Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cung Nữ Thượng Vị Ký

Chương 39:

Chương trước Chương sau

A Dư trở về các Ấn Nhã mới biết được chuyện cung Càn Ngọc mời thái y.

Nàng lau rửa ngón tay, hơi nhíu mày.

Trước đây th thân thể và gân cốt của Thục phi cũng kh quá kém như vậy, từ sau khi t.h.a.i lại càng ngày càng kém thế?

Chu Kỳ nhận l vải trong tay nàng, hỏi: “Chủ t.ử đang suy nghĩ gì, lại kh yên lòng thế?”

A Dư lắc đầu, kh kể việc nghĩ trong lòng ra.

thì hoàng thượng sủng ái Thục phi, ngay cả đứa con trong bụng nàng ta cũng càng được coi trọng hơn, thái y ngày ngày ra vào cung Càn Ngọc, dù khác trong cung gặp chuyện thì cung Càn Ngọc cũng sẽ kh xảy ra vấn đề gì.

Nàng đúng là khéo lo trời sập.

Lúc A Dư hoàn hồn, vừa hay tr th Chu Kỳ đang chằm chằm bụng của . Nàng sửng sốt, cười đẩy nàng : “ cái gì đ?”

“Trần tài nhân cũng đã t.h.a.i .” Chu Kỳ chậm rãi nói một câu như vậy.

Nàng vô thức mím môi.

Số lần chủ t.ử nhà thị tẩm cũng kh tính là ít nhưng vẫn kh động tĩnh gì, khác liên tiếp truyền ra tin tức thai, nàng kh khỏi chút nôn nóng.

A Dư cụp mắt, nhẹ nhàng nói: “Trần tài nhân phúc.”

Bỗng nhiên một trận gió thổi tới từ cửa sổ, ánh nến lúc sáng lúc tối, suýt nữa tắt .

Chu Kỳ rùng , cũng hoàn hồn theo, nàng cười nói: “Chủ t.ử cũng là phúc.”

A Dư kh tiếp lời, chỉ che mặt cười.

Cách một ngày lại thỉnh an, A Dư vốn tưởng rằng sẽ kh gặp được Trần tài nhân nhưng vào cung Khôn Hòa mới phát hiện Trần tài nhân đã ngồi ở bên trong.

Nàng ta cẩn thận che chở phần bụng, trên mặt mang nụ cười hạnh phúc.

A Dư đang cầm chén trà, đuôi l mày khẽ động.

Bộ dạng này thật là bắt mắt.

Nàng dò xét vẻ mặt mọi trong ện, phần lớn đều kh Trần tài nhân, một vài thì kh giấu được tâm trạng, nụ cười trên mặt đã sắp cứng lại .

A Dư kh tr th dáng vẻ lúc Trần tài nhân tới, sau khi thỉnh an cuối cùng cũng hiểu ra.

So với lúc ở trong ện chỉ hơn chứ kh kém.

Ba bốn cung nhân theo phía sau, che ô, l áo khoác, một nữa thì đỡ nàng ta, cho dù như thế, nàng ta cũng một bước nghỉ ba bước.

A Dư kh vội hồi cung mà vui vẻ ở đó nàng ta.

Đúng lúc này, nàng nhận th một đến gần.

Nàng nghiêng đầu thì sửng sốt.

Là Chu mỹ nhân.

Chu mỹ nhân mặc trang phục cung đình màu trắng thêu sen x, dừng ở bên nàng, th nàng thì cũng chỉ cười dịu dàng: “Ta với Ngọc mỹ nhân tiện đường, kh ngại thì cùng .”

Tiện đường? A Dư tưởng là nghe lầm.

Lầu Ngưng Hoa và các Ấn Nhã, một nơi ở phía Tây cung Khôn Hòa, một nơi ở phía Nam cung Khôn Hòa, dù thế nào cũng kh tiện đường mới đúng.

Dường như Chu mỹ nhân đã đoán được ý nghĩ của nàng bèn bổ sung một câu: “Từ phía sau cung Nhàn Vận con đường nhỏ th thẳng đến Ngưng Hoa lâu.”

Vậy thì đúng là gần thật.

A Dư nhếch mép.

Nhưng nghe đến tận đây, trong lòng nàng cũng chợt hiểu ra.

Chu mỹ nhân này muốn qua lại thân thiết với nàng? Hay là muốn kéo nàng vào trận do của Thục phi?

Nói thật, hai cái đáp án, nàng kh muốn cái nào hết.

Nàng vân vê khăn, thong thả hỏi: “Hôm nay Chu mỹ nhân kh cần thăm Thục phi nương nương ư?”

A Dư đang lặng lẽ thăm dò, muốn biết mục đích của Chu mỹ nhân.

“Gần đây tỷ tỷ đóng cửa kh tiếp khách.”

Ánh mắt Chu mỹ nhân sáng ngời, chỉ cười về phía nàng.

A Dư kh nói gì thêm, ý của Chu mỹ nhân đã rõ ràng, kh nàng ta đang lôi kéo thay Thục phi.

A Dư nghi ngờ liếc nàng ta nhưng cuối cùng vẫn kh nói gì thêm, về cùng nàng ta.

Hai nói chuyện cũng lãng phí chút thời gian, khi qua ngự hoa viên, Trần tài nhân vẫn chưa xa, dường như nàng ta hơi mệt nên đang ngồi nghỉ tạm ở trong lương đình.

A Dư th thế thì ngẩn ra, lại th buồn cười.

Chu mỹ nhân bỗng nhiên nói: “Vừa mới được tháng đã như thế này, chắc ít hôm nữa thì sẽ càng bất tiện.”

“Kh đến nửa tháng nữa chính là tiệc Trung thu, kh biết Trần tài nhân đến ện Thái Hòa thế nào?”

“Ngồi nghi trượng?” A Dư vô thức tiếp lời.

Nói ra khỏi miệng, nàng liền giật , về phía Chu mỹ nhân.

Chu mỹ nhân chỉ cười nhạt với nàng, A Dư và nàng ta nhau mới chần chừ thu tầm mắt lại.

Nhưng trong lòng nàng vẫn chút kinh ngạc.

Trần tài nhân kh ngoan ngoãn ở trong cung dưỡng t.h.a.i mà ra cố ý bày trò như vậy chính là để đòi nghi trượng?

Hoặc là nàng ta muốn thăng vị?

A Dư lại liếc Trần tài nhân trong lương đình.

Thật ra Trần tài nhân vào cung đã nửa năm, hơn nữa bây giờ lại c mang thai, thăng cấp cũng kh quá đáng.

Thế nhưng trong cung này kh chỉ Trần tài nhân thai.

Nếu như hoàng thượng thật sự thăng cho Trần tài nhân thì vị ở cung Càn Ngọc kia ban thưởng thế nào đây?

A Dư lắc đầu, kh suy nghĩ việc này thêm nữa.

Việc này vẫn nên giao cho hoàng thượng đau đầu thôi.

Hai vừa mới chuẩn bị thì nghe th một hồi tiếng vỗ tay từ xa, A Dư và Chu mỹ nhân chạm mắt, đều sửng sốt.

Trong chốc lát, thánh giá càng ngày càng gần.

A Dư vội vàng lui lại, quỳ gối hành lễ.

lẽ là th thánh giá, Trần tài nhân cũng ra khỏi lương đình, tới bên này, A Dư liếc nàng ta tỉnh rụi, kh khỏi cúi đầu cười trộm.

Trần tài nhân kh cần đỡ, bước cực nh nhẹn, đợi đến lúc sắp tới con đường nhỏ lại từ từ chậm lại, đỡ cánh tay của cung nhân, mọi cử động hình như chút khó nhọc.

Thánh giá dừng lại ở trước mặt m .

Màn vải màu vàng óng được vén lên, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của hoàng thượng lộ ra, hình như cũng khá kinh ngạc.

Lúc nói chuyện, tầm mắt rơi xuống cơ thể hành động bất tiện của Trần tài nhân, khẽ nhíu mày lại ngầm thả lỏng ra.

Lúc b Trần tài nhân mới đến bên thánh giá, vừa định khom lưng hành lễ đã bị Phong Dục cản lại: “ nàng nặng nề, kh cần hành lễ nữa.”

Cơ thể mới vừa ngồi xổm một nửa của Trần tài nhân lại được đỡ dậy, cúi đầu ngượng ngập nói tạ ơn: “ tạ ơn hoàng thượng ân ển.”

Nhưng gần như chẳng ai nghe lời nói của hai .

Dù cho A Dư chưa từng m.a.n.g t.h.a.i nhưng quan sát Trần tài nhân trái cũng kh biết rốt cuộc t.h.a.i được một tháng nặng ở chỗ nào?

Trần tài nhân vẫn còn thao thao bất tuyệt, hoàng thượng thi thoảng đáp lại hai câu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

A Dư đứng trong chốc lát đã cảm th mệt mỏi hoảng sợ, nửa dựa lên Lưu Châu.

Nàng vân vê khăn trong tay tựa như muốn nói cái gì đó nhưng kh chen miệng vào được, hờn dỗi kiềm nén, mắt chằm chằm hoàng thượng.

Nàng lộ liễu như vậy, đương nhiên Phong Dục sẽ cảm nhận được.

sang, chỉ th bộ dạng đứng kh ra đứng của nàng.

Phong Dục lập tức thu tầm mắt lại.

Đúng lúc Trần tài nhân đang nói: “Nhất định thân sẽ chăm sóc tốt cho đứa bé trong bụng.”

Chu mỹ nhân bình thản đ.á.n.h giá m , bỗng nhiên mở miệng: “ thân hơi mệt , xin hoàng thượng cho phép được cáo lui trước.”

Trên mặt nàng ta treo nụ cười miễn cưỡng, giống như bị Trần tài nhân kích thích, ánh mắt chếch , hình như ngay cả liếc Trần tài nhân thêm một cái cũng kh muốn.

A Dư khẽ ngẩn ra, nàng ta, bỗng nhiên trong lòng dâng lên sự kính nể.

So với Chu mỹ nhân, những ngày qua nàng diễn kịch đều chỉ được bề ngoài.

Ánh mắt Phong Dục chuyển qua trên nàng ta, thần sắc nhu hòa trên mặt khựng lại, cũng nhớ lại đứa con kia của nàng ta, liền mất hứng thú nói chuyện với Trần tài nhân.

nói: “Đã kh còn sớm nữa, các nàng trở về cả .”

Thần sắc Trần tài nhân kh được tốt cho lắm nhưng cũng chuẩn bị tạ ân lui , A Dư bèn giành mở miệng trước mặt nàng ta: “Vậy chúng thân xin cáo lui!”

Nàng Trần tài nhân lại khẽ chớp mắt với nam tử, chậm rãi bổ sung một câu: “Hoàng t.ử chú ý thân thể, đừng lao lực quá...”

Phong Dục liếc nàng, kh muốn nói chuyện với nàng.

Thánh giá mới vừa , Trần tài nhân cũng kh còn ý định lưu lại nữa, mỉm cười xin cáo lui.

Sau khi nàng ta rời , hai A Dư hướng thánh giá rời , trong lòng đều đoán được thánh thượng muốn đến nơi nào.

Chu mỹ nhân cười nhạt: “Bây giờ cung Càn Ngọc cũng chỉ mở rộng cửa với một mà thôi.”

Một đó là ai, tất nhiên kh cần nói rõ.

A Dư nhún vai, kh cần cũng kh .

Thánh giá dừng lại ở trước cung Càn Ngọc.

Phong Dục kh vội xuống loan trượng, ngón tay gõ lên trên song cửa sổ, nghĩ đến lời nói của A Dư hôm qua.

Sau này sẽ càng ngày càng lạnh, chuyện mở phòng bếp trong cung của Trần tài nhân nhất định làm, nhưng hôm qua mục đích tiểu nữ t.ử đó nhắc tới việc này kh chỉ vì Trần tài nhân.

xoa trán, xuống loan trượng. liếc bảng hiệu cung Càn Ngọc bình thản thu tầm mắt lại, nói với Dương Đức bên cạnh:

“Buổi chiều ngươi đến các Ấn Nhã một chuyến, cứ nói với trẫm đồng ý với việc nàng cầu xin hôm qua.”

Cầu xin? Chuyện gì? Dương Đức phần ngơ ngác.

Phong Dục kh để ý đến ta, tiếp tục nói: “Sau này trời sẽ lạnh , chỗ Trần tài nhân cũng nên mở phòng bếp nhỏ .”

Còn về việc nàng ta ở cung ện nào, tất nhiên là Phong Dục kh nhớ rõ.

lại nghĩ tới ba vừa đứng trong ngự hoa viên, phần nhức đầu mà xoa trán.

“Nếu đã thì thêm một chuyến đến chỗ Chu mỹ nhân .”

Nói xong câu đó, sắc mặt Phong Dục đột nhiên trầm xuống.

đó đến ngự tiền một chuyến chỉ biết gây thêm phiền phức cho .

Hậu cung đột nhiên thêm ba phòng bếp nhỏ, kh biết bên ngoài sẽ nghĩ như thế nào.

Dương Đức theo sau lưng cũng chút kinh ngạc khi thánh thượng đột nhiên phóng khoáng.

Ban đầu cả hậu cung này chỉ cung Càn Ngọc và cung Du Cảnh đãi ngộ này, bây giờ sắp thêm ba nữa .

Còn về cung Khôn Hòa, đó là chính cung, kh cần đ.á.n.h đồng với bên ngoài.

Hơn nữa nghe ý thánh thượng thì yêu cầu này còn là do Ngọc mỹ nhân chủ t.ử chủ động nhắc đến?

Dương Đức lặng lẽ liếc bóng lưng thánh thượng.

ta đưa mắt , trong khoảng thời gian này, ân sủng của thánh thượng đối với Ngọc mỹ nhân chủ t.ử dường như hơi quá.

Kh biết bản thân hoàng thượng phát hiện ra hay kh.

Đã tới truyền chỉ từ trước, Thục phi dẫn cung nhân ở trong viện tiếp giá.

Cuối cùng nàng ta đã nghe lời của mẫu thân.

Nàng ta kh để ý bào t.h.a.i trong bụng cũng trang ểm mặt mày tinh xảo, chẳng là để hoàng thượng vui vẻ ư?

Hôm nay nàng ta mặc quần áo rộng rãi, hoàn toàn kh th thắt lưng, mặt kh hề trang ểm chút nào, rửa mặt thật sạch nên chút tái nhợt, nhưng khuôn mặt nàng ta đẹp đẽ, dù như thế nào cũng kh khó coi.

Chỉ là trước đây nàng ta quá để ý phương diện này nên mới th chỗ nào cũng là tỳ vết.

Phong Dục bước vào, ánh mắt chạm vào nàng ta thì dừng lại.

Mọi chuyện đều l hoàng tự làm trọng.

chìa tay tự đỡ nữ tử, thấp giọng: “Thân thể nặng nề, còn hành lễ gì nữa?”

Thục phi bàn tay được nam t.ử nắm l, con mắt sáng ngời.

Mặc dù lúc trước hoàng thượng thường đến dùng bữa với nàng ta nhưng thật ta đã lâu kh thân mật với nàng ta như vậy..

Hai ngày nay, dường như nàng ta đã tỉnh táo hơn, chợt th kh hiểu vì khi trước lại cố chấp đến thế?

Nàng ta mím môi, lộ ra vẻ dịu dàng đằm thắm, nàng ta nói: “Hoàng thượng, kh giận thần đ chứ?”

“Trước đây tâm trí thần , suýt nữa gây ra đại họa, mặc dù hoàng thượng kh nói nhưng vẫn trách thần kh?”

Con mắt nàng ta đỏ lên, nàng ta nói nhỏ nhẹ: “Thần biết sai , hoàng thượng đừng tức giận nữa.”

Phong Dục kh nói gì, chỉ bình tĩnh nàng ta.

và hoàng hậu là hôn ước do tiên hoàng quyết định, trước khi thành thân gần như chưa từng gặp mặt.

Nhưng Thục phi thì khác.

Nàng ta là quý nữ nổi d kinh thành, ngày cập kê, ai n đều cầu.

quen biết nàng ta lâu, biết nàng ta yêu kiều, tùy hứng, cũng biết sự ấm ức lúc nàng ta vào đ cung làm trắc phi.

Càng hiểu sau đó nàng ta tiết chế tính tình, liều mạng ra vẻ dịu dàng chỉ để yêu thích.

Vì vậy, lại nâng niu nàng ở lòng bàn tay một lần nữa.

Thậm chí một khoảng thời gian còn vì nàng ta mà làm mất mặt hoàng hậu.

sẵn lòng cưng chiều nàng ta, dung túng cho nàng ta.

Thế nhưng nàng ta kh nên vươn tay về phía hoàng tự.

lẽ là thần sắc của quá bình tĩnh, cuối cùng nữ t.ử kh nhịn được bật khóc.

Giống với nhiều lần trước đây, lúc nàng ta khóc đều lặng lẽ kh một tiếng động, cúi đầu mềm mại, khiến ta kh khỏi thương xót.

Nhưng lần này, Phong Dục kh còn sự xót xa của trước kia nữa.

lẽ là trong khoảng thời gian này, đã nước mắt của phụ nữ quen .

Thậm chí lúc khóc sẽ làm ầm ĩ khiến khác kh được yên thân, Phong Dục luôn đau đầu.

Cho nên bây giờ, trong lòng Phong Dục kh dậy sóng lớn nữa.

Song vẫn đưa tay lau giọt lệ nơi khóe mắt của nữ tử, ôm vào trong ngực, thấp giọng an ủi với vẻ ôn hòa: “Được , đừng khóc nữa.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...