Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cung Nữ Thượng Vị Ký

Chương 27:

Chương trước Chương sau

Hôm nay là lễ Thất Tịch, A Dư tỉnh dậy hơi sớm, nàng mở mắt về phía chân trời hừng sáng bên ngoài.

Khi tia ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, nàng mới xuống khỏi giường.

Nàng đứng phía sau bình phong mặc áo lót, lụa mỏng cởi ra, phía dưới lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn.

A Dư nhíu mày, nàng y phục Chu Kỳ đem đến:

“Đổi bộ khác .”

Chu Kỳ kinh ngạc: “ vậy! Hôm nay là Thất Tịch, kh chừng hoàng thượng cũng tới, tỷ nên mặc ăn mặc đẹp một chút mới phải.”

Trong tay nàng đang cầm một bộ cung trang màu đỏ son, làn váy nhẹ nhàng th thoát, cánh hoa đào trên váy còn được tỷ mỉ phác họa bằng dây kim tuyến.

Lúc y phục vừa được đưa đến, đôi mắt của A Dư liền sáng lên, rõ ràng là nàng thích nó.

A Dư bất lực nhún vai: “Nhưng hôm này còn Thục phi nương nương mà.”

Mùng 1 m lịch hoàng thượng ban thưởng cho nàng một chiếc gương soi toàn thân, nàng tỉ mỉ ngắm mình qua gương đồng, gò má ửng hồng, nét mặt tươi sáng, nàng nghiêng đầu nói với Chu Kỳ: “Hôm nay là lần đầu tiên Thục phi gặp tỷ, nếu tỷ quá nổi bật thì chẳng là đang chọc tức nàng ?”

“Vẫn là chủ t.ử suy nghĩ thấu đáo.”

A Dư chợt giơ tay chỉ một món: “Nó , hôm nay trời nóng, màu x da trời sẽ tr nhẹ nhàng thoải mái hơn chút.”

Chu Kỳ hơi ngừng lại, chút ngạc nhiên, nhìn thẳng vào mắt nàng.

A Dư với Chu Kỳ nhìn nhau, nàng ấy che miệng cười trộm, rồi giúp nàng thay y phục.

A Dư sinh ra đã đẹp, bộ y phục này lại được cung nhân may đo cẩn thận, nàng mặc vào đương nhiên là đẹp, tuy kh nổi bật bằng màu đỏ son, nhưng lại tăng thêm một phần dịu dàng.

A Dư ngồi trước bàn trang ểm, nàng tự chọn trâm cài tóc cho : “Cái này là hoàng thượng ban thưởng, cài nó gặp hoàng thượng là hợp nhất.”

Cài trâm lên, tua ngọc rủ xuống giống như giọt mưa trong trẻo, ánh lên, chiếu lên gò má của người phụ nữ, khiến cho vẻ đẹp ấy càng thêm rực rỡ.

Chu Kỳ kh nhịn được cười, nói: “Chủ t.ử hư ghê.”

A Dư nhéo mũi nàng , nói: “Đi thôi, đừng chậm trễ việc thỉnh an.”

Nàng suy nghĩ một chút, hay là hôm nay nàng dẫn Chu Kỳ theo.

Cung Khôn Hòa vẫn náo nhiệt như thường lệ, nhưng khi A Dư đến lại lập tức trở nên yên tĩnh.

Ánh mắt của mọi vô thức hướng về phía Hứa mỹ nhân.

Nét mặt Hứa mỹ nhân vẫn như thường, nhưng nếu kỹ thì sẽ phát hiện nụ cười của nàng ta hơi cứng ngắc.

Từ nhỏ nàng ta đã thích màu x da trời.

Sau khi vào cung, ̣a vị cũng coi như cao, nên từ trước đến nay khác tránh được thì đều tránh.

Hôm nay Ngọc tài nhân cố tình chọn màu y phục này, ngoại trừ để sỉ vả nàng ta ra thì Hứa mỹ nhân kh nghĩ ra lý do nào khác.

