Cung Nữ Thượng Vị Ký
Chương 32:
A Dư dưỡng thương ba ngày, các dấu vết mới hoàn toàn biến mất.Sau ngày hôm đó, thánh thượng đã ban thưởng cho nàng nhiều thứ.
A Dư biết đây là bồi thưởng nên nàng thoải mái nhận.
Cách m ngày nữa thỉnh an, A Dư th bị trí trong ện thay đổi.
Ban đầu phía bên mười ba vị, bên trái mười bốn vị.
Bây giờ phía bên thêm một vị trí.
A Dư dừng một chút, trong lòng mơ hồ đoán được vị trí vừa thêm đó là ai.
Trong hậu cung đ đúc này, chỉ hai tư cách thỉnh an hoàng hậu, một là Trác tần vẫn còn trống, hai là Dung tần nàng đã hầu hạ được ba năm thì kh còn ai.
Đúng như vậy, nàng vừa mới ngồi xuống, kh lâu sau, Dung tần đã bước vào.
Tuy hai tháng kh gặp, A Dư từng thân thiết, lại cảm th xa cách như ở một thế giới khác.
Trên mặt nàng ta nở nụ cười nhẹ.
Nhớ tới ngáy nàng đã nói những gì với Dung tần ở cung Du Cảnh, cơ thể Dung tần tức giận đến phát run, trong lòng nàng nghĩ sẽ tiếp tục đối xử với nàng ta như lúc đầu.
Nhưng khi ý nghĩ này lóe lên, nàng đột nhiên nhớ tới lời nói hoàng thượng nói với nàng.
A Dư đứng dậy nhưng lại dừng lại, sau một lúc lại ngồi lại vị trí cũ.
Nàng nên biết cái nào quan trọng hơn cái nào.
Nhưng nàng kh muốn kích thích tâm trạng của Dung tần, cũng kh nghĩa Dung tần bỏ qua nàng.
Hai tháng qua đủ dể Dung tần tỉnh táo lại.
Nàng ta mới giật hiểu rõ, nâng A Dư thượng vị là một nước cờ sai.
Nàng ta kh nên nâng A Dư thượng vị, ều kh tốt là nàng ta kh nắm được nhược ểm nào của tiện nhân kia để uy hiếp.
Ánh mắt Dung tần lạnh lùng rơi vào trên A Dư, giống như t.h.u.ố.c độc làm ta th lạnh.
Ánh mắt này A Dư đã th nhiều lần nhưng cũng kh cảm xúc gì lớn.
Nàng tươi cười đứng dậy, bình tĩnh cúi đầu trước :
“Từ khi hầu hạ hoàng thượng, thần th Dung tần ngày càng ít.
Kh biết Dung tần thế nào ạ?”
Dung tần nàng chằm chằm, nhưng th nàng kh cố ý khiêu khích.
Nghĩ như vậy, nụ cười của nàng ta dịu một chút.
Dung tần lạnh lùng nàng: “Ngươi hầu hạ hoàng thượng tốt.
Bản cung cũng khỏe.”
A Dư kh quan tâm lắm: “Thân thể Dung tần kh là thần yên tâm .”
“Nếu vậy hoàng thượng hỏi thần về Dung tần, thần cũng trả lời được.” Đôi mắt nàng cong cong, che môi ngượng ngùng cười với Dung tần.
Vẻ mặt Dung tần thay đổi, trong mắt hiện lên tức giận nàng.
Hoàng thượng muốn biết tình hình của nàng ta, tại hỏi tiện nhân này?
Nàng nói như vậy là chế nhạo Dung tần kh được sủng ái, cho dù muốn đưa tin tới hoàng thượng cũng dựa vào nàng.
Dung tần tức đến cả run rẩy, sự bực bội càng hằn sau trong lòng.
Trước khi A Dư được thị tẩm, nàng cũng đã làm những việc đó mà?
Dung tần kh tốt, hoặc muốn đưa đồ ăn đều do nàng cung Càn Khôn.
Hiện gườ nàng chỉ nói việc này ra, kh cho Dung tần mặt mũi.
Mọi th vẻ mặt A Dư thay đổi.
Dù đây cũng là chủ t.ử cũ của nàng, nàng vô tư đến mức kh nhớ tình cũ, kh sợ hoàng thượng sẽ kh thích nàng ?
