Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cung Nữ Thượng Vị Ký

Chương 31:

Chương trước Chương sau

Cây mai năm màu bên ngoài các Ấn Nhã hình như chút úa tàn.

Hoàng hậu th hoàng thượng trách mắng phi tần, một tay vỗ nhẹ sau lưng Ngọc tài nhân nhưng nét lo lắng trên khuôn mặt nàng ta vẫn kh thay đổi, nàng ta nhún vạn phúc với Phong Dục: "Cảm xúc của Ngọc tài nhân kh ổn định, vẫn cần hoàng thượng an ủi nên thần xin phép ra ngoài trước.

"

Phong Dục đoán nữ t.ử cũng kh muốn khác th dáng vẻ này của nàng nên gật đầu với hoàng thượng.

Sau khi mọi ra ngoài, mới kéo A Dư ra, th khuôn mặt nhỏ n đã khóc đến đỏ bừng thì kh nhịn được nói:

" lại kh tiền đồ như vậy?"

A Dư làm lơ, nàng l hai tay che mặt nghẹn ngào nói: "Hoàng thượng đừng .

"

Nếu kh đột nhiên hoàng hậu nhắc đến thì suýt nữa nàng đã quên mất cái dáng vẻ bây giờ của nàng hoàng thượng kh nên .

Phong Dục nhíu mày đẩy tay nàng ra: "Được , nên hay kh nên thì trẫm cũng đã hết .

"

Bây giờ mới nhớ che thì cũng đã muộn.

Nhưng nàng sinh ra đã đẹp chỉ m nốt đỏ in trên mặt thật ra cũng kh quá khó coi.

A Dư hơi dừng lại, cuối cùng nàng vẫn thả tay xuống, dù che mặt lại thì nàng cũng th ngột ngạt, nàng cẩn thận vẻ mặt của hoàng thượng, th trong mắt kh lộ ra vẻ chán ghét thì nàng mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Phi tần đứng ngoài ện đ, Chu Kỳ theo hoàng hậu ra ngoài vội vàng kêu chuẩn bị chỗ ngồi và nước trà.

nhiều lần đầu tiên đến các Ấn Nhã, nước trà được đưa tới, đặt trong tay mọi , hương trà lượn lờ bay lên, đây là loại trà tốt nhất - Bích Loa Xuân, mọi kh tâm trạng uống trà nhưng lại cảm th khó hiểu quan sát toàn bộ nội ện này.

Gốm trắng gạch ngọc, vách tường là ngói lưu ly, trang trí hoàn hảo nhưng kh chỗ nào vượt quá phân vị, cung nhân lại trong ện cũng quy củ, dáng vẻ phục tùng cúi đầu.

liếc ly trà trong tay, thầm than trong lòng, ai thể ngờ được, chỉ ngắn ngủi ba tháng, lúc trước chỉ là một cung nữ nhỏ bé lại may mắn được ngày hôm nay?

Bích Loa Xuân này trong cung kh ai cũng , đây là được hoàng thượng ban thưởng nhưng các Ấn Nhã này cũng thật hào phóng lại l ra chiêu đãi vào lúc này.

Ngồi một một lúc đã m trở nên nóng nảy, lo lắng về phía hoàng hậu:

"Nương nương, kh biết Ngọc tài nhân thế nào, gì đáng ngại kh?"

Lời này cũng coi như hỏi hộ tiếng lòng của mọi ở đây, các nàng đến đây kh vì Ngọc tài nhân mà là vì muốn gặp hoàng thượng nhưng hoàng thượng vẫn chưa ra ngoài, tình huống bên trong các nàng lại kh biết gì, kh cần nói cũng biết được sự sốt ruột và mất kiên nhẫn của mọi .

Hoàng hậu liếc mắt bên trong bức rèm che, hoàng thượng vẫn kh động tĩnh gì nhưng tiếng khóc của nữ nhân bên trong đã dần ngừng lại.

Nàng ta nhớ tới Ngọc tài nhân bản thân vừa mới th, yêu kiều nũng nịu giống như một đóa hoa mỏng m kh chịu nổi bị gãy, toàn tâm toàn ý ỷ lại nam nhân bên cạnh.

Nữ nhân ỷ lại hoàng thượng, hoàng hậu sống trong hậu cung đã th kh ít nhưng bản lĩnh được hoàng thượng dỗ dành thì đúng là kh m ai.

Nàng ta nâng chung trà lên uống một ngụm, trà mới năm nay bởi vì Thục phi đang m.a.n.g t.h.a.i nên cung Kiền Ngọc vẫn chưa bị phân nhiều lắm nhưng năm nay lẽ phần bị chia sẽ dừng lại ở các Ấn Nhã.

Hoàng hậu thu lại tâm tư, nàng ta hỏi Chu Kỳ: "Rốt cuộc chủ t.ử nhà ngươi bị làm ?"

Chu Kỳ cúi đầu: "Thưa hoàng hậu nương nương, thái y nói chủ t.ử bị dị ứng nhưng kh vấn đề lớn.

"

Sắc mặt vài bỗng dừng lại, nét lo lắng trên mặt suýt nữa kh duy trì được, hậu cung này chỉ cần động tĩnh hơi lớn chút thì đã khiến ta chú ý, các nàng nghĩ đến nhiều khả năng, thậm chí còn đoán Ngọc tài nhân bị thượng thì lợi nhất với ai nhưng kh ngờ Ngọc tài nhân chỉ bị dị ứng.

Chu Kỳ vô tình th kh cẩn thận lộ ra vẻ mặt thất vọng, trong lòng nàng tức giận.

Hừ, cho dù chủ t.ử nhà nàng chuyện gì thì cũng kh đến lượt những này thượng vị!

Hoàng hậu lại kh cảm th ngoài ý muốn, nàng ta tỏ ra may mắn gật đầu: "Kh đáng ngại thì tốt.

"

Nàng ta vừa nói xong thì bên trong bức rèm che bị vén lên, Phong Dục từ bên trong ra, mọi vội vàng đứng dậy hành lễ.

đỡ nhẹ hoàng hậu một cái, nhướng mày những khác:

"Các ngươi đến đây làm gì?"

"Chúng tỷ cũng là lo lắng cho Ngọc tài nhân, hoàng thượng bớt giận.

" nói là hoàng hậu, hoàng thượng ở đây những khác thể kh đến.

Đối với chuyện những này tại lại đến Phong Dục cũng kh quan tâm nhưng bây giờ trong lòng đang chuyện lo lắng nên kh kiên nhẫn m trước mặt này:

"Nàng đã kh chuyện gì nên lui ra hết , đừng làm phiền sự th tịnh của Ngọc tài nhân.

"

Sau khi mọi rời , Phong Dục cũng kh ở lại lâu, trên đường về cung Kiền Khôn, l túi thơm ở bên h ra, ánh mắt tối tăm kh rõ đang suy nghĩ cái gì.

Đợi đến khi tiếng chu gắn trên xe vua ngừng lại, ném túi thơm cho Dương Đức bình tĩnh nói:

"Đưa cho Tống thái y.

"

Dương Đức cầm túi thơm trong nháy mắt ta hơi sửng sốt, ngày nào cũng theo bên cạnh hoàng thượng đương nhiên ta biết cái túi thơm này.

Từ lúc Chu Bảo Lâm gặp chuyện, hoàng thượng l cớ triều đình bận rộn, ít vào hậu cung hơn nên chuyện mỗi ngày dùng bữa cùng Thục phi cũng chậm lại.

Túi thơm này là lần trước lúc hoàng thượng dùng bữa với Thục phi, Thục phi đã tự đưa cho hoàng thượng.

Lúc này hoàng thượng lại sai ta tra túi thơm này, trước đó Ngọc tài nhân lại xảy ra chuyện, Dương Đức kh thể kh nghĩ nhiều.

Túi thơm dưa cho hoàng thượng, Ngọc tài nhân chẳng qua đúng lúc gặp được nhưng nếu như túi thơm thật sự vấn đề! Dương Đức thở dốc kh dám nghĩ nhiều nữa.

lùi hai bước, tự làm chuyện này.

***

Triệu chứng trên A Dư kh nghiêm trọng lắm, bên cạnh hoàng thượng còn cố ý tặng t.h.u.ố.c đến, các cung nhân cũng bày một đống t.h.u.ố.c ở trên bàn.

A Dư chỉ qua sau đó cho thu vào nhà kho, nàng cũng kh định dùng.

Lúc này Chu Kỳ đang dựa vào bên giường, nàng kh hài lòng nói chuyện với A Dư: "Tức c.h.ế.t nô tì , những đó vừa nghe chủ t.ử chỉ bị dị ứng, ai cũng lộ ra vẻ mặt thất vọng chỉ ước chủ t.ử xảy ra chuyện!"