Nàng ta đoán kh sai, A Dư là đang cố ý nhắm vào nàng ta.

A Dư khẽ mỉm cười rồi ngồi xuống, nét mặt nàng vô tình lộ ra vẻ dịu dàng giống Hứa mỹ nhân đến ba phần, dáng vẻ của nàng còn xinh đẹp hơn trước đây, nhưng người khác lại ghen ghét với nàng, nhất là trong cuộc.

Hứa mỹ nhân vẫn luôn cho rằng mình coi như là giữ được bình tĩnh, nhưng hôm nay nàng ta mới phát hiện, trước kia nàng ta đã quá đề cao rồi.

đang cố ý bắt chước mình.

Dù biết rõ đó là hàng giả, nhưng phong thái của nàng ta còn hơn một bậc.

Tình huống này có thể khiến cho người ta ói ra máu.

Đầu ngón tay cầm ly của Hứa mỹ nhân trắng bệnh, giống như muốn bóp vỡ cái ly vậy.

Đã như vậy, nhưng nữ nhân trước mặt đó còn kh tha cho ta, nàng ngượng ngùng giơ tay vuốt trâm cài:

“Mấy hôm trước hoàng thượng mới vừa ban thưởng trâm cài cho thần thiếp.

Thần thiếp đã muốn cài từ lâu, cũng may là hôm qua của Thượng y cục đã mang bộ y phục này tới, mới cho thần thiếp được thỏa lòng cài chiếc trâm này.”

“Tỷ, tỷ thấy hôm nay xinh đẹp kh?”

Một tay A Dư che mặt, nàng nở nụ cười vừa e thẹn lại vừa dịu dàng.

Nàng giống như thật lòng muốn biết câu trả lời của Hứa mỹ nhân, đôi mắt của mỹ nhân như bừng sáng.

Cung Khôn Hòa bây giờ, trừ Trác tần ra thì Hứa mỹ nhân và A Dư địa vị cao nhất, mà A Dư lại được sủng.

Trác tần bưng trà lên uống, giống như kh nhìn thấy tình huống này.

Những khác cũng kh dám hé răng nửa lời.

Tuy nhiên, ánh mắt các nàng A Dư lạ mang theo một tia khác thường.

Trong hậu cung, những lời nói ẩn chứa lưỡi đao đều là chuyện thường, nhưng thể ra vẻ tươi cười tủm tỉm vì để khiến khác chán ghét như thế này cũng thật hiếm th.

Nhưng ai cũng kh thể nói nàng làm sai.

Kh nghe nàng nói à, nàng mặc như vậy là vì muốn xứng với chiếc trâm Hoàng thượng ban tặng.

Hứa mỹ nhân cười một cái, khó khăn lắm mới thốt ra được một câu nói:

“Ánh mắt của hoàng thượng tinh tường, thể lọt vào mắt hoàng thượng thì có thể kh xinh đẹp được.”

A Dư lập tức xấu hổ, khuôn mặt ửng hồng, ngay cả lỗ tai cũng đỏ lên: “Tỷ đừng nói nữa, ta mắc cỡ c.h.ế.t.”

Hứa mỹ nhân nhếch mép một cái, nàng ta kh cười nổi nữa, trong mắt hiện lên ánh sáng lạnh lẽo.

trước mắt này mà biết xấu hổ? Đây là chuyện nực cười nhất mà Hứa mỹ nhân từng nghe qua trong đời.

Trong lúc nói chuyện, Thẩm tần mới từ từ tiến vào.

Nàng ta bước vào, th A Dư thì bỗng nhiên cười khẽ: “Hôm nay Ngọc tài nhân đúng là khiến cho người khác sáng mắt.”

A Dư siết khăn tay, kh thuận theo nói: “Tại Thẩm tỷ tỷ và Hứa mỹ nhân lại cười nhạo ta vậy.”