A Dư nói xong câu đó thì quay về vị trí của , còn kh quên nhắc nhở nàng ta một câu: “Nương nương sắp đến .
Dung tần mau quay về vị trí .”
Giống như đáp ứng lời của nàng, trong nội thất truyền đến tiếng bước chân.
Vẻ mặt Dung tần thay đồi, cuối cùng cũng kh dám làm chậm trễ hoàng hậu, vung tay đến ngồi ở vị trí của .
Hôm nay tâm trạng của hoàng hậu vẻ tốt, giữ nụ cười đến tận trưa khiến A Dư nàng ta nhiều chút.
Tình huống này nàng cũng kh th nhiều.
Ra khỏi cung Khôn Hòa là lúc mặt trời ló dạng.
Lưu Châu mở ô gi che kín cho A Dư.
A Dư liếc hôm nay, bây giờ cũng sắp đến tháng tám, trời vẫn nóng nực và khó chịu.
Bây giờ Cù Châu lũ lụt, chi phí trong cung cũng giảm bớt, băng cũng bị giảm, nàng kh sợ nóng mà th khó chịu vì thời tiết này.
Các đó kh xa là đám mà A Dư th hoảng sợ.
Phân vị của Dung tần cao hơn nàng, đã ra cung Khôn Hòa trước mà bây giờ còn chưa .
A Dư đứng đó một lúc lâu, cảm th nghẹn khuất.
Nàng phất tay áo quay lại cung Khôn Hòa.
Nàng kh tin Dung tần dám đứng chờ nàng một ngày ở cung Khôn Hòa!
Ngọc tài nhân ra quay lại, hoàng hậu nhận được tin tức bật cười: “Dung tần nghỉ ngơi hai tháng tính tình vẫn như vậy.”
Cẩn Ngọc kh khỏi nói: “Cũng kh trách Dung tần được, hôm nay Ngọc tài nhân nói như thế ở trong ện, ai mà kh tức giận chứ?”
Nếu nói ra thì Ngọc tài nhân quá bừa bãi.
Hoàn cảnh của Ngọc tài nhân hơi đặc biệt, nàng ta cũng khó chịu khi Ngọc tài nhân.
Hoàng hậu liếc nàng: “Được , mang trà lên cho Ngọc tài nhân, thêm ít ểm tâm nữa.”
Cẩn Ngọc còn muốn nói cái gì, hoàng hậu kh kiên nhẫn nói:
“Đã sắp đến giờ ăn trưa , Dung tần còn gây chuyện nữa!”
Cẩn Ngọc im lặng, lặng lẽ đặt lại cây trâm cài nàng ta vừa gỡ ra.
Khi hoàng hậu ra nội ện, A Dư đang kh tự nhiên ăn ểm tâm.
Hôm nay nàng dậy muộn chưa kịp ăn sáng đã tới thỉnh an.
Vừa nghe th tiếng bước chân, nàng lập tức bỏ ểm tâm xuống, đứng lên hành lễ: “Nô tỳ thỉnh an nương nương.”
Hoàng hậu ngồi xuống: “Đứng lên , lại quay lại vậy?”
A Dư hơi ngượng ngùng đỏ mặt nói: “Thần thích ăn ểm tâm trong cung nương nương, cảm th kh thể để lúc về mới ăn, đành đợi mọi mới quay lại ăn.”
A Dư tất nhiên kh tin hoàng hậu kh biết lý do nàng quay lại.
Tuy nhiên, hoàng hậu kh nhắc đến, nàng cũng coi như kh hiểu, chỉ cười nói:
“Nương nương đừng th thân phiền phức nhé.”
Hoàng hậy che môi cười: “Coi tiểu tham ăn ngươi kìa, nếu bị hòang thượng th lại đau lòng bây giờ.”
A Dư quệt môi, nhẹ giọng làm nũng: “Nương nương đừng cười thần .”
Ngoài cung Khôn Hòa, Dung tần th tiện tì kia dám quay lại cung, đáy lòng hoảng sở, tức giận mắng: “Đồ kh biết tốt xấu!”
Nàng thật sự kh biết xấu hổ quay lại?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dung tần ở trong cung nhiều như thế cũng chưa gặp nào như vậy.
