Cung Nữ Thượng Vị Ký
Chương 30:
Con thuyền nhỏ nhẹ nhàng lướt trên mặt hồ rộng lớn với những gợn sóng lăn tăn, khi tay A Dư bị nắm l, nàng còn hơi sững sờ, đầu ngón tay trong vô thức mà rụt rè, cuộn tròn lại, nàng liên tục gọi: "Hoàng thượng?"
Hạt sen trong tay nàng đã bị nam nhân ăn mất, yết hầu từ tốn nuốt xuống, A Dư ở gần nên rõ động tác này.
Bất giác vành tai nàng hơi nóng, dường lên như muốn thiêu đốt luôn cả hai má.
Phong Dục rủ mắt nàng, hạt sen trong miệng hơi đắng, vừa đắng vừa chát nhưng khi trôi xuống cổ họng thì lại chảy ra một ít ngọt ngào.
nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng kh bu, nữ t.ử kh biết làm đứng yên tại chỗ, mắt nàng tránh né mà xung qu, hai má đỏ lên giống như sợ bị ta th.
Phong Dục cảm th hơi buồn cười.
ngẫm kĩ lại mới nhận ra, từ trước đến nay trước mặt ngoài, nữ t.ử này vẫn đứng đắn và l lợi, chỉ khi hai ở cùng nhau nàng mới phá lệ mạnh dạn hơn một chút.
Phong Dục hơi dừng lại, cuối cùng vẫn bu nàng ra.
A Dư thở phào nhẹ nhõm, con thuyền này chỉ vỏn vẹn một tấc vu, nhưng xung qu đều cung nhân hầu hạ, nàng gan dạ đến đâu thì cũng kh dám làm gì ở trong này.
Nàng muốn dùng lý do hái sen lùi lại một chút, nhưng còn chưa kip mở miệng thì nam nhân đã giống như đoán được suy nghĩ của nàng, thản nhiên liếc mắt nàng một cái.
A Dư đứng im tại chỗ kh dám nhúc nhích.
Nàng đứng ngay đằng sau lưng , vốn dĩ lúc đầu tư thế này tốt nhưng khi đứng lâu nàng lại cảm th kh được tự nhiên.
Nói tóm lại là A Dư cảm th thật kh thoải mái.
Nàng kh tự chủ được mà cúi đầu xuống, lại kh làm gì cả nên dáng vẻ giống như tủi thân.
Phong Dục tức đến mức bật cười, khác cầu còn kh được ân sủng, đến lượt nàng chỉ biết lặp lặp lại một câu kh được so đo với nữ t.ử này.
Lúc sau, mới rủ đôi mắt lạnh lùng xuống, chỉ đài sen còn lại trong tay nàng nói: "Ăn ."
A Dư bị lời này của làm cho bối rối, đột nhiên lại bảo nàng ăn hạt sen?
Nàng liếc trộm nam nhân một cái mới chậm rì rì bắt đầu ăn, vừa mới cho vào miệng, khuôn mặt nhỏ n xinh đẹp của nàng liền nhăn lại, muốn nhổ ra ngay lập tức nhưng khi th ánh mắt bình tĩnh của nam nhân, nàng đành đau khổ nuốt hạt sen xuống.
Bắt nàng nhai thêm một tí thôi nàng cũng đều kh muốn.
Trong lòng Phong Dục cảm th thoải mái, dựa vào lan can thuyền, thản nhiên nói: "Ăn tiếp ."
A Dư trợn tròn mắt, nàng kh biết tại bản thân lại đắc tội với , nàng nhổ hạt sen ra, mềm mại êm ái mà cò kè mặc cả với nam nhân: " đắng, thần ăn kh nổi..."
Nàng sợ nhất là đắng, ngay cả khi bị bệnh, nàng vẫn là khó khăn lắm mới thể miễn cưỡng uống thuốc.
Phong Dục đưa tay vỗ đầu nàng, âm th trở nên lành lạnh: "Trẫm thể ăn được thì nàng cũng ăn được."
A Dư im lặng, nàng nhớ ra bản thân vừa mới cho nam nhân ăn hạt sen, trên mặt nàng xuất hiện một tia hối hận, nhưng việc đã xảy ra nên cũng kh biết làm gì nữa.
Nàng do dự một lúc rụt rè duỗi tay nắm l một ngón tay của , sau đó lắc lắc, kh tiếng động mà làm nũng với nam nhân.