Tính tình Thẩm tần vẫn kiêu ngạo như cũ, sau khi nói câu kia thì kh quan tâm đến người trong ện, ngay cả câu nói của A Dư cũng như kh nghe th, lười biếng tựa vào chỗ ngồi.

Tròng mắt của A Dư d.a.o động, nàng vê khăn tay, nụ cười trên mặt càng dịu dàng hơn.

Hứa mỹ nhân ở đối diện th vậy thì lại càng chán ghét và khó chịu.

Một lát sau, hoàng hậu ra thì buổi thỉnh an hôm nay mới chính thức bắt đầu.

Dù hoàng hậu ở bên trong nhưng vẫn biết chuyện ở đây, nàng ta kh lộ ra vẻ ngạc nhiên với y phục của Ngọc tài nhân, dù thì hôm nay vẫn còn chuyện quan trọng hơn.

Nàng ta ngừng một chút, trên mặt lộ ra một tia bi ai, nói:

“Hôm nay lễ Thất Tịch, cũng là sinh thần của Thục phi, năm nay Thục phi thai, vốn nên tổ chức tiệc lớn, nhưng Cù Châu lại đang rơi vào bể khổ.

Chúng ta là phi tần hậu cung, theo lý nên giải quyết vấn nạn vì hoàng thượng, cho nên, Thất Tịch năm nay làm đơn giản thôi.”

Cho dù trong lòng mọi có nghĩ thế nào thì lúc này đều cúi đầu nhất trí.

Trước khi kết thúc thỉnh an, hoàng hậu mới lên tiếng: “Tối nay sẽ tổ chức sinh nhật cho Thục phi ở ện Thái Hòa, chớ quên.”

Điện Thái Hòa, quốc yến cũng được tổ chức ở nơi này, nếu là những phi tần khác được tổ chức sinh thần ở chỗ này, sợ là họ sớm đã vui mừng khôn xiết .

Nhưng đây lại là Thục phi.

Sinh thần hàng năm của Thục phi đều được tổ chức lớn, lần này lại đúng dịp Thất Tịch, nhưng kh hiểu lại cho mọi người một cảm giác sơ sài.

A Dư kh nghĩ nhiều, đúng lúc quay rời thì thấy sắc mặt Chu Bảo Lâm tái nhợt, mặc dù nàng ta đã cố gắng che giấu, nhưng vẫn kh kìm được mà khẽ vuốt ve bụng.

Khẽ vuốt ve bụng?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trong đầu A Dư như một tiếng sét nổ vang, nàng căng thẳng đến mức lập tức thu hồi ánh mắt, làm như kh chuyện gì xảy ra mà theo Chu Kỳ ra khỏi cung Khôn Hòa.

Mãi đến khi đã xa, A Dư mới dừng lại, thở ra một hơi.

Chu Kỳ ngơ ngác nàng, lại bốn phía xung qu, thấp giọng hỏi:

“Chủ tử, vậy ạ?”

“Chu Bảo Lâm kh thị tẩm bao lâu ?”

“Hoàng thượng đã lâu kh đến hậu cung, nên đã hơn một tháng .” Tuy Chu Kỳ kh hiểu, nhưng nàng vẫn nghiêm túc trả lời.

A Dư khẽ vuốt trán, nhớ tới vẻ mặt của Chu Bảo Lâm mới nãy.

Nếu suy đoán của nàng là sự thật thì Chu Bảo lâm nhất định biết tình hình thực tế của , nên cẩn thận hơn bình thường, đã giấu lâu như vậy mà lại kh chút sơ hở nào, hôm nay lại kh cẩn thận như vậy?

A Dư tin trong cung, kỹ tính kh chỉ , tuy hành động đó của Chu Bảo Lâm kh nổi bật, nhưng chưa chắc kh lọt vào mắt của khác.