Đúng là một tên nô tỳ non nớt, kh một chút cốt khí gì.
Dung tần tức giận đến mức kh còn cách nào khác.
Nàng ta c.ắ.n răng, vừa muốn quay bước , khóe mắt th bóng đang tiến lại gần.
Bộ nữ trang hồng nhạt của cung nữ, dáng vẻ th tú, qua hơi quen mắt.
Nàng ta dừng một chút, ánh mắt lạnh lùng.
Chu Kỳ chạy một quãng đường đến đây, mệt mỏi thở dố, khi th cửa cung Khôn Hòa, nàng mới ngừng lại.
Nàng vừa định lên trước, bỗng chặn nàng lại.
Chu Kỳ nghi ngờ ngẩn đầu lên, vẻ mặt sững sờ:
“Diệu Cầm tỷ tỷ.”
Diệu Cầm rút tay về, ngoài cười nhưng trong kh cười: “Kh dám nhận, Dung tần chủ t.ử gọi ngươi qua.”
Chu Kỳ căng thẳng: “Nhưng nô tỳ…”
“Làm , sau khi rời khỏi cung Du Cảnh, chủ t.ử Dung tần cũng kh thể sai khiến ngươi ?” Diệu Cầm nhíu mày lại, tàn nhẫn ngắt lời nàng .
Dung tần nghi thức, khi thỉnh an cũng dẫn theo một đội.
Hai cung nhân đứng trước mặt Chu Kỳ, ngay lập tức nàng nuốt lại m lời định nói.
A Dư còn đang nói chuyện với hoàng hậu, Lưu Chân cuống quít chạy vào: “Chủ tử, Chu Kỳ tỷ tỷ bị Dung tần ngăn lại!”
Một câu nói làm tim A Dư đập thình thịch, cả như phát run.
Nàng kh thể kh nghĩ tới lời Tiểu Lý T.ử từng nói.
Vẻ mặt nàng gần như trắng bệch, kh biết tại Chu Kỳ đột nhiên xuất hiện, căn bản kh nghĩ nhiều được, nàng nh chóng chào hoàng hậu quay ra ngoài.
Hoàng hậu th nàng hoảng sợ như vậy, khẽ nhướng mày kh chút lưu tình.
Nàng ta nâng tay che môi.
trong hậu cung này một khi ểm yếu thì sẽ dễ bị suy sụp.
Nàng ta từ từ đứng lên, Cẩn Ngọc tiến lên đỡ nàng ta: “Chủ tử?”
Hoàng hậu vuốt trán, tỏ vẻ bất đắc dĩ nói: “Dung tần càng ngày càng kh quy củ , , xem xem.”
A Dư chạy tới ngoài cung Khôn Hòa, th Chu Kỳ đang quỳ gối trước mặt Dung tần.
Dung tần nắm cằm nàng kh biết nói cái gì, nhưng A Dư th cả nàng run lên.
A Dư bước nh tới, mắt lạnh lùng đảo qua tay nàng ta, quỳ gối hành lễ:
“Hóa ra là Dung tần, thân còn tưởng là ai, dám chặn ở cung Khôn Hòa?”
Dung tần vừa còn trốn , bây giờ lại tự động dâng lên, kh khỏi cười khẽ, bu cằm Chu Kỳ ra, kh nh kh chậm nói:
“Đừng lôi hoàng hậu ra chèn ép bản cung.”
“Nô tỳ th bản cung lại kh hành lễ, kh phân biệt tôn ti.
Cho dù hoàng hậu nương nương ở đây cũng làm theo lẽ c bằng.”
A Dư tất nhiên kh tin một lời của nàng ta.
Nhưng ta mạnh hơn, nàng nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, về phía Chu Kỳ: “Còn thất thần cái gì, kh lại xin lỗi Dung tần ?”
Chu Kỳ bước nh về phía nàng, nhưng lại bị Diệu Cầm ngăn lại.
“Dung tần chủ t.ử kh cho ngươi cử động, ai cho ngươi đứng lên ---”
Lời nàng ta còn chưa nói xong bỗng nhiên bị tát một cái.
Hai má nóng bừng đau rát, nàng ta kh dám tin về động thủ.
A Dư đ.á.n.h kh kịp phòng bị, ngay cả Lưu Châu gần nàng nhất cũng chưa phản ứng lại.
