểu Lưu T.ử trước ngự tiền, vẻ mặt ta đau khổ: “Nô tài đã nói với nàng ta rằng hôm nay kh cách nào vào được, nhưng Lạc Vân cô nương kh nghe, nô tài cũng kh cách nào từ chối.”
Trong lòng ta hơi khó chịu.
Hôm nay tâm tình thánh thượng kh tốt, ngay cả khi dùng bữa với Thục phi, sắc mặt vẫn vô cùng lạnh lẽo, ai dám vào để chuốc l xui xẻo chứ?
Nhưng cung nữ của Trác Vân Lâu này kh hay biết gì, mặc kệ ta khuyên nhủ, nhất quyết kh rời , cuối cùng kinh động đến bên trong.
Dương Đức nghiêm nghị, ha hả hai tiếng nở nụ cười:
“Hôm nay tâm tình hoàng thượng kh tốt. Lạc Vân cô nương nên về .”
Nụ cười trên mặt Lạc Vân ngưng lại.
Nàng ta còn muốn nói gì nữa nhưng Dương Đức đã cau mày: “Nếu ngươi muốn vào, ta sẽ cho vào. Nhưng đừng trách ta kh nhắc nhở trước.”
Lần này Dương Đức cũng cảm th cung nữ này kh mắt.
Trước kia cũng tốt, m ngày nay ta còn đối tốt với nàng ta, cho của Trác Vân Lâu dâng đồ, để lại ấn tượng trước mặt thánh thượng.
Vẻ mặt Lạc Vân đột nhiên thay đổi, vội vàng cười nói:
“Tiểu c c nói vậy, nô tỳ còn thể kh nghe ngài khuyên ? Nhưng dù cũng là tâm ý của chủ tử, nô tỳ trở về như thế, cũng kh biết bẩm báo làm .”
Tim Lạc Vân đập rộn ràng, cũng kh dám kiên trì muốn vào nữa.
Diêm vương khó gặp, tiểu quỷ khó chơi.
Ở trước mặt lưu lại ấn tượng kém.
Lỡ như thánh thượng lật lại cũng kh chuyện tốt.
Là nàng ta quá nóng vội.
Đã nửa tháng , ngoại trừ cung Khôn Hòa và Thẩm tần ở Sư Đình Hiên được sủng ái hai lần, thánh thượng cũng kh vào hậu cung nữa.
Chủ t.ử nhà nàng ta và Thẩm tần cùng tiến cung, cùng một địa vị.
Hiện giờ Thẩm tần đã thăng vị, còn được ân sủng.
Đột nhiên còn chèn ép chủ t.ử nàng ta đủ thứ, trong lòng ai mà kh lo lắng cho được?
Dương Đức cũng kh muốn làm chủ t.ử ở hậu cung này khó chịu.
Tuy nói ta là hầu hạ ở ngự tiền, nhưng những chủ t.ử này đều kề cận bên thánh thượng, thân cận hay xa cách, kh ai thể biết được.
Cho nên vẻ mặt Dương Đức cũng bình thường trở lại: “Thôi, ngươi cứ để đồ ở đây.
Đợi hoàng thượng rảnh rỗi ta sẽ thay Hứa chủ t.ử dâng lên.”
“Vậy làm phiền Dương c c.” Lạc Vân nhẹ nhàng thở ra, nở nụ cười, lặng lẽ đưa một cái hầu bao qua.
Dương Đức nhận l, nếu kh nhận, kh biết chủ t.ử sau lưng lại nghĩ thế nào đâu.
Lạc Vân , Tiểu Lưu T.ử bưng hộp đựng vẻ mặt đau khổ hỏi: “Làm bây giờ?”
Dương Đức liếc mắt, Tiểu Lưu T.ử mở hộp đựng ra, chỉ màu sắc thôi đã khiến ta cảm th đẹp mắt.
ta suy nghĩ một chút: “Thôi, để ta vào hỏi xem.”
Tiểu Lưu T.ử hơi kinh ngạc.
ta còn tưởng rằng Dương c c sẽ trực tiếp đưa vào cho cung nhân bên cạnh hoàng thượng dùng.
Chuyện này cũng kh chưa từng xảy ra trước đây.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dù đồ do hậu cung đưa tới cũng kh thể đều đưa vào cho thánh thượng.
Thánh thượng cũng kh thích dùng đồ vật do dậu cung đưa tới, cho nên phần lớn đều vào miệng bọn họ.
Hơn nữa hôm nay tâm tình thánh thượng còn kh tốt, kh hiểu Dương c c phí sức vì chuyện này?
Chẳng lẽ…Hứa mỹ nhân này gì đặc biệt ?
Dương Đức cũng kh biết trong lòng Tiểu Lưu T.ử suy nghĩ nhiều như vậy.
ta đưa nước ô mai vào chỉ vì hôm nay hoàng thượng chưa dùng cái gì, hơn nữa món này qua cũng ngon miệng.
Sau khi thử ngân châm, Dương Đức mang đồ vào đại ện.
Phong Dục ngẩng đầu lên từ đống tấu chương, mệt mỏi bóp gáy.
liếc mắt một cái, giọng nói thờ ơ: “Ai đưa tới?”
“Là Hứa mỹ nhân ở Trác Vân Lâu ạ.”
Tâm tình thánh thượng kh tốt, Dương Đức cũng kh muốn nói tốt cho Hứa mỹ nhân, dù c cũng đã đưa vào đủ để lưu lại ấn tượng cho thánh thượng .
Phong Dục nước ô mai được bưng tới, gõ lên bàn, đột nhiên nói: “Đem m quả đào hôm qua lần lượt đưa tới cung Khôn Hòa, cung Kiền Ngọc tặng .”
Dừng một chút, đột nhiên nhớ tới th ở ngự hoa viên.
Sau khi khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo của Thẩm tần lướt qua, ều nghĩ đến là nữ t.ử tránh ở chòi nghỉ mát kia.
Cách hơi xa nên cũng kh thể th rõ, nhưng vẫn nhận ra nàng.
suy nghĩ một lúc, dường như đã lâu kh gặp nàng, nói: “Gửi một ít cho Ngọc tài nhân nữa.”
Ngừng một chút, lại thêm một câu: “Còn cả Thẩm tần và Hứa mỹ nhân trong cung nữa.”
Dương Đức lặng lẽ thánh thượng, ta kh hiểu ý tứ trong lời nói.
đào cũng là thứ hiếm.
Những năm trước chỉ cung Khôn Hòa và cung Kiền Ngọc mới , thỉnh thoảng sẽ phân cho cung Du Cảnh nữa.
Nhưng lần này thánh thượng kh nhắc đến Dung tần, xem ra đúng là Dung tần đã thất sủng.
Điều khiến Dương Đức nghi hoặc chính là câu nói cuối cùng của thánh nhân.
nhắc Ngọc tài nhân trước mới nói đến Thẩm tần và Hứa mỹ nhân.
Tuy rằng trong lời nói giọng ệu kh gì đặc biệt thay đổi, nhưng Dương Đức cảm th thánh thượng chỉ là muốn tặng cho Ngọc tài nhân, sau đó mới tặng thêm cho Thẩm tần và Hứa mỹ nhân mà thôi.
Thật ra mà nói, địa vị và mức độ sủng ái Ngọc tài nhân cũng quá dễ th khi lướt qua hai này.
Mà lời nói tiếp theo của thánh thượng càng xác minh phỏng đoán của ta: “Tặng nhiều đến cung của Ngọc tài nhân một chút.”
Sau khi Dương Đức lui ra, Phong Dục mới cau mày.
Ban đầu kh nghĩ tới Ngọc tài nhân, nhưng ngay lúc đó chợt nhớ đến cảnh nữ t.ử nọ quỳ xuống khi ở cung Kiền Ngọc.
lẽ vì lúc đó quá chú ý đến cảnh này nên đã để lại ấn tượng sâu sắc, làm nhớ mãi.
kh m để tâm, chẳng qua chỉ là nghĩ đến lẽ nàng ngày trước chỉ thể Dung tần thưởng thức.
Suy nghĩ khó hiểu này làm nổi lên chút thương cảm.