Dừng một hồi lâu, A Dư xoay về hướng tây, nơi đó cung Càn Ngọc của Thục phi và Ngưng Hoa lâu của Chu Bảo Lâm.

Nếu đúng như nàng nghĩ, những m.a.n.g t.h.a.i trong hậu cung đều là nữ nhi của Chu gia.

Đối với trong cung thì đây kh là tin tức tốt lành gì, cũng chưa chắc là tin vui đối với Chu gia.

Là tỷ ruột thịt cùng mẹ còn thể tr đấu bất hòa, huống chi hai nữ nhi Chu gia này còn kh cùng mẹ, ai mà kh muốn trở thành ngoại ruột tương lai của hoàng t.ử cơ chứ?

A Dư kh dám nghĩ đến ều đó nữa, ều mà nàng kh dám nghĩ đến nhất là thân cận nhất của Chu Bảo Lâm sau khi vào cung, Thục phi biết chuyện này hay kh?

Nàng vỗ nhẹ lên đầu, nhíu mày bất an nói:

“Ta cảm th khoảng thời gian này hậu cung sẽ kh yên ổn đâu.”

Sắc mặt tái nhợt của Chu Bảo Lâm khiến trái tim nàng chút d.a.o động, hậu cung nào cái gì trùng hợp, chuyện này cũng xác định là kh sự trùng hợp gì.

Nàng thốt ra một câu nói kh đầu kh đuôi như vậy khiến Chu Kỳ hơi bối rối, nàng do dự nhưng cũng kh hỏi thêm câu nào, mà bảo:

“Chỉ cần kh liên quan đến chúng ta thì quản nàng làm gì.”

A Dư gật đầu một cái ném chuyện này sang một bên, kh nghĩ thêm nữa.

tất cả mọi thứ đều là suy đoán của nàng, cũng kh tin tức gì loan truyền rằng Chu Bảo Lâm thai, chắc kh như nàng nghĩ đâu.

Màn đêm dần dần bu xuống, một ngày nay A Dư cũng chút kh yên lòng, rõ ràng nàng vẫn đang suy nghĩ về chuyện kia.

Buổi tối khi hoàng hôn đã lặn, Chu Kỳ mang theo áo khoác ngoài cho nàng, khi đến ện Thái Hòa, nàng kh nhịn được mà ghé sát vào bên tai A Dư, nói: “Nếu nghi trượng thì tốt quá.”

Nàng nhớ tới nghi trượng cho phi tần ngồi ngày xưa, vừa oai phong lại còn kh bị gió thổi làm lộn xộn đầu tóc, y phục.

A Dư nhéo nàng một cái: “ ngược lại càng lộ vẻ can đảm .”

Ai mà kh biết hoàng thượng hẹp hòi, ̣a vị bình thường này còn kh dễ dàng thăng lên nữa là.

Dạo này A Dư kh ý định thăng vị.

Chu Kỳ cũng biết đạo lý trong đó đó, nàng hơi nghiêng đầu, cũng kh nói nữa.

Điện Thái Hòa đã có kha khá người ngồi, lúc A Dư đến thì hoàng hậu đã ở bên trong, nàng được dẫn vào chỗ ngồi của , nàng cố ý lướt qua chiếc bàn trước mặt, từ mâm trái cây đến thức ăn, mọi thứ đều tinh xảo.

Xem ra, hoàng hậu cũng kh vì làm đơn giản mà qua loa cho xong.

Cũng đúng, hoàng hậu trước nay kh để cho ta bắt được chỗ sai.

A Dư âm thầm qua một vòng trong ện thì kh th bóng dáng của Chu Bảo Lâm, mắt nàng hơi ngừng lại.

Chu Bảo Lâm xưa nay là người hiểu lễ nghĩa, mỗi ngày đến hỉnh an sớm, dịp đặc biệt như hôm nay, nàng ta còn chưa tới chứ.