Phong Dục vẫn kh nói lời nào.
Nàng lại lặng lẽ nắm thêm một ngón tay nữa, cau mày, đôi môi hồng hào dẩu lên giống như sợ nam nhân kh đồng ý, nàng vội đến mức đuôi mắt hiện lên một vệt màu hồng nhạt.
Phong Dục tức giận mắng: "Kh tiền đồ."
Nàng biết đã đồng ý nên vui mừng kéo ống tay áo , nàng vừa mềm mại vừa yếu đuối nũng nịu với : "Vinh nhục của thần đều gắn với hoàng thượng, còn cần tiền đồ làm gì."
M lời nói khôn khéo thế này thật khiến ta đau đầu nhưng Phong Dục lại thích kiểu như vậy, vẻ mặt lạnh lùng của trở lại bình thường liền nắm tay nàng vào trong khoang thuyền, cũng kh bắt nàng ăn hạt sen nữa.
A Dư ngồi quỳ trước bàn c văn, th nam nhân cầm một quyển sách trong tay, nàng kh kìm được chậm rãi nói: "Hoàng thượng đến đây rốt cuộc là để thưởng sen hay là để thưởng sách..."
Phong Dục nhướng mày châm biếm nàng: "Thưởng ."
Gương mặt A Dư đỏ bừng, kh vì ngượng ngùng mà là lúng túng.
Nàng kéo khăn trút ra tất cả sự tức giận trong lòng, sau khi khôi phục tinh thần, bỗng chỉ trong nháy mắt nàng đã kh th chiếc khăn kia đâu nữa.
Nàng đưa mắt xung qu, bất giác kh còn muốn ngồi trên mặt đất lạnh băng, đôi mắt trở nên linh động, nàng c.ắ.n cắn môi dưới đột nhiên chui từ bên dưới nhào vào trong lồng n.g.ự.c nam nhân, hai tay nàng ôm chặt thắt lưng .
Nàng ngẩng đầu lên khiến Phong Dục hoàn toàn kh th sách, trong mắt tất cả đều là khuôn mặt trắng nõn của nàng.
Phong Dục cau mày đẩy nàng ra: "Đi xuống."
A Dư được voi đòi tiên, nàng giơ tay lên ôm cổ , ôm một vòng mới nói: "Bên ngoài gió, thần lạnh."
Lời vừa dứt, nàng đã cọ cọ lên cằm nam nhân, thở phì phì trên cổ mà tủi thân lên án:"Hoàng thượng kh đau lòng thần !"
Phong Dục bị nàng làm phiền đến nỗi kh lưu được chữ nào vào đầu, trực tiếp ném sách , nhắm mắt định nghỉ ngơi một lát, nhưng nữ t.ử trong n.g.ự.c lại kh an phận, thỉnh thoảng lại cử động một tí.
bóp eo lật đè nữ t.ử dưới thân , bình tĩnh hỏi nàng:
"Nàng náo loạn cái gì hả?"
A Dư kh nghe rõ đang nói gì, đôi l mày nhỏ của nàng nhíu lại giống như sắp khóc nói: "Hoàng thượng, thần khó chịu..."
Nàng kh yên mà vặn vẹo cơ thể, cảm th cả đều ngứa.
Vốn dĩ lúc đầu nàng kh hiểu tại lại ngứa nên kh để ý lắm, nhưng bây giờ nàng chỉ muốn thò tay vào gãi.
Nhưng nàng là xem trọng hình tượng nên cho dù ngứa đến thế nào thì cũng kh dám thất thố, nàng sợ sẽ gãi đến mức rách cả da.
Đột nhiên Phong Dục nhướng mày, ôm nàng ngồi thẳng dậy, nhỏ giọng hỏi nàng: "Khó chịu chỗ nào?"
A Dư kh nói nên lời, đầu tiên là cánh tay bây giờ là toàn thân, bỗng nhiên nàng nghĩ đến cái gì đó, bèn chịu đựng sự khó chịu mà xoay muốn rời khỏi lồng n.g.ự.c nam nhân.
Vẻ mặt Phong Dục lạnh băng: "Nàng lại càn qu cái gì nữa!"
Nước mắt A Dư chảy thành dòng: "Thần sợ lây cho hoàng thượng..."