Một cái tát rơi xuống, sạch sẽ, dứt khoát, kh chút do dự, tiếng vang rõ ràng.
Khi nàng thu tay về còn chưa kịp phản ứng lại.
A Dư đ.á.n.h tay cũng đau, cái tát này nàng dùng toàn lực.
Cánh tay lúc này cũng run lên, nàng nghiêm nghị về phía Diệu Cầm:
“Ta đang nói chuyện với Dung tần, ai cho một nô tài như ngươi xen mồm vào! Kh biết phân biệt tôn ti!”
Nàng trực tiếp trả lại lời định tội d mà Dung tần phán cho Chu Kỳ trở về.
Dung tần hai má Diệu Cầm đỏ bừng, giận dữ cười: “Tốt, tốt, Ngọc tài nhân thật là tốt.”
Lúc này Chu Kỳ đã đứng sau lưng nàng.
Trong lòng A Dư cảm th nhẹ nhõm hơn.
Nàng thoáng qua bước ra từ cung Khôn Hòa, chợt dịu dàng lắc lắc tay, cau mày nói với vẻ đáng thương:
“Đau quá, lại đỏ lên vậy?”
thân Dung tần tức đến run lên, nàng biết giả vờ như vậy là chưa đủ nên nhẹ giọng nói thêm:
“Hoàng thượng thích nhất đôi tay này của ta đ.”
Da A Dư trắng nõn yếu ớt nên đôi tay cũng yếu ớt.
bị đ.á.n.h đến mặt đỏ lên, ngược lại tay nàng hơi sưng lên.
Nàng kh thể nói rõ mất mát hay kh, nhưng cảm giác ngột ngạt trong lòng đã tan biến.
Nàng vừa nói xong, hoàng hậu tới, cau mày cảnh này: “ lại thế này?”
Nàng ta tình huống trước mắt, cũng kh nghĩ xem Ngọc tài nhân đã dùng bao nhiêu lực, như kh gì dời tầm mắt.
Dung tần giành mở miệng trước, nghe th Chu Kỳ kh biết phân biệt tôn ti hoàng hậu chỉ nhíu l mày, sau đó lại giãn ra.
“Nếu kh phạt này, đám cung nhân nô tài đều làm như thế thì còn quy củ gì nữa?”
Nàng ta nói cũng lý và cơ sở, nhưng kh so được với câu nói hơi bối rối của Chu Kỳ:
“Chủ tử, tay đều sưng lên, nếu hoàng thường th thì ?”
Hoàng hậu định trách cứ Chu Kỳ lại nuốt xuống, nàng ta về phía A Dư: “Ngọc tài nhân, lời Dung tần vừa nói, ngươi ý kiến gì kh?”
Tay A Dư đang bị Chu Kỳ cầm l, nàng kh tự nhiên khuất phục: “Trước đó thần đang nói chuyện với nương nương, cũng kh rõ tình hình thực tế, chi bằng để đám cung nhân này nói với nương nương xem ạ.”
Hoàng hậu gật đầu, về phía Chu Kỳ.
Chu Kỳ lập tức quỳ xuống đất: “Trở lại với lời nói của hoàng hậu nương nương, thánh giá đến các Ấn Nhã, nô tỳ và hoàng thượng đợi đã lâu nên chạy tới đây, kh kịp th Dung tần hành lễ.
Nô tỳ kh cố ý, mong nương nương thứ tội!”
Dung tần nghe th thánh giá đang ở các Ấn Nhã, cảm th đầu váng mắt hoa.
Nàng ta tức giận đến đỏ bừng mắt.
Nếu biết lời Chu Kỳ nói ra, cho dù hoàng hậu kh ở đây, A Dư cũng kh bị làm !
Quả nhiên, sau khi nghe xong lời Chu Kỳ nói, hoàng hậu lập tức bất đắc dĩ nàng ta:
“Dung tần, ngươi vào cung cũng nhiều năm , tính tình nên kiềm chế chút.”
Dung tần c.ắ.n răng, mạnh mẽ đảo mắt qua dạng tiện nhân như A Dư, nuốt nhục nhã này xuống:
“Nô tỳ xin ghi nhớ dạy bảo của nương nương!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.