Cung Nữ Thượng Vị Ký
Chương 40:
Lúc tin tức truyền tới các Ấn Nhã, A Dư ở trên giường cong mắt cười, nàng vui tươi hớn hở nói với Dương Đức đến truyền chỉ: “Dương c c hãy thay ta tạ ân với hoàng thượng.”
Vừa nói chuyện, nàng vưa đưa đĩa hạt dưa trên bàn cho ta, thuận tiện sai Chu Kỳ rót chén trà cho ta, kh đợi ta từ chối, nàng đã cười nói: “Đi cả đường chắc Dương c c cũng mệt mỏi , uống một ngụm trà giải khát trước .”
Nàng dò xét hỏi: “Dương c c đến các Linh Việt kh?”
Được , lần này Dương Đức còn gì kh rõ nữa.
Thì ra phòng bếp nhỏ của các Linh Việt cũng là do mỹ nhân chủ t.ử ngài cầu xin?
ta nói: “Lão nô vừa chuẩn bị đến đó, ngoại trừ các Linh Việt còn lầu Ngưng Hoa nữa ạ.”
Lát nữa thôi là tin tức này thể truyền để mọi đều biết, ta kh ngại l lòng Ngọc mỹ nhân trước.
Sau khi Dương Đức rời , Chu Kỳ buồn bực hỏi: “Chủ tử, muốn phòng bếp nhỏ làm gì thế ạ?”
Các Ấn Nhã bọn họ ít , cũng kh nhân tài am hiểu nấu nướng nào.
A Dư nhún vai.
Nàng nghĩ đơn giản, kh ai thể cam đoan được sủng ái mãi mãi, thừa dịp bây giờ còn ân sủng thì tất nhiên thể chiếm được cái gì thì chiếm cái n.
Huống chi lần này các Linh Việt và các Ấn Nhã xây dựng phòng bếp nhỏ, nàng kh tin Dung tần sẽ làm thinh.
Chu Kỳ đành chịu, đưa khăn tay làm trong hai ngày này cho nàng.
Bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một loạt tiếng bước chân, Lưu Châu lập tức vén hai lớp mành vào: “Chủ tử, Chu mỹ nhân đến .”
Động tác lật thoại bản của A Dư ngừng lại, liếc Chu Kỳ che giấu sự buồn bực trong lòng.
Chu mỹ nhân? Nàng ta tới làm cái gì?
Nàng đỡ trán, thở dài một tiếng.
Mặc dù lúc thỉnh an, nàng phần huênh hoang nhưng vẫn kh muốn dính vào vào chuyện của Chu mỹ nhân.
Nàng kh ngốc, sự thay đổi của Chu mỹ nhân là từ sau hôm tiết Thất Xảo đó trở , nguyên nhân gây nên kh cần đoán cũng biết, nhưng đó hoàn toàn kh là việc mà nàng thể chen vào.
Nhưng ều làm nàng sinh ra sự do dự là Chu mỹ nhân kh thể m.a.n.g t.h.a.i nữa, như vậy ở trong cung là trợ thủ tốt nhất.
Nàng phần nhức đầu về phía Chu Kỳ, Chu Kỳ thì lại nở nụ cười: “Chủ t.ử xoắn xuýt như vậy làm gì, dù cũng là nàng ta muốn cầu cạnh , cứ quan sát thêm một thời gian là được.”
Nào đơn giản như vậy?
Cái hậu cung này, vừa kh cẩn thận là sẽ sập bẫy ngay.
A Dư chống đứng lên, quan sát trang phục của mới chậm chạp ra ngoài.
Chu mỹ nhân ngồi ở ngoài ện, đang cầm chén trà, khoan t.h.a.i mím môi, dáng vẻ nhã nhặn đẹp đẽ, th nàng tới thì đứng lên, hành lễ cùng nàng.
A Dư cười: “Hôm nay sắc trời kh còn sớm nữa, Chu mỹ nhân lại đến chỗ ta thế?”
“Đến nói lời cảm tạ Ngọc mỹ nhân đ.”
Chu mỹ nhân về phía nàng, cười dịu dàng nhưng lại thẳng vào vấn đề.
A Dư xoắn khăn tay, làm như vô cùng nghi hoặc: “Nói lời cảm tạ? Cảm tạ gì chứ?”
Chu mỹ nhân mím môi khẽ cười, chuyện phòng bếp nhỏ hôm nay là nàng ta được nhờ nào quang của khác, tất nhiên hiểu rõ trong lòng.
Buổi trưa, nàng nom ánh mắt Ngọc mỹ nhân Trần tài nhân còn cảm th kỳ lạ, cho đến khi thánh chỉ hạ xuống, nàng ta mới suy nghĩ cẩn thận, thì ra là đang ra hiệu với hoàng thượng ều gì đó.
A Dư bưng chén trà mà Chu Kỳ dâng tới, nhấp một ngụm mới lên tiếng: “Chu mỹ nhân khách sáo , hoàng thượng thương tiếc ngươi, liên quan gì tới ta chứ?”
Chu mỹ nhân cười, kh nói đến việc này nữa mà nhắc tới một việc khác: “Lúc ta vừa tới, đã th cung nhân ở con đường trong ngự hoa viên đang cầm nhiều lan quân t.ử về phía nam, kh biết là đâu?”
Nàng ta cười nhạt: “Hoa đó đều nở đẹp, ta th cũng vui mừng.”
Ngón tay cầm chén của A Dư hơi cứng lại, bất động th sắc liếc Chu Kỳ bên cạnh.
Lan quân tử?
Nàng biết loài hoa này, kh chỉ biết mà nói là hết sức quen thuộc.
Dung tần yêu hoa, từng một khoảng thời gian cực kì thích lan quân tử, đó vừa vặn là lúc nàng ta được sủng ái, hoàng thượng từng chỉ, sai ta cố ý chăm sóc loại hoa này, hàng năm đều đưa vào cung Du Cảnh.
A Dư ở cung Du Cảnh ba năm, năm thứ hai vào chính ện, kh hầu hạ bên cạnh, cũng kh đứng c cửa.
Bởi vì việc nàng làm chính là hầu hạ đám lan quân t.ử này.
A Dư uống hết chén trà, ánh mắt lập lòe, nếu kh Chu mỹ nhân đột nhiên đề cập đến việc này thì suýt nữa nàng đã quên mất đạo ý chỉ này .
Nàng thầm liếc Chu mỹ nhân.
Nàng kh tin lời nói của Chu mỹ nhân, nếu như Chu mỹ nhân thật sự kh biết hoa này đưa đến đâu thì lại cố ý nhắc tới trước mặt nàng?
A Dư cong mắt, nói với nàng ta: “Chu mỹ nhân vào cung kh lâu, kh biết việc này cũng bình thường, lan quân t.ử mà ngươi th chắc là đưa đến cung Du Cảnh.”
Khi nói chuyện, đầu lưỡi nàng chạm vào cánh môi dưới, cảm th nước trà lưu lại trên môi phần đắng chát.
Nàng bỗng th tẻ nhạt vô vị, đặt chén trà xuống mới nói một câu cuối cùng: “Đây đều là thánh chỉ mà hoàng thượng hạ vào ba năm trước .”
Nàng ta , A Dư nhíu l mày, phần kh tìm ra mục đích của nàng ta.
Nhưng ều nàng để ý nhất vẫn là tin tức của Dung tần.
Nàng nằm ở trên giường, trở , thần sắc trên mặt hơi lãnh đạm.
“Chủ tử, tâm trạng kh tốt ư?” Chu Kỳ hỏi nàng.
Tay cầm khăn của Chu Kỳ run lên.
Nàng khó khăn nở một nụ cười: “Trung thu vui mà, trong cung náo nhiệt, chủ t.ử cũng chuẩn bị một chút để đến lúc đó dự tiệc.”
A Dư rút khăn từ trong tay nàng ra, ném sang một bên: “Xấu c.h.ế.t, đừng cười nữa.”
Trung thu năm ngoái là cái tết cuối cùng mà Tiểu Lý T.ử ở bên họ.
A Dư ra ngoài cửa sổ, rừng đào nơi đó trụi lủi, chẳng đẹp chút nào, nhưng nàng ngắm hồi lâu lại kinh ngạc nói: “Nếu kh hôm nay Chu mỹ nhân nói tới thì suýt nữa ta đã thật sự cho là nàng ta sống kh tốt đ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cung-nu-thuong-vi-ky/chuong-40.html.]