Ngoài ngứa ra thì nàng chẳng cảm th chỗ nào kh ổn nữa, nhưng nếu lây cho hoàng thượng thì nàng chín cái mạng cũng kh đền được.
Đương nhiên Phong Dục hiểu chuyện này, vẻ mặt bình tĩnh ngồi xuống chiếc giường nhỏ mềm mại nhưng vẫn trầm giọng ra lệnh cho đến thăm khám.
Khi A Dư về đến các Ấn Nhã, thái y đã sớm đợi ở bên trong.
Nàng khóc dữ dội nên thái y kh dám chậm trễ, vội vàng bắt mạch cho nàng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Tài nhân bị dị ứng."
Lời này vừa nói xong, trong chớp mắt tiếng khóc của A Dư im bặt, giọt nước mắt đọng lại trên khóe mắt muốn rơi xuống cũng kh xong, hơi chút buồn cười.
Phong Dục vừa nghe xong lời thái y nói thì cũng im lặng.
Mặt A Dư đỏ bừng, nàng kh dám nhớ lại bản thân vừa mới khóc thành cái dạng gì, thế mà rốt cuộc chỉ là bị dị ứng?
Nàng ngượng ngùng kh dám nói câu nào, cúi đầu đợi hồi lâu cũng kh nghe th nam nhân nói một câu.
Phong Dục mở miệng: "Dị ứng?"
dáng vẻ khóc lóc của nàng, còn tưởng là bệnh gì kh trị được.
Giọng nói nam nhân lạnh lẽo, cứng rắn lộ ra sự kh vui khiến cho A Dư xấu hổ.
Thái y lập tức khẳng định một tiếng.
A Dư chậm rãi nói: "Thần cũng kh biết..."
Nam nhân mới liếc mắt nàng một cái thì nàng đã mặt đỏ tía tai.
Thái y bắt đầu tỉ mỉ hỏi nàng vừa mới ăn cái gì.
A Dư liếc mắt trộm nam nhân mới dè dặt trả lời: "Chỉ ăn một hạt sen."
Vẻ mặt Phong Dục hơi dừng lại, kh dấu vết dời tầm mắt khỏi nàng.
"Vậy lẽ là do cái đó, triệu chứng của tài nhân kh nghiêm trọng lắm, sau khi bôi t.h.u.ố.c một ngày thì sẽ khỏi."
Chu Kỳ đứng ở bên cạnh bỗng nhiên ngắt lời thái y:
"Khoan đã, Lý thái y chắc c là vậy ?"
Lý thái y nhướng mày, rõ ràng đối với việc Chu Kỳ nghi ngờ y thuật của ta thì cảm th kh hài lòng.
Chu Kỳ lập tức cúi đầu: "Nô tỳ kh ý xúc phạm, nô tỳ chỉ là hơi thắc mắc."
Đôi mắt A Dư nheo lại, nàng tin tưởng Chu Kỳ, nếu kh vì đã nghĩ đến cái gì đó, nàng tuyệt đối sẽ kh lên tiếng vào lúc này.
Nàng khẽ cau mày liếc hoàng thượng, sự lúng túng ban đầu đã biến mất, giờ chỉ còn là ngơ ngác kh hiểu.
Sắc mặt Phong Dục trầm xuống : " chuyện gì thì mau nói!"
Chu Kỳ nói: "Chủ t.ử của nô tì hôm qua vừa mới dùng c hạt sen, nếu như thực sự là dị ứng thứ này thì vì hôm qua lại kh triệu chứng gì?"
A Dư ngẩn mới đột nhiên nhớ ra, ban nãy nàng cảm th khó xử cho nên mới quên mất chuyện này.
Thái y cũng sửng sốt.
"Vậy hôm nay tài nhân còn tiếp xúc với cái gì nữa?"
A Dư lắc đầu: "Hôm nay ta dậy hơi muộn nên thẳng đến cung Khôn Hòa thỉnh an, trên đường hồi cung thì gặp hoàng thượng, sau đó ngoại trừ ăn một hạt sen thì kh ăn thêm gì nữa cả."
Lời này là nàng nói với hoàng thượng, dù nàng cũng kh cần giải thích lộ trình hôm nay với một thái y.
Lý thái y lại hỏi về y phục.
Nàng vẫn lắc đầu như trước: "Y phục hôm nay với trước đây cũng kh khác m, ngay cả huân hương trong ện hôm nay cũng giống hôm qua."
Điều duy nhất kh giống là hôm nay nàng gặp hoàng thượng.
Nghĩ đến đây nàng kh tự chủ được mà .
Vấn đề kh ở chỗ nàng thì chắc c là ở hoàng thượng.
Đương nhiên Phong Dục cũng nghĩ đến chuyện này, càng nghĩ càng th đúng.
Lúc nữ t.ử này cảm th khó chịu chỉ một lúc kh lâu sau khi nằm trong n.g.ự.c , trước đó vẫn chưa gì khác thường.
đột nhiên nghĩ đến ều gì đó, đôi mắt lập tức trở nên lạnh lẽo, xoay nhẫn ngón trên tay nói:
"Cho tài nhân dùng t.h.u.ố.c tốt nhất."
A Dư nghe ra trong lời nói của kh ý muốn truy cứu, đầu ngón tay trắng nõn khẽ siết chặt l chăn gấm, nhưng trên mặt lại kh lộ ra vẻ gì, nàng chỉ cúi đầu rũ mắt, khẽ nói nhỏ: "Nô tì tạ ơn hoàng thượng."
Nữ t.ử này ở trước mặt ít khi tự xưng "nô tì".
Hai chữ "thần " thường xuyên nghe th từ trong miệng nàng giống như bôi mật ong ngọt ng đến say lòng .
Nàng như vậy thật ra là lần đầu.
Rốt cuộc cái tính tình này của nàng là do nu chiều, nghĩ như vậy sự mất kiên nhẫn trong lòng kh hiểu cũng tiêu tan một ít.
chuẩn bị nói cái gì đó trấn an nàng thì đột nhiên âm th th báo truyền vào từ bên ngoài.
Các phi tần đến.
Cho dù là bởi vì cái gì, chỉ cần cơ hội gặp mặt hoàng thượng thì những phi tần này chắc c sẽ kh bỏ qua.
Chính tiếng th báo này đã khiến A Dư tỉnh táo lại.
Hoàng Thượng kh Dung tần, cho dù trong lòng nàng bao nhiêu cảm xúc thì nhất định cũng nhẫn nhịn.
Đôi mắt A Dư hơi đỏ lên, trong ánh mắt nàng chỉ còn sự tủi thân, rốt cuộc vẫn bị nàng che giấu mất.
Nàng níu l ống tay áo nam nhân, cái gì cũng kh nói, chỉ là kh bu tay, lẳng lặng rơi nước mắt.
Phong Dục kh chịu được nước mắt của nàng, trong lòng cảm giác hơi khó chịu, nhéo nhẹ tay nàng nhỏ giọng dỗ một câu: "Đừng khóc."
m th này rơi vào tai hoàng hậu, đôi mắt nàng ta khẽ nhúc nhích, ánh mắt dừng trên tay hai đang dây dưa, nhưng vẫn giống như kh việc gì rời , trên mặt để lộ sự lo lắng đỗi tự nhiên: "Ngọc tài nhân bị làm vậy?"
Đôi mắt nàng ta hai má A Dư, một tia kinh ngạc chợt lóe lên, sau đó chút thương hại nói: " mặt lại đỏ bừng thế kia?"
Triệu chứng dị ứng trên mặt A Dư cũng thể th một chút sau m tiếng thì những vết đỏ đã lan lên mặt ngứa ngáy, gần như hoàng hậu vừa nói xong thì nàng đã bối rối bu tay Phong Dục ra, nàng sợ hãi kêu lên sau đó l hai tay che má lại.
Nữ nhân đều thích bản thân thật xinh đẹp, A Dư cũng kh ngoại lệ, nên cho dù ra nàng cũng kh muốn ta th dáng vẻ thế này.
Nghe tiếng bước chân vào càng ngày càng nhiều, nàng bật khóc, vừa gấp gáp vừa kh làm gì được kêu lên: "Hoàng thượng!"
Phong Dục kh ngờ nàng lại phản ứng lớn như vậy, ôm nàng vào lòng, ngăn cản tầm mắt của bên ngoài, ánh mắt lạnh lùng đang vén rèm vào: "Đi ra ngoài!"
Tác giả lời muốn nói: A Dư: Ta là mỹ nhân thịnh thế!
Chưa có bình luận nào cho chương này.