Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cung Nữ Thượng Vị Ký

Chương 24:

Chương trước Chương sau

Trời còn chưa tối, ở các Ấn Nhã đã bận rộn đến mức chân kh chạm đất.

Cách lầu Trác Vân kh xa, Lạc Vân nghe th động tĩnh ở phía đối diện, nàng chỉ th trong lòng khó chịu, vẻ mặt đã lạnh lùng hơn thường ngày.

Vẻ mặt của những mỹ nhân đều lạnh nhạt, trong lòng họ cũng những tâm tư kh thể nói ra.

Hôm nay nàng đã đặc biệt sai chạy đến Ngự tiền một chuyến, kết quả thị tẩm lại là một khác.

Nếu như là khác thì còn tốt, vậy mà cứ là Ngọc Tài Nhân, ở cùng cung Nhàn Vận với nàng.

Sự náo nhiệt ở bên đó càng khiến cung của nàng càng thêm lạnh lẽo.

Qua ô cửa sổ trong gian phòng, nàng th trong cung chốc chốc lại liếc vẻ mặt của đối diện.

Và mặc dù kh nghe th, nhưng nàng kh ngừng thì thầm.

Nàng kh muốn nghĩ đến chuyện những kia đang bàn luận ều gì, chỉ là khi về phía các Ấn Nhã, ánh mắt của nàng chút xa xăm.

Hôm nay xe ngựa đến sớm hơn.

A Dư vừa tắm xong, trên khoác một chiếc áo voan mỏng, tóc còn chưa khô nàng đã vội vàng chạy ra khỏi bình phong, nhẹ nhàng cúi , bối rối nói: “Thần nghênh tiếp Hoàng thượng.”

Do sức nóng của kh khí mà sắc mặt A Dư đỏ hồng, đôi l mi hơi run rẩy tựa phong tình, giọt nước lăn xuống gò má, từ từ rơi xuống, mang theo sự duyên dáng và nhẹ nhàng.

Phong Dục liếc một cái, mặt lạnh t xua xua tay.

Dương Đức đợi ra hiệu liền cúi đầu lui xuống.

Lúc này, Phong Dục mới bình tĩnh nói: “Nghênh tiếp Trẫm như thế này ?”

A Dư dè dặt ngẩng đầu , khuôn mặt bình đạm, kh ra được hỉ nộ.

A Dư nghiêng đầu, Hoàng thượng đứng cách nàng kh xa, chỉ cách một bước, giơ tay ra là thể chạm vào.

A Dư đ.á.n.h bạo vươn tay nắm chặt l tay y phục của đàn , th đàn nhíu mày, lại kh nói gì, nàng liền dùng sức đứng dậy, ngẩng gương mặt trắng nõn lên , bĩu môi, nhẹ nhàng làm nũng:

“Thần kh nghĩ Hoàng thượng tới sớm như vậy, chưa chuẩn bị ổn thỏa, Hoàng thượng tha lỗi.”

Nàng kh biết các phi tần khác chung sống với Hoàng thượng như thế nào.

Nhưng dù chung quy Hoàng thượng vẫn là nam tử, trong một số lúc cũng kh cần quá tuân thủ quy tắc.

Phong Dục nắm l cằm của nàng: “Ngày càng kh nguyên tắc .”

A Dư dường như kh nghe th câu nói đó, nàng thuận theo động tác của Hoàng thượng, cọ một bên má vào lòng bàn tay của đàn .

Nàng cảm nhận được đàn đã bu lỏng lực ở tay nắm cằm, ánh mắt càng cụp xuống, giống như một bầu trời rực rỡ ánh , long l sáng chói như khiến ta c.h.ế.t chìm trong đó.

Phong Dục dùng đầu ngón tay vuốt ve gò má nàng, xúc cảm tinh tế khiến quên nguyên nhân sinh ra cảm xúc buồn phiền.

nói: “Những ngày này nàng thích nghi được kh?”

Ánh mắt A Dư hơi sáng lên, nàng kh vội trả lời câu hỏi này mà kéo ngồi lên chiếc giường nhỏ.

Phong Dục tựa lên chiếc giường mềm mại với một phong thái thờ ơ.

A Dư liền nằm lên , một tay chống lên đỡ l gò má.

Đôi mắt cúi xuống, nàng nói:

“Hoàng hậu nhân ái, trong cung kính trọng, nô tì th chuyện gì cũng tốt đẹp.”

Dáng vẻ của nàng quá đỗi dịu dàng, Phong Dục tùy ý nhấc tay lên, bàn tay đã đặt lên lưng nàng.

phụ nữ vừa tắm xong, chỉ mặc m lớp vải nhẹ giống như dính vào da thịt.

Tay của Phong Dục vuốt ve dọc lưng nàng, ánh mắt rủ xuống, dường như th vùng da thịt trắng như sứ ở tà áo trước, ý nghĩ đen tối lập tức nổi lên.

A Dư cúi đầu, nét đỏ từ trên khuôn mặt chuyển lên vành tai.

Bỗng nhiên đàn nói một câu: “Nếu thích nghi được thì đừng dừng lại ở đây.”

A Dư đột nhiên ngẩng đầu, nàng thẳng về phía đàn , ánh mắt của mỹ nhân lộ ra vẻ khó hiểu.

Phong Dục mặt kh biến sắc, chỉ thờ ơ nói: “Nghe nói Dung Tần đã mời thái y, m ngày gần đây sức khỏe cứ kh ổn.”

kh dùng nhiều lực nắm l cằm phụ nữ, những A Dư vẫn ngẩng mặt lên, giống như bị ép buộc như mọi khi.

“Hoàng thượng đến cung Du Cảnh ?”

Mặc dù là câu nghi vấn nhưng trong câu nói lại nghe kh ra một ý hỏi nào.

A Dư miễn cưỡng c.ắ.n môi: “Địa vị của Dung Tần cao hơn nô tì nhiều như vậy, nô tì thể làm gì nàng chứ?”

Phong Dục nhướng mày, lạnh lùng cười:

“Nàng ngày càng táo bạo nhỉ.

Kh chỉ dám đến cung Dư Cảnh làm loạn, mà còn dám giấu Trẫm ?”

Chuyện của ngày hôm đó chưa gì đã truyền tới tai .

Mặc dù kh hề quan tâm tới chuyện này, nhưng cũng kh thể để phụ nữ trong lòng ngày càng to gan.

Chỉ ều, sau khi nói hết câu, phụ nữ cúi đầu, nhiều ều kh nói nên lời.

Một hồi lâu sau, đột nhiên cảm th lồng n.g.ự.c mát mát.

nhíu mày nâng cằm phụ nữ lên liền th nàng đang c.ắ.n chặt môi, đôi mắt long l đầy nước, từng chút từng chút một làm ướt hết y phục của .

Phong Dục lập tức bị nàng làm cho tức đến bật cười: “Trẫm còn chưa trách nàng mà nàng đã th oan ức ?”

A Dư c.ắ.n môi, giọng nói run rẩy, sự tủi thân dường như đã dâng tràn lên :

“Nô tì kh dám.”

Nói là như vậy nhưng những giọt nước mắt của nàng lại nh chóng rơi xuống như mưa, lã chã rơi xuống mu bàn tay của Phong Dục.

Trong hoàn cảnh rối bời này, sự tức giận trong lòng Phong Dục sớm đã tiêu tan kh biết trôi về đâu.

Phong Dục nhướn l mày giống như đang kh kiên nhẫn, nhắc nhở nàng: “Nếu như nàng kh thích nàng ta thì ít lui tới cung của nàng ta lại.”

Lời nói của nàng lúc nãy kh sai, địa vị của Dung Tần cao hơn nhiều so với nàng.

Một lần đơn phương độc mã đến nói chuyện với khác, thể may mắn toàn thân thoát mạng nhưng kh nghĩa là lần sau thể ăn may như vậy.

A Dư ngơ một chút, nàng nghe th ý khó hiểu trong câu nói của .

Nàng dùng mu bàn tay quệt qua gò má, lau những giọt nước mắt, câu nói mang theo chút nghẹn ngào tủi hổ:

“Nô tì cũng kh muốn , nhưng Trần tài nhân đã đặc biệt tìm nô tì, nếu nô tì kh thì trong cung sẽ bàn luận thế nào về nô tì chứ?”

Nàng khịt mũi, khóe mắt đỏ ửng, bộ dạng càng thêm đáng thương: “Hoàng thượng biết rõ nỗi khổ của nô tì vậy mà con dọa nạt nô tì.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phong Dục chút kh tự nhiên: “Ai dọa nạt nàng chứ?”

Mặc dù kh thật sự tức giận nhưng thực sự cũng muốn chấn chỉnh lại tính cách của nàng.

Mỹ nhân tựa vào lồng n.g.ự.c , viền mắt đỏ hoe.

Phong Dục tự nhận kh kẻ tuyệt tình, l đầu ngón tay vuốt qua đuôi mắt nàng, trầm giọng nói: “Đừng khóc nữa.”

A Dư một tay đặt lên n.g.ự.c , làm ra dáng vẻ ngoan ngoãn nhất dựa vào , gò má cọ vào gáy của , vệt nước mắt còn chưa khô đều dính hết lên gáy , mang đến một chút cảm giác man mát.

phụ nữ trong lòng nhỏ giọng thì thầm, nghẹn ngào nói:

“Nô tì kh muốn diễn cảnh tình tỷ thân tình với nàng ta trước mặt Hoàng thượng.”

Lần đầu tiên trong cuộc đời Phong Dục biết nước mắt của phụ nữ thật sự khiến ta đau lòng.

Đúng là lần đầu quen biết thân phận của phụ nữ trong lòng quá thấp, đến nỗi mỗi lần nghĩ tới mối quan hệ giữa nàng và Dung Tần sẽ luôn nhớ đến hình ảnh ngày hôm đó hôn mê kh tỉnh táo nằm trên giường, thì toàn vết bầm tím.

Thế nhưng kh nói nhiều, chỉ lạnh nhạt nói: “Vậy mà nàng cũng dám nói.”

A Dư kh nói gì nữa, những lời hôm nay nàng nói đều đã thất lễ, nàng kh dám lại liều lĩnh nói thêm lời nào.

Hiển nhiên nếu thành thật trước mặt Hoàng đế thì sẽ lợi, nhưng nếu như ều gì cũng nói thì đúng là kẻ ngốc .

Nàng lâu nước mắt, né tránh câu nói kia của .

Lời nói của nàng dường như vẫn mang theo chút nghẹn ngào, mềm mỏng nhẹ nhàng, lay động lòng : “Hôm nay Hoàng thượng đến sớm, vẫn chưa dùng bữa tối, hay là nô tì sai mang bữa tối lên nhé.”

Trước khi tắm A Dư đã dùng kh ít ểm tâm, thật ra lúc này nàng kh đói lắm.

Phong Dục th nàng chuyển chủ đề, nước mắt cũng đã lau khô nên cũng kh nhắc đến nữa.

Lúc sắp ở lại, khóe mắt thoáng th một đĩa đào ở bên cạnh, hồng hồng tím tím, vô cùng cuốn hút.

hỏi: “Thích kh?”

đặc biệt sai mang tới đây kh ít, thế nhưng mang tới nơi đã lâu mà đến một câu cảm tạ đều chưa th, ngược lại là những giọt nước mắt rơi lên .

A Dư hơi ngây , nàng theo ánh mắt của mới hiểu ý là gì.

A Dư nghiêng đầu, những giọt nước trong mắt nàng còn chưa khô, ánh nến ấm áp phản chiếu trong đôi mắt nàng, như phản chiếu một luồng ánh sáng nhẹ, nàng nói:

“Chua chua ngọt ngọt, vô cùng vừa , nô tì thích mà chưa tự nói lời cảm tạ với Hoàng thượng.”

Phong Dục chăm chú vào đôi môi đỏ vừa bị nàng c.ắ.n chặt, lúc này nó đã ngày càng đỏ đến mức kiều diễm, quyến rũ.

Ánh mắt hơi tối lại, nói với giọng nửa khàn: “Vô cùng vừa miệng ?”

hơi kh muốn dùng bữa nữa , đột nhiên muốn biết mùi vị của loại quả vừa miệng kia.

A Dư l một miếng đào, màu hồng tím càng tôn lên sự trắng trẻo mềm mịn nơi ngón tay nàng.

Giọng nói cuối câu của nàng dường như hơi cao lên: “Hoàng thượng muốn biết, chi bằng Hoàng thượng hãy tự thử .”