Dù , trong lòng A Dư rõ việc thất sủng đả kích cỡ nào đối với Dung tần.
Nhưng cũng chỉ là thất sủng mà thôi, nàng ta kh gì đáng ngại, vẫn là thân phận cao nhất trong cung ngoại trừ hoàng hậu và Thục phi.
Thậm chí, ngay cả hoa phòng cũng vẫn nhớ rõ ý chỉ của hoàng thượng, cố ý bồi dưỡng loài hoa mà nàng ta thích nhất cho nàng ta.
Chỉ vào việc này thì nàng ta thể sống kh tốt được ư?
Chu Kỳ nhặt khăn tay trên giường lên, nàng kh nói gì.
A Dư kh th cái c.h.ế.t của Tiểu Lý T.ử nhưng nàng lại th rõ ràng, vết m.á.u trên mặt đất kia cho dù nước mưa gột rửa vẫn lưu lại vết tích, ngay cả khi đang say giấc nồng giữa đêm nàng cũng nhớ tới.
Nhưng nàng cũng biết, sống càng gian nan hơn.
Bảo nàng dùng sự yên bình của A Dư báo thù cho Tiểu Lý T.ử thì nàng kh làm được.
Chóp mũi Chu Kỳ chua xót, nàng nói: “ ép quá .”
Nàng cũng biết kh là A Dư tỷ tỷ kh làm gì cả, chỉ cần là chuyện thể làm cho Dung tần ấm ức thì dù bất lợi với nàng, nàng cũng sẽ thử một lần.
Thánh thượng kh kẻ ngốc, A Dư tỷ tỷ làm việc cũng đắn đo.
Nàng kh lập trường, cũng kh lý do ép A Dư tỷ tỷ.
Nàng bỗng nhiên gối lên đùi A Dư, thấp giọng nói: “ muốn tỷ sống tốt, nhất dịnh Lý T.ử ca cũng nghĩ như vậy.”
Nếu như vẫn còn ở đây thì tuyệt đối sẽ kh để A Dư tỷ tỷ mạo hiểm chút nào vì .
A Dư sững lại, đỉnh đầu nàng , lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Thật ra khoảng thời gian dưỡng thương ở cung Du Cảnh, nàng từng nghe th tiếng bàn luận của cung nhân.
Bọn họ nói lúc Dung tần đụng Tiểu Lý Tử, ta đang ng đến mức toàn thân run lên, làm tuyết tan từng chút một, chỉ muốn cho nàng uống chút nước.
“Ta sẽ sống tốt.”
Nếu nàng kh thể sống tốt thì ai sẽ bảo vệ Chu Kỳ?
Ngày hôm sau thỉnh an náo nhiệt lạ thường, ríu ra ríu rít làm cho A Dư phần đau đầu.
Chẳng qua chỉ là vì chuyện phòng bếp nhỏ.
A Dư kh muốn lý tới những lời ghen tỵ này, nếu muốn thì tự mà xin.
Nàng Dung tần sắc mặt hồng hào hôm nay, bỗng nhiên cười tủm tỉm nói: “Nghe nói hôm qua hoa phòng đưa đến kh ít lan quân t.ử cho Dung tần tỷ tỷ, làm thân hâm mộ.”
Lời này của nàng khiến trong cung sửng sốt, nhất là tân phi vào cung sau này.
Sau khi Ngọc mỹ nhân đắc thế đã ép cho Dung tần thất sủng, câu “ hâm mộ” lại là cớ làm ?
Dù cho hoa phòng tặng ít hoa cho cung Du Cảnh cũng kh hề gì đúng kh?
Dung tần vẫn chưa kịp nói tiếp, hoàng hậu đã cười liếc nàng: “Ngươi đúng là quen tính trẻ con, ý chỉ của hoàng thượng ba năm trước đây mà bây giờ ngươi cũng thể ghen tỵ được?”
Lời nói này khiến mọi càng ngơ ngác, việc này thì liên quan gì tới hoàng thượng chứ?
A Dư khẽ thè lưỡi, tỏ vẻ nữ t.ử ngây thơ, mềm mại nói: “ thân kh chị ghen hoàng thượng, còn muốn ghen nương nương nữa, bánh ngọt của thân rõ ràng ít hơn so với Dung tần tỷ tỷ, nương nương thật bất c.”
