Cuộc Phiêu Lưu Của Chú Kiến Vàng
Chương 10: Dịch Bệnh Trