Cung Nữ Thượng Vị Ký
Chương 26:
Khói trắng trong lư hương lượn lờ bốc lên trong đại ện.
Yên lặng hồi lâu kh th động tĩnh gì, A Dư đợi một lúc, cuối cùng kh nhịn được mà lặng lẽ ngẩng đầu lên.
Nàng vừa ngẩng đầu đã th một quyển tấu chương vứt đến bên chân nàng, cùng với làn khói trắng xoay một vòng.
Cả A Dư run lên, vô thức lùi về phía sau từng bước, cho đến khi bên chân đụng đồ gì đó nàng mới định thần lại ngừng bước chân.
Nàng đụng tới cũng kh đồ gì, là hộp cơm mà Chu Kỳ lui ra để lại.
Cho dù như vậy, nàng vẫn làm ra một vài động tác.
Phong Dục ngẩng đầu khỏi ngự án, lửa giận trong mắt còn chưa kịp tiêu tán.
A Dư giật vì ánh mắt sắc lạnh này.
Trong hoàn cảnh này, nàng kh dám nói, đầu ngón tay nắm đến trắng bệch.
Nữ t.ử bên dưới như bị dọa sợ.
Phong Dục dừng một chút, một lát sau khôi phục lại bình tĩnh thường ngày.
lạnh lùng hỏi: “ nàng lại tới đây?”
Lúc nói lời này, ném sổ con trong tay .
A Dư còn đang lưỡng lự chưa biết trả lời như thế nào thì nam nhân đã mở miệng: “Đi lên đây.”
A Dư rụt rè liếc một cái, cúi gằm mặt cầm hộp cơm bước lên bậc thang.
Sổ con bị ném bên chân nàng, nàng cũng kh liếc mắt một cái.
Khi lên đến bậc trên cùng, A Dư kh đứng yên như trước nữa.
Nàng ổn định tâm tình, bước đến bên nam nhân, đặt tay lên vai , nhẹ nhàng xoa bóp, nhỏ giọng nói:
“Hoàng thượng tức giận như vậy?”
Phong Dục dựa vào chỗ ngồi, nhéo nhéo đầu l mày, kh trả lời nàng.
A Dư cũng kh để ý, nàng ấn đầu ngón tay từ vai lên cổ nam nhân.
Đó là nơi yếu ớt nhất, cũng là nơi duy nhất xiêm y lộ ra của nam nhân.
Đầu ngón tay nhẵn nhụi vừa xoa lên, Phong Dục đã cau mày, sau đó như kh việc gì giãn ra.
A Dư th sắc mặt vẻ tốt hơn một chút, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Bóp một hồi nàng th ngón tay hơi nhức, dần dần ngừng lại.
Phong Dục ngẩng đầu nàng.
A Dư khẽ c.ắ.n môi dưới, mở hộp cơm đưa tới:
“Thần mang nước ô mai đến cho hoàng thượng.
Lát nữa uống sẽ kh ngon.”
Bởi vì thời tiết nóng bức, nước ô mai ướp lạnh ngon, chờ băng tan sẽ kh còn vị như thế nữa.
Phong Dục th nàng lười biếng tìm lý di, nhẹ nhàng kéo khóe miệng, nhẹ giọng hỏi nàng: “Trước đây nàng cũng hầu hạ như vậy ?”
A Dư cầm thìa, dường như kh nghe ra ý tứ của , múc một thìa nước ô mai, đặt ở khóe miệng nam nhân:
“Hoàng thượng, nếm thử xem?”
Phong Dục đẩy tay nàng ra: “Đều là c của ngự thiện phòng, gì khác biệt chứ?”
A Dư bất ngờ kh kịp phòng bị bị đẩy ra, suýt nữa cầm kh vững để nước c đổ một ít vào nam nhân.
Nàng sợ hãi để thìa vào chén, khẽ c.ắ.n môi nhưng kh thể phản bác được lời nói của nam nhân.
Phân vị này của nàng phòng bếp nhỏ cũng kh thể được món này.
Ngoại trừ từ ngự thiện phòng, còn thể đến từ đâu?
Nàng đảo mắt, bĩu môi, dịu dàng hướng nam nhân làm nũng:
“Hoàng thượng thật kh nói lý.
Trong c này còn tâm ý của thần , thể giống nhau chứ?”
Là ai kh nói lý? Phong Dục liếc xéo nàng một cái, bị nàng ầm ĩ như vậy, lửa giận trong lòng cũng tiêu tan.
A Dư đặt bát c lên bàn, lại l đào ướp lạnh trong hộp ra, đáng thương nam nhân:
“Đây kh nấu từ phòng bếp của hoàng thượng.
Hoàng thượng cũng nên nếm thử, được kh?”
Mỹ nhân dùng đầu ngón tay xoay tròn hai quả đào đỏ tía.
Chỉ đã ứa nước miếng.
Phong Dục kh biết đang nghĩ cái gì, ánh mắt tối lại.
ngả về vị trí của , đẩy tay nữ t.ử ra, ngoài cười nhưng trong kh cười:
“Cầm đồ trẫm thưởng cho nàng đến để l lòng trẫm hử?”
A Dư ngẩn ra, sắc mặt ửng đỏ.
Đột nhiên bỏ quả đào vào miệng , lầm bầm:
“Toàn bộ những gì thần trong cung đều là hoàng thượng ban thưởng.
Thần chỉ muốn làm hoàng thượng vui vẻ, hoàng thượng lại làm thần xấu hổ.”
Nàng cố ý nhẹ giọng nói chậm lại, chút oán trách.
Vừa dứt lời, nàng hé môi nhỏ hạt ra.
Đầu lưỡi để ở trên môi, hương thơm thấu xương.
Phong Dục bỗng nhiên nắm l cằm nàng, cúi đầu hôn, c.ắ.n l đầu lưỡi còn chưa rút về của nàng, nếm thử hương vị đào chua chua ngọt ngọt.
Một lúc lâu sau, bu cằm nữ t.ử ra, đầu ngón tay lướt nhẹ qua khóe môi, cười khẽ:
“Vị thật ngon.”
Kh biết là khen quả đào hay là khen .
A Dư kh ngờ lại làm thế, đôi mắt đỏ bừng, một tay bụm mặt lộ ra đôi mắt, ngượng ngùng như từ trong xương lộ ra.
Nàng ỷ kh ai, lớn mật tùy ý: “Hoàng thượng đang khen ?”
Sự đối lập chói mắt khiến ta kh thể rời mắt.
Phong Dục khẽ liếc nàng một cái: “Nàng cảm th thể hơn được vật ngự cống à?”
A Dư nửa ngồi xuống, chống cằm trên đầu gối nam nhân, ngẩng đầu khuôn mặt , trong mắt như đầy , nàng nói:
“ đào là vật ngự cống, nhưng hoàng thượng cũng kh là duy nhất thể thưởng thức chúng.
Mà thân thể của thân chỉ thuộc về một hoàng thượng.
Đương nhiên là thân thể trân quý hơn.”
Dứt lời, nàng kéo ống tay áo : “Hoàng thượng, ngài nói xem đúng kh?”
Phong Dục bị lời nói của nàng làm cho khó xử.
Từ nhỏ đến nay chưa gặp nữ nhân nào táo bạo đến vậy.
nữ t.ử còn tr mong chờ đáp án của , Phong Dục hơi bất lực: “Được , nói luôn , nàng đến ngự tiền làm gì?”
tự nhận ba phần hiểu biết về nữ t.ử trong ngực.
Kh chuyện gì sẽ kh đến.
TRước đây khi còn ở cung Du Cảnh, mỗi lần nàng đến ngự tiền là do Dung tần phái nàng tới hoặc nàng theo Dung tần tới.
A Dư dừng một chút, yếu ớt rút tay về, vặn vặn đầu ngón tay trắng nõn.
Lúc này vẻ ngượng ngùng như muốn tràn ra ngoài xiêm y, nàng gục đầu xuống, nhẹ giọng nói:
“, thân… bỗng nhiên nhớ tới một việc…”
Phong Dục ngạc nhiên nhướng mày: “Chuyện gì?”
Trong ện yên tĩnh, A Dư yên lặng l ra một thứ từ trong tay áo, là một bình ngọc men x nhỏ.
Phong Dục giật , sau đó sắc mặt tối sầm lại.
cười ha hả hai tiếng: “Khi nàng vào cung, là ai dạy quy củ cho nàng hả?”
Trước khi thị tẩm, dù lá gan vẻ lớn nhưng cũng quy củ, nào bộ dáng như bây giờ.
Cao bôi này là ban thưởng, tất nhiên biết c dụng của nó.
Bởi vậy, vừa đến nó đã nhớ tới m vết đau rát sau lưng ngày đó.
Tuy đau nhưng vẫn chịu được.
Lần đầu thị tẩm, nàng cào thể là ngoài ý muốn, nhưng lần đó đã là lần thứ ba .
A Dư càng lúc càng cúi đầu, c.ắ.n môi hỏi: “Hoàng thượng thật sự muốn biết ?”
Phong Dục chỉ liếc nàng một cái, A Dư khẽ mím môi, yếu ớt nói: “Là… Là v.ú Dương.”
Vú Dương mà nàng nói kh ai khác mà là bên cạnh thái hậu.
Năm đó A Dư vào cung là lúc tân hoàng đăng cơ, hậu cung hỗn loạn.
Thái hậu cố ý bắt v.ú Dương tìm cung nữ.
A Dư may mắn vượt qua được v.ú Dương khen ngợi.
Vẻ mặt Phong Dục ngưng trọng, nghi ngờ nàng.
lúc nhỏ đã th v.ú Dương hầu hạ bên thái hậu, quy củ tất nhiên kh cần nói.
này là do v.ú Dương dạy dỗ?
A Dư bị cả kh được tự nhiên.
Nàng đỏ mặt nói:
“Vú Dương chỉ dạy quy củ của cung nữ, chứ kh dạy thị tẩm thế nào…”
A Dư nói tới đây, quá xấu hổ.
Nàng cúi đầu, bưng bát c lên, khu nhẹ tự uống cạn.
Phong Dục suýt nữa bị tức nở nụ cười.
kh muốn kh theo quy củ này nữa, nhéo mi tâm: “ đâu.”
Của ện bị đẩy ra.
Dương Dức bước nh tới, qua trong ện, suýt nữa thì tắt thở.
Ngọc tài nhân tới đưa đồ ăn cho hoàng thượng? Hay là để hoàng thượng nàng ăn vậy?
ta kh dấu vết lau mồ hôi trên trán: “Hoàng thượng?”
“Truyền lệnh.” Phong Dục kh kiên nhẫn ta một cái: “Dọn dẹp đồ trên đất .”
Dương Đức vội vàng truyền lời xuống, vẻ mặt cảm kích Ngọc tài nhân một cái.
Kh cần biết dùng biện pháp gì, chỉ cần làm cho hoàng thượng kh còn tức giận là tốt .
A Dư ngạc nhiên về : “Hoàng thượng còn chưa dùng bữa ạ?”
Vừa dứt lời, nàng lại cau mày: “Trong triều dù bận đến đâu thì hoàng thượng cũng kh thể bỏ quên thân được!”
Những cung nhân cũng kh ngừng vào theo lời nói của nàng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nàng theo thánh thượng ra chính ện, trên bàn đã bày biện đủ loại món ăn.
Phong Dục ngồi xuống, thản nhiên nói:
“Vừa uống nhiều c như vậy nên kh đói nữa đúng kh?”
A Dư sững sờ một lúc, mới chần chờ nói: “Hoàng thượng nói .”
Nàng kh đói bụng mà đang suy nghĩ lời nói của hoàng thượng.
Thời gian ở bên thánh thượng càng lâu, nàng cảm th tâm tình của cũng kh so được với hoàng hậu.
Nữ t.ử trong cung tuổi càng lớn, lòng càng nhỏ.
Cuối cùng đợi dùng bữa xong, A Dư vội vàng trở về với Chu Kỳ.
Bây giờ nàng kh cần đến ngự tiền để kích thích Dung tần.
Nếu kh đột nhiên nhớ đến chuyện đó, nàng cũng kh muốn một chuyến này.
Trở lại cung Nhàn Vận, lúc ngang qua Trác Vân Lâu, bước chân A Dư dừng lại, như thoáng qua tiếp tục về trước.
Trong Trác Vân Lâu, Hứa mỹ nhân các món ăn trên bàn, vẻ mặt kh thay đổi hỏi: “Nàng ta quay về ?”
“Vâng.” Lạc Vân ngập ngừng trả lời.
Chủ tớ hai các Ấn Nhã mang đồ vật này nọ ngự tiền, tay kh trở về, rõ ràng là đã tặng được đồ vào.
Hơn nữa, bây giờ bọn họ mới trở về, thể nghĩ được họ ở đâu lâu như vậy.
Hứa mỹ nhân chằm chằm cái bàn thật lâu, mới thản nhiên nói: “Dọn .”
“Nhưng, chủ t.ử còn chưa dùng…”
Hứa mỹ nhân đột nhiên lạnh lùng liếc nàng ta một cái.
Lạc Vân sững sờ, lời nói còn lại đều ngậm trong miệng kh dám… nói ra nữa, cúi đầu vội vàng dọn đồ ăn xuống.
A Dư biết việc đến ngự tiền sẽ dễ th, nhưng kh ngờ sẽ đến nh như thế.
Ngày thỉnh an hôm sau, A Dư vừa mở miệng, cau mày nghi ngờ.
Là lão nhân trong cung, Mạnh mỹ nhân.
A Dư tròn mắt , vẻ khó hiểu: “Mạnh mỹ nhân nói lời này là ý gì? nghe kh hiểu?”
Mạnh mỹ nhân một thân xiêm y son phấn ngồi ở trước nàng.
Nghe được lời của nàng lạnh lùng nhếch khóe miệng:
“Gần đây trên triều bận rộn chính vụ.
Ta và các nữ t.ử khác đều chờ hoàng thượng làm xong việc mới đến, chứ kh ngự tiền làm chậm trễ, dụ dỗ hoàng thượng!”
Trong ện yên tĩnh.
Lời nói của nàng ta hơi nghiêm trọng, rõ ràng là vô cớ gây sự.
Hoàng hậu nhẹ nhàng cau mày, do dự kh biết nên giúp ai.
A Dư tưởng rằng Hứa mỹ nhân mới là gây rắc rối cho nàng, thật ra nàng xem nhẹ trong cung tân phi này .
L mày mảnh mai của A Dư càng nhíu chặt hơn.
Nàng ngạc nhiên l khăn che lại miệng, mới tủi thân về phía hoàng hậu:
“Nương nương minh giám.
Nô tỳ đã sống trong hậu cung lâu , làm biết được chuyện trước triều chứ?”
“Chẳng qua th trời nắng nóng, nô tỳ quan tâm đến hoàng thượng.
nghĩ tới đến miệng Mạnh tỷ tỷ lại thành tội d nghiêm trọng như thế!”
Khăn tay nàng vừa che lại khóe miệng, nước mắt từ từ lăn xuống, vừa khóc vừa tủi thân:
“Nô tỳ vẫn tuân theo tổ huấn, kh dám nghe chuyện trong triều.
Thật ra hơi tò mò, Mạnh tỷ tỷ làm biết được chính vụ bận rộn vậy?”
Nói đến đây, nàng mở to mắt mơ hồ Mạnh mỹ nhân.
A Dư vừa nói câu đầu tiên, Mạnh mỹ nhân đã cảm th kh ổn.
Nàng ta muốn ngắt lời Ngọc tài nhân thì hoàng hậu đã ngồi thẳng dậy, nghiêm mặt nàng ta: “Mạnh mỹ nhân, ngươi biết rằng, tìm hiểu chuyện trong triều là tội nặng đ!”
Mạnh mỹ nhân đột nhiên quỳ trên mặt đất, hoảng sợ giải thích: “Nương nương nghe nô tỳ giải thích.
Nô tỳ cũng chỉ tình cờ nghe cung nhân bàn tán, cũng kh dám tìm hiểu chuyện trong triều!”
A Dư lau khóe mắt, tức giận vuốt trán, tự nhủ”
“Vậy là n cạn quá, kh nghe th m lời bàn này.”
th vẻ mặt biến đổi của Mạnh mỹ nhân, trong lòng A Dư cười lạnh, vô duyên vô cớ đá nàng một cước, A Dư thể bu tha nàng ta dễ dàng được.
Hậu cung vẫn do hoàng hậu quản lý.
Cung nhân nghị luận chuyện triều chính, chẳng nói hoàng hậu quản lý kh tốt ?
Mạnh mỹ nhân càng nói càng sai, nàng ta còn muốn giải thích cái gì nhưng hoàng hậu đã trực tiếp ngắt lời nàng ta:
“Sau này trước khi nói, Mạnh mỹ nhân nên nghĩ xem nên nói gì và kh nên nói gì !”
“Nghị luận triều chính, niệm tình ngươi vi phạm lần đầu, phạt ngươi nửa năm lương tháng.
Nếu lần sau ta nhất định kh nhẹ tay!”
Mạnh mỹ nhân ngồi phịch trên mặt đất, còn muốn cầu tình.
Hoàng hậu kh kiên nhẫn kết thúc thỉnh an, chỉ là trước khi nàng ta xoay rời , giống như vô tình liếc A Dư một cái.
Trầm tần cười chế nhạo, kh Mạnh mỹ nhân mà A Dư nhiều hơn, chút ý vị kh rõ nói: “ ngu ngốc mà kh biết, khiến khác buồn cười.”
Nói xong câu đó, nàng ta trực tiếp xoay rời .
Những khác nhau, còn nghĩ nàng ta nói về Mạnh mỹ nhân.
A Dư kh dấu vết cau mày, nàng kh nghĩ Trầm tần đang nói về Mạnh mỹ nhân.
Tính cách Trầm tần cao ngạo.
Trong hậu cung ngoại trừ những được sủng ái trong hậu cung, nàng ta còn kh nhớ rõ tên của những khác, huống chi Mạnh mỹ nhân mờ nhạt như thế kh đáng để nàng ta nhắc tới.
A Dư liếc những trong ện một cái, dừng một lát trên đầu ngón tay bị véo của Hứa mỹ nhân như kh gì thu hồi tầm mắt.
Nàng đứng lên.
Mạnh mỹ nhân còn ở trong ện vẫn đang khóc.
A Dư cố ý bên nàng ta, kh cẩn thận dẫm vào tay áo nàng ta.
Trước khi Mạnh mỹ nhân mở miệng, nàng che miệng ngượng ngùng cười:
“Thật xin lỗi.
Vừa kh để ý đường.
Mạnh tỷ tỷ kh tức giận chứ?”
Vẻ mặt Mạnh mỹ nhân x mét, mạnh mẽ trừng mắt nàng.
Những khác vui vẻ xem diễn, tất nhiên sẽ kh giúp Mạnh mỹ nhân nói chuyện.
A Dư dường như cảm th đứng lên từ phía sau, nàng xoaay sang chỗ khác, th Hứa mỹ nhân nhẹ nhàng cau mày, như thể kh được, dịu dàng khuyên nhủ:
“Ngọc , nương nương đã phạt Mạnh mỹ nhân , lại làm thế… kh tốt lắm kh?”
A Dư dừng lại một chút, hơi khó hiểu: “ kh hiểu lời của Hứa tỷ tỷ.
kh cần thận, nếu Mạnh tỷ tỷ tức giận, sẽ xin lỗi tỷ lần nữa.”
Vừa dứt lời, nàng lập tức quỳ gối xin lỗi, tủi thân về phía Hứa mỹ nhâ:
“Như vậy tỷ đã hài lòng chưa?”
Sắc mặt Hứa mỹ nhân cứng lại, nụ cười dịu dàng sắp kh duy trì được: “Tỷ tỷ kh ý này ---"
A Dư đứng thẳng , quay đầu kh muốn nghe:
“ tưởng rằng ở cùng cung với tỷ tỷ, quan hệ cũng thân thiết hơn một chút.
Hôm nay mới biết hết thảy là tự đa tình thôi.”
Nàng dường như cực kỳ đau lòng, lau nước mắt.
Tuổi nàng còn nhỏ, bây giờ làm bộ dạng ngây thơ như thế cũng tự nhiên.
Nàng lau nước mắt xoay chạy ra ngoài.
Cung Khôn Hòa, sau khi A Dư chạy , Hứa mỹ nhân tức đến phát run.
Một tiện nhân giả tạo!
Nhưng ở trước mặt mọi , nàng ta kh thể hiện ra được, đành nuốt hết vào bụng.
Động tĩnh này nh chóng truyền vào phía sau.
Hoàng hậu nâng hai tay lên trước mặt .
Hôm qua vừa sơn màu đỏ son lên móng tay, thật là đẹp.
Nàng ta thổi nhẹ, giống như cái gì cũng chưa nghe th, koes miệng cong lên nhẹ nhàng.
Cẩn Ngọc cau mày ra ngoài, hơi bất mãn:
“Các phi tần đó càng ngày càng kh quy củ. Dám cãi lộn ở cung Khôn Hòa.”
Hoàng hậu dựa vào nhuyễn tháp, cười khẽ: “Kh nháo như thế thì bản cung thể xem diễn được?”
Cẩn Ngọc im lặng.
Nàng ta hầu hạ chủ t.ử đã mười năm, nhưng vẫn kh đoán được chủ nhân đang nghĩ gì.
Nàng ta dừng một chút, nói: “ hôm nay nương nương lại giúp Ngọc tài nhân nói chuyện? Rõ ràng nàng ta l nương nương làm bè đỡ.”
“Ngươi còn ra được, chẳng lẽ khác cũng kh ra?” Hoàng hậu liếc nàng ta môt cái: “Biện pháp của Ngọc tài nhân tuy kh cao minh, nhưng thể khiến Mạnh mỹ nhân rớt đài cũng được.”
Hoàng hậu nhẹ giọng nói: “Cho dù nàng kh gì để ứng đối, bản cung cũng sẽ giúp nàng.”
Cẩn Ngọc kinh ngạc: “Vì ạ?”
“Al là cho Mạnh mỹ nhân kh được sủng ái.” Giọng hoàng hậu ngày càng nhỏ, mang theo một ý cười kh rõ.
Rõ ràng mọi thứ vẫn bình thường nhưng Cẩn Ngọc lại cảm th lạnh cả .
A Dư chạy ra khỏi cung Khôn Hòa liền dừng lại, nước mắt từ khóe mắt đã sớm khô.
Nàng kh muốn làm tỷ tình thâm với Hứa mỹ nhân.
Hôm nay là nàng muốn tỏ thái độ cho Hứa mỹ nhân và mọi trong hậu cung th, sau này đỡ qua lại với Hứa mỹ nhân.
Sau vụ náo loạn này, lần thỉnh an tiếp theo im lặng cho đến khi tới tiết Thất Xảo.
Trước đêm tiết Thất Xảo, A Dư làm xong túi hương đưa cho Chu Kỳ, buồn bực hỏi: “Gần đây trong cung kh động tĩnh gì ?”
Chu Kỳ vui mừng dắt túi hương bên h: “Kh ạ, so với năm trước càng yên ắng hơn.”
A Dư cau mày, khó hiểu hỏi: “ lại như vậy…”
“Chủ tử, nghĩ gì vậy?” Chu Kỳ vừa ngẩng đầu th nàng thất thần, khó hiểu hỏi nàng.
A Dư chiếc bàn bên cạnh.
Bên trên đặt một hộp gấm, trong hộp là bình hoa men x ngọc.
“Ngày mai là tiết Thất Xảo, trong cung lại yên tĩnh lạ thường.”
Chu Kỳ dừng một chút: “Gần đây yên bình, nô tỳ cũng suýt quên mất.”
Nghe xong A Dư càng cảm th lạ.
Năm ngoái tiết Thất Xảo náo nhiệt gần nửa tháng, mà năm nay thể làm cho ta suýt quên ?
A Dư nhớ tới thục phi nương nương quang sủng vô hạn, bây giờ lại m.a.n.g t.h.a.i hoàng tự, dù cho thế nào cũng kh thể kh động tĩnh gì.
A Dư cau mày, yên lặng thế này khiến nàng dự cảm kh tốt.
Tiết Thất Xảo ngày mai sẽ kh thể trôi qua đơn giản như thế được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.