Lúc này hai đang đứng trước chiếc giường, A Dư nhón đầu ngón chân lên mới đứng tới cằm của .

Nàng nâng tay, miếng đào liền dừng lại trước khóe môi đàn .

Nàng giống như chút vội vàng thúc giục: “Hoàng thượng?”

Phong Dục thu tầm mắt lại, ngậm l miếng đào, bờ môi mỏng như đã lướt qua đầu ngón tay nàng.

cảm nhận được rõ ràng đầu ngón tay của phụ nữ hơi run run.

A Dư cúi đầu xuống, màu đỏ tươi nhuốm lên chiếc cổ thon dài của nàng.

Loại hành động thân mật này đã lặp lại nhiều lần thế nhưng nàng vẫn chưa quen được với nó.

Đột nhiên đàn vươn tay, chạm vào chiếc giường mềm mại.

“Ngồi xuống đây.”

Giọng nói của đàn hơi trầm khàn.

Trong lòng A Dư bỗng căng thẳng, nàng đã trải qua chuyện đó, tất nhiên nàng hiểu đây là loại phản ứng gì của đàn .

Thế nhưng A Dư kh những kh nghe theo, ngược lại còn lùi sau một bước.

Cho dù là nàng to gan nhưng chẳng qua cũng chỉ là lần đầu nếm trải chuyện đó, sự kinh ngạc như chôn giấu tận trong xương, kh thể thản nhiên đón nhận ý tứ trong lời nói của .

Giọng nàng run lên, rụt rè nói: “Hoàng thượng, Hoàng thượng vẫn chưa dùng bữa…”

Phong Dục kh nói gì, chỉ nàng.

A Dư hít thở hơi nặng nề, nàng cảm th kh khí chút kh th qua được.

Nàng c.ắ.n môi, chút kh tự nguyện ngồi lên giường.

Nhưng khi nàng phát hiện ánh mắt của đàn như đang vào bàn trang ểm ở bên cạnh thì cơ thể nàng hoàn toàn cứng đơ, nàng bị dọa đến mức muốn khóc lại thêm lần nữa.

Th nàng thật sự ngại ngùng đến mức kh ổn, toàn thân như in toàn màu đỏ, Phong Dục chút ngạc nhiên nhướn mày.

Dẫu trước đây cũng toàn là nàng tùy ý to gan.

ều lần này sự gượng gạo xuất hiện trên nàng lại kh làm Phong Dục cảm th mất bình tĩnh.

Ánh mắt hơi chuyển động, vươn tay kéo phụ nữ lại, phụ nữ run rẩy vòng tay qua eo .

Vẫn là như trước đây, thì chứa đầy sự chua chát nhưng lại tùy ý nắm chặt l đai eo của .

Cái cảm giác muốn bu lại kh muốn bu đó thật làm giày vò ta.

Phong Dục cúi đầu c.ắ.n l tai phụ nữ, hơi thở kề sát bên tai nàng: “Ngồi xuống.”

Giây phút A Dư cảm th như gì đó chui vào tai , khiến cả cơ thể nàng kh kìm được mà run lên.

Kh biết lúc nào nàng lại thật sự nghe theo yêu cầu của mà ngã lên giường, tấm vải mỏng hơi xê dịch, mái tóc đen rủ xuống bờ vai thơm…

Kh biết qua bao lâu nàng mới nghe th giọng nói của đàn .

Dường như giọng nói đó đang gọi cô, cô chút kh nghe rõ, chỉ cảm th nàng bị dùng cái gì đó quấn lại.

Phong Dục khoác chiếc áo ngoài, con gái đang ngủ mà khóe mắt còn sót lại vệt nước mắt, hình dáng mệt mỏi của nàng in trên chiếc giường bằng gỗ t.ử đàn mềm mại.

Tất cả đều nhắc chuyện gì vừa xảy ra.

những lúc Phong Dục tự cảm th … (chỗ này raw bị lỗi: □□儿) của những ngày bình thường trước đây đều ở trên nàng lại khiến ta chút mất kiểm soát một cách khó hiểu.

Phong Dục kh thể kh thừa nhận phụ nữ này một cơ thể đẹp, tính cách hơi dụ dỗ khác một chút, khiến ta nhớ mãi kh thể quên.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...