Nàng suy nghĩ một lúc, vươn tay ra hiệu Chu Kỳ tới, thì thầm mấy câu vào tai nàng ấy.

Chu Kỳ kh hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu một cái.

Khi A Dư uống xong một tách trà, Chu Bảo Lâm mới lững thững đến, sắc mặt nàng ta chút khó coi, cúi thấp, cười yếu ớt.

Hoàng hậu quan tâm hỏi han nàng ta m câu, Chu Bảo Lâm nói: “Cảm tạ sự quan tâm của nương nương, trên đường váy của thần bị bẩn, nên thần mới tự trở về.”

“Bổn cung th sắc mặt ngươi dường như khó chịu, sau khi yến hội kết thúc nhớ mời thái y.”

A Dư thấy nét mặt Chu Bảo Lâm ngưng lại, sau đó mắt nàng ta nhắm lại, vô cùng ngoan hiền: “Thần nhớ ở trong lòng, nhất định sẽ kh quên.”

Chu Bảo Lâm ngồi vào chỗ, nàng ta kh nhịn được mà nhíu mày.

Lặc Nguyệt ở bên cạnh lo lắng nàng ta, lại chút kh hiểu: “Tại chủ t.ử lại đồng ý với hoàng hậu ạ?”

Giọng nói của nàng ta rất nhỏ, ngay cả Chu Bảo Lâm cũng kh nghe rõ lắm.

Chu Bảo Lâm cúi đầu, ở dưới bàn vuốt ve bụng của , cảm nhận được sự đau đớn, sắc mặt nàng ta càng trắng bệch.

Nếu thể thì tất nhiên nàng ta sẽ hy vọng chuyện này sẽ kh bị bại lộ sớm.

Nhưng hai hôm nay, cơ thể nàng ta bắt đầu đau đớn khôn nguôi.

Hôm nay sau khi thỉnh an về, nàng ta th phía dưới màu đỏ nhàn nhạt, tình huống như vậy, làm nàng ta có thể kh biết chuyện t.h.a.i đã bị khác phát hiện.

Chỉ là kh biết này rốt cuộc là ai.

Nếu đã biết, kh bằng nàng ta c khai việc này, nếu thể được hoàng thượng thương xót thì nàng ta thể tuân theo thánh chỉ mà dưỡng t.h.a.i ở trong cung, kh đến nỗi lén la lén lút kh an toàn giống như bây giờ.

Huống hồ, nàng còn Thục phi làm hậu thuẫn.

Nhưng trong lòng nàng ta lại sợ.

Chuyện nàng ta t.h.a.i ngay cả Thục phi nàng ta cũng giấu, nếu bây giờ chuyện bị bại lộ ra, Thục phi sẽ kh để tâm mà bênh vực nàng ta ?

Nàng ta chút đau đầu bóp mày, kh biết nên hối hận với cách làm ban đầu hay kh.

Lặc Nguyệt th trong lòng nàng ta đã kế sách, cũng kh dám nói nhiều nữa.

Tất cả phi tần đợi thêm một khắc nữa, nhưng chủ nhân của bữa tiệc chưa đến, lúc này trong đại ện đã bắt đầu nổi lên tiếng xì xào bàn tán.

A Dư kh tận lực chú ý Chu Bảo Lâm, nhưng tiếng nghị luận của mọi lọt vào tai nàng, nàng tỉnh bơ liếc lên hoàng hậu ở trên đài cao.

Trên mặt hoàng hậu vẫn treo nụ cười như cũ, kh vội vã nóng nảy, giống như vốn kh để ý tới việc Thục phi đến muộn.

A Dư liếc vị trí còn trống bên cạnh nàng, trong lòng một suy đoán.

Khi thức ăn trên bàn A Dư đã sắp nguội, rốt cuộc cũng nghe được tiếng th báo bên ngoài.

Lúc này mọi người mới biết, hoàng thượng chưa đến là vì ́ch thân đón Thục phi.

Khóe mắt Thục phi lộ ra màu đỏ, nàng ta che giấu nỗi buồn trong lòng, theo sau hoàng thượng ngồi xuống.

Hôm nay sau khi thỉnh an, nàng ta mới biết tin tức liên quan đến Thất Tịch.

Lúc nàng ta sững sờ hồi lâu, mới hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Nàng ta nói, nếu thực sự muốn làm lớn, thì lại chẳng một tin đồn nào?

Đến tận sinh thần nàng ta nghe được tin là Hoàng thượng muốn cho nàng ta một niềm vui bất ngờ.

Lúc hoàng thượng đón nàng ta, nàng ta khó chịu, kh kìm được mà dựa vào bả vai của nam nhân khóc một lúc lâu, nhưng nam nhân chỉ lạnh nhạt nàng ta: “Nguyệt Nhi, nàng nên hiểu chuyện một chút.”

Câu nói này đã khiến cho nước mắt của Thục phi dừng lại ở viền mắt, nàng ta kinh ngạc đến mức kh dám rơi nước mắt.

Nàng ta đã mong chờ bữa tiệc sinh nhật này rất lâu rồi.

thể đây là chuyện đơn giản, nên hoàng thượng lại kh hề quan tâm, chỉ nói một câu đơn giản : “Nàng nên hiểu chuyện hơn.” để đuổi nàng ta .

Một lúc lâu, nước mắt từ khóe mắt Thục phi mới theo gò má trượt xuống, nàng ta chịu đựng sự khó chịu trong lòng, kh nói lời nào.

Nàng ta nghe được sự bình tĩnh trong câu nói của nam nhân, ều này khiến đáy lòng của Thục phi hốt hoảng, tất cả sự tức giận khó chịu đều bị nàng ta ép xuống.

Phong Dục nheo mắt phụ nữ đã cưng chiều bốn năm, trong mắt của kh một chút gợn sóng.

“Đã đến giờ, thôi.”

Thục phi kh nhịn được kéo ống tay áo , nàng ta nghẹn ngào gọi :

“Hoàng thượng...”

Phong Dục nhướng mày nàng: “Tai họa ở Cù Châu nghiêm trọng, ngoài hoàng hậu ra thì nàng là phi tần địa vị cao nhất trong cung, theo lý nên ra làm gương tốt.”

“Kh nên khiến trẫm thất vọng.” lạnh lùng nói.

Thục phi vô lực bu lỏng tay áo của ra.

Nàng ta kh hiểu, xưa nay luôn sủng ái nàng ta, thường hay khen nàng ta hiểu chuyện, thân thiết với nàng ta, tại hôm nay lại nói ra những lời này.

Nàng ta nghĩ đến đờ đẫn, trong khoảng thời gian này nàng ta càn qu hay kh?

Thục phi c.ắ.n môi, tủi thân trong lòng gần như kh nhịn được, nàng chỉ sợ… sợ sẽ càng ngày càng xa cách nàng ta.

Nàng ta cho rằng dù sinh thần kh làm lớn thì cũng sẽ dỗ dành nàng ta, dù nàng ta kh vui thì vẫn cảm th hạnh phúc.

Phong Dục nàng ta một cái, giơ tay lau qua khóe mắt nàng ta, lạnh nhạt nói: “Đi thôi.”

Thục phi hơi sững sờ, khẽ vuốt vùng da ở khóe mắt.

Nỗi buồn trong lòng nàng ta dịu đôi chút, nàng ta kh dám lộ ra vẻ tủi thân nữa, vội vàng nói: “Xin hoàng thượng chờ thần một lát.”

Dứt lời, nàng ta xoay để cho Du sửa lại lớp trang ểm.

Phong Dục lớp phấn trên mặt nàng ta, lại đai lưng được nàng ta buộc chặt kia, ánh mắt càng trở lên lạnh lùng hơn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...