A Dư th Dương Đức đưa các thức đồ tới, kinh ngạc trợn tròn hai mắt:
“Dương c c, đây là…”
Dương Đức mỉm cười: “Hoàng thượng trong lòng nhớ chủ tử, trong cung vừa đào đã sai nô tài dâng tặng cho .”
A Dư đương nhiên kh tin lời , nhưng hai giỏ đào, nàng kh khỏi nghi ngờ xen lẫn kinh ngạc.
Nàng hầu hạ ở cung Du Cảnh, ở trong cung hỗn loạn cũng như cá gặp nước, nàng cũng nghe được nhiều tin tức.
Thứ này hiếm , ngay cả những năm trước Dung tần được sủng ái cũng kh được nhiều.
Nàng cũng kh nghĩ rằng sẽ phần trong năm nay.
Nàng khẽ c.ắ.n môi, đè xuống nghi hoặc trong lòng, sau khi cảm tạ Dương c c, nhẹ giọng hỏi:
“C c từ đâu tới đây vậy?”
Mắt Dương Đức chợt lóe, cũng cười trả lời:
“Nô tài tới cung hai vị nương nương trước, sau đó lại qua cung Thẩm tần và Hứa mỹ nhân. Cuối cùng là tới cung chủ tử.”
A Dư nhận được tin tức muốn, nhờ Chu Kỳ bưng cho ta một chén trà: “C c lâu cũng mệt, uống một chén trà .”
Nàng đã từng là nô tỳ, tự nhiên cũng biết chạy qua chạy lại một lúc liền miệng khô lưỡi đắng, thèm uống một chén trà.
Dương Đức cũng thật sự khát, kh từ chối. ta uống xong trà, nói hai câu cát tường mới xoay rời .
Trong ện im lặng, A Dư hai giỏ đào, hơi khó xử cau mày.
Trong hậu cung đ đúc này, chỉ năm được ban thưởng.
Trong năm này, chỉ nàng địa vị thấp nhất, thậm chí kh xuất thân.
Nàng kh biết khác được nhiều hay ít nhưng chỉ bản thân nàng thôi cũng th hơi phô trương.
Một lúc sau, nàng giãn mày ra.
Nàng kh xuất thân kh gia thế, muốn sống yên trong hậu cung này cũng chỉ thể dựa vào sự sủng ái của thánh thượng mà thôi.
Hiện giờ nàng được sủng ái bao nhiêu thì những hầu trong cung càng kính trọng b nhiêu.
Vậy còn sau này? Nếu ngay cả hiện tại đã kh tốt thì tương lai sẽ ra ?
Nàng vừa hoàn hồn lại đã th niềm vui tràn ngập từ đám cung nhân trong ện: “Hoàng thượng vẫn coi trọng chủ tử.”
Nửa tháng kh được ân sủng, cung nhân trong cung kh khỏi lo lắng, chỉ là đem lo lắng này nhất thời đè xuống mà thôi.
A Dư mím môi cười yếu ớt.
Sau khi mọi vui vẻ xong, mới sai Chu Kỳ thưởng cho họ chút bạc, bảo họ lui xuống.
Chờ trong ện yên tĩnh lại, Chu Kỳ rốt cuộc kh nhịn được cười nói: “Xem Dung tần còn kiêu ngạo thế nào!”
Dung tần xưa nay xem thường đám nô tài, còn mắng cả A Dư tỷ tỷ, nhưng hôm nay hoàng thượng nhớ đến tỷ tỷ cũng kh nhắc tới Dung tần!
Điều này làm cho hận nàng ta như Chu Kỳ vui sướng đến thế nào cơ chứ!
A Dư kh khỏi mỉm cười.
Trong hậu cung này, nàng và Dung tần nhất định kh c.h.ế.t kh ngừng!
Nhưng nàng vẫn nhắc nhở:
“Cây to đón gió. Trên ta ân sủng nhưng vẫn thật hơi lộ liễu, e rằng lần thỉnh an ngày mai sẽ kh dễ chịu.”
Nàng vốn tưởng rằng lần ân sủng này đã thu hút sự chú ý nhưng cũng kh ngờ tới được, lúc trời còn chưa tối, ở ngự tiền lại tới lần nữa.
Tối nay, các Ấn Nhã thắp đèn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.