Hoàng hậu bật cười, đầu ngón tay ểm nhẹ vào kh khí, bất đắc dĩ nói: “Ngươi à, ngươi à!”
“Dung tần kh động vào một miếng bánh ngọt trong tay, còn ngươi thì lại kh ngừng miệng, bây giờ ăn hết bánh ngọt lại trách bổn cung.”
A Dư rụt cổ, chỉ cong mắt cười.
Hoàng hậu liếc nàng, nói với cung nhân bên cạnh: “Còn kh dâng lên đĩa bánh ngọt nữa cho Ngọc mỹ nhân, nếu kh đợi lát nữa kh chừng sẽ khóc nhè đ.”
A Dư cười làm nũng: “Nương nương lại chê cười thân!”
Đối diện với ánh mắt thăm dò của mọi , Dung tần nén giận, nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn ghế, hận A Dư hận đến c.ắ.n răng nghiến lợi.
Khác với ều A Dư nghĩ, hôm qua lan quân t.ử đưa tới cung Du Cảnh kh chỉ kh thể làm cho tâm trạng của Dung tần tốt hơn mà ngược lại còn lạnh lòng thêm.
Năm ngoái lan quân t.ử đưa tới cung Du Cảnh đều là thượng phẩm, ngay cả cái lá cây cũng được sửa sang qua, mà hôm qua chậu hoa này, Dung tần căn bản kh muốn thêm lần hai.
A Dư kh biết những thứ này, nhưng cũng kh muốn nghe nàng ta nói, th mọi kh bàn chuyện phòng bếp nhỏ nữa mà lại chú ý tới cung Du Cảnh, mục đích của nàng đạt được bèn yên tĩnh lại, lặng lẽ ăn bánh ngọt.
Trên đường trong ngự hoa viên, hai dừng lại, ngồi trong lương đình một chốc, bất ngờ nghe cung nhân cạnh giả sơn đang chuyện phiếm.
A Dư chỉ mơ hồ nghe th vài từ “Cù châu”, “tam phẩm”.
Nghe thế nàng phần khó hiểu, nàng thầm nghĩ đến hậu cung phi tần một lượt trong lòng cũng kh thể tìm ra phi tần tam phẩm.
Chu mỹ nhân cũng nghe th những lời này, nàng ta bình thản liếc qua giả sơn.
Tất nhiên là nàng ta biết được những cung nhân đang thảo luận cái gì.
Nhưng Ngọc mỹ nhân kh thế lực liên quan ở tiền triều, nghe kh đâu vào đâu cũng là bình thường.
Nhưng việc này kh liên quan đến hậu cung cho nên Chu mỹ nhân chỉ thô sơ giản lược nói ra một câu: “Chắc là bọn họ đang nói chuyện tiền triều.”
Chỉ cần câu này đã khiến A Dư mất hứng thú.
“Tiền triều?” Nàng vô thức cất tiếng nghi ngờ kh hỏi nữa.
Đám cung nhân sau giả sơn kia hình như cũng nghe th tiếng của các nàng liền vội vàng im bặt, chạy xa.
A Dư liếc một cái thu hồi ánh mắt.
Tiền triều cách nàng quá xa, huống chi hậu cung kh được can dự triều chính, nàng hỏi thăm chuyện tiền triều mới là đầu óc vấn đề.
Chỉ ều, nàng hơi nhíu mày.
Hậu cung bàn luận việc tiền triều, hoàng hậu lại để mặc như thế kh quản ư?
Đóng ×
Tiên Hiệp Kiếm Hiệp Ngôn Tình Truyện Teen Đô Thị Quân Sự Lịch Sử Xuyên Kh Truyện Ma Trinh Thám Huyền Huyễn Khoa Huyễn Dị Giới Võng Du Đam Mỹ Trọng Sinh Truyện Sắc Ngôn Tình Sắc Truyện Ngắn Truyện Cười Tiểu Thuyết ReviewSắp Xếp
Truyện Dịch Mới Cập Nhật Mới Đăng Xem Nhiều Yêu Thích Truyện Full Thành Viên Sáng Tác
Chưa có bình luận nào cho chương này.