A Dư cầm gương đồng trong tay, nàng kỹ hai gò má của , đối với chuyện này cũng kh làm ra phản ứng nào quá khích.

Nàng an ủi Chu Kỳ vài câu thì ném gương đồng nhớ ra chuyện hôm nay bản thân tai bay vạ gió.

Chu Kỳ cũng im lặng, một lúc sau nàng mới nghĩ mà sợ nói: "Chủ tử, nói xem, chuyện hôm nay là ngoài ý muốn ?"

Kh hề nhận ra bản thân bị dị ứng, thậm chí nguyên nhân dị ứng là gì cũng kh biết, nếu như thật sự là ngoài ý muốn thì tốt nhưng nếu cố ý nhắm vào thì hôm nay là dị ứng, ngày mai sẽ là cái gì?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

A Dư hơi dừng lại: " ngoài ý muốn hay kh thì ta kh biết, nhưng lẽ kh nhằm vào ta mà đến.

"

"Chủ t.ử nghĩ thế nào?"

A Dư nàng : "Hôm nay ta gặp hoàng thượng là chuyện ngoài ý muốn, hoàng thượng đưa ta lên thuyền cũng là hứng thú nhất thời, những chuyện như vậy bên ngoài kh khả năng biết trước được.

"

Còn nữa thể để hoàng thượng mang theo hoặc sử dụng vật đó thì nó tuyệt đối sẽ kh khả năng gây hại đến hoàng thượng.

Nàng chỉ là một tài nhân nho nhỏ, thể khiến ta lợi dụng hoàng thượng để nhằm vào nàng thì cũng quá coi trọng nàng .

Chu Kỳ nhẹ nhàng thở ra, nàng lại hỏi: "Vậy thì chuyện này chúng ta cứ quên như vậy ?"

"Dựa vào cái gì mà bắt ta quên ?" A Dư hỏi lại.

Mặc kệ đó cố ý nhắm vào nàng hay kh nhưng chuyện nàng tai bay vạ gió cũng rõ rành rành, nếu như kh phát hiện kịp hoặc là nàng ngại ngùng kh dám nói với hoàng thượng thì ai biết được cuối cùng nàng sẽ biến thành dáng vẻ thế nào?

Nàng kh nơi nương tựa, trong hậu cung này thứ duy nhất thể dùng chỉ là vẻ ngoài xinh đẹp này.

Làm tổn thương mặt của nàng kh thể nghi ngờ là động đến chỗ đứng của nàng trong hậu cung.

nàng thể kh ghi nhớ trong lòng?

Chu Kỳ chậm rãi nhắc nhở nàng: "Nhưng chúng ta cũng kh biết là ai mà.

"

Cho dù muốn trả thù thì cũng mục tiêu mới được.

A Dư dừng lại nheo mắt nàng một cái, Chu Kỳ thè lưỡi roi co vai lại.

A Dư nghiêng đầu ngước mắt về phía cung Kiền Khôn, đuôi l mày của nàng khẽ nâng lên, nàng nhỏ giọng chậm rãi nói:

"Chờ , sẽ tin tức thôi.

"

Ban đêm, trong cung Kiền Khôn chỉ còn sự yên tĩnh, Tống thái y đứng bên dưới ngự án thấp giọng bẩm báo:

"Trong túi thơm này chỉ một thứ khả năng khiến cho Ngọc tài nhân dính bệnh dị ứng.

"

Phong Dục ngồi tại chỗ, đã sớm đoán được kết quả này nhưng thật sự nghe được lời thái y nói, vẻ mặt vẫn trầm lặng, ánh mắt đen kh rõ nghĩ gì thái y:

"Là cái gì?"

"Hoa lân.

"

Phong Dục nhướng mày: "Đó là cái gì?"

Tống thái y chắp tay: "Hoàng thượng lẽ kh biết, hoa lân này thật ra là vật cấm ở tiền triều, tiền triều Viên Thái T sủng ái quý phi họ Dương, sau đó quý phi nổi mẩn đỏ trên , khi tra ra mới biết nguyên nhân là do quý phi dị ứng hoa Lân.

"

"Kh chỉ như vậy, đối với những dị ứng hoa lân, nếu như tiếp xúc với hoa lân trong thời gian dài, nhẹ thì bị hủy dung, thần chí kh rõ ràng, nặng thì khó giữ được tính mạng.

"

Sau khi Viên Thái T ều tra rõ chuyện này, phát hiện nhiều dị ứng với hoa lân nên đã cho hoa này vào d sách vật cấm.

"

Nói đến đây, Tống thái y khẽ ngẩng đầu:

"Nhưng đối với những kh dị ứng hoa lân thì nó chỉ như những loại hoa bình thường, ngoại trừ mùi hương hơi nặng thì kh hại chỗ nào.

"

"Trước đây hoa lân đã bị thiêu hủy quá nhiều, từ khi thần làm thái y thì ít khi th loài hoa này, vi thần cũng từ sách t.h.u.ố.c mới biết được loài hoa này.

"

Sau khi Tống thái y nói ra tác hại của hoa lân trong lòng Phong Dục kh khỏi trầm xuống.

Một lúc lâu sau mới vẫy tay để Tống thái y lui ra.

Thục phi biết trong túi thơm này hoa lân, cũng biết tác hại của hoa lân ?

Phong Dục thậm chí kh cần đoán cũng biết.

Nàng ta tất nhiên kh lá gan hại , đương nhiên cũng xác định được kh dị ứng với hoa lân nên mới thể dám thoải mái đưa túi thơm này cho .

Nhưng những cung nhân hầu hạ hay phi tần trong hậu cung thì ?

liên quan gì đến nàng ta đâu.

khi nàng ta cố ý bỏ hoa lân vào, thậm chí còn hi vọng hậu phi trong cung nhiều dị ứng với hoa lân này chút.

Đột nhiên Phong xiết chặt bàn tay, trong lòng tức giận gần như kh đè nén được.

biết trong bụng Thục phi hoàng tự, cho nên đối với những chuyện nàng làm từ trước đến nay đều là nhắm một mắt mở một mắt, nhưng kh ngờ vì thái độ của ngược lại đã dung túng cho tính cách nàng ta khiến nàng ta càng ngày càng kh thu lại được tính tình.

"Thai nhi trong bụng thục phi thế nào ?

Dương Đức còn đang suy nghĩ m lời Tống thái y nói, trong lòng cảm th tức giận dù Thục phi đưa túi thơm cho hoàng thượng nhất định sẽ kh lo lắng bọn họ làm nô tài dị ứng hay kh, mà mỗi ngày ở gần hoàng thượng nhất chính là .

chỉ thể cảm th may mắn vì bản thân mạng lớn nhưng kh nghĩa là kh căm tức hành động của Thục phi.

Cho đến khi bên tai vang lên tiếng hoàng thượng, Dương Đức mới giật , vội khôi phục tinh thần:

"Thái y nói gần đây Thục phi nương nương đang ăn kiêng cho nên ảnh hưởng kh tốt đến t.h.a.i nhi trong bụng, nhưng cung nhân trong cung Kiền Ngọc cũng kh dám khuyên nhiều! "

ta còn chưa dứt lời, những lời còn lại còn chưa nói hết, Phong Dục đã hiểu rõ, sắc mặt x mét.

Dương Đức cúi thấp đầu, còn chuyện chưa nói là Thục phi dù kh biết nghĩ nhưng cuối cùng vẫn c.ắ.n răng ăn kh ít bữa.

Nhưng ta nói cũng kh sai, kh ? Thục phi đúng là ý định ăn kiêng.

ta lạnh lùng m hành động của Thục phi sau khi thai, cho dù trong miệng Thục phi nhiều lần nói kh muốn nhưng trong lòng nàng ta hiểu rõ, m ngày nay hoàng thượng dễ dàng tha thứ cho nàng ta như vậy là vì đứa nhỏ.

Nếu như là trước đây thì cho dù Thục phi ân sủng lớn hơn trời thì nàng ta cũng kh dám làm bậy như thế.

Trong lòng Dương Đức sáng như gương, lòng dạ hoàng thượng hẹp hòi, cho dù kh nói, trong lòng hoàng thượng cũng sẽ để lại một nét bút.

Nếu Thục phi vẫn dám làm như vậy thì cho dù nàng ta đang t.h.a.i hoàng tự thì hoàng thượng cũng sẽ kh dễ dàng tha thứ cho nàng ta nữa.

bất cứ chuyện gì cũng đều giới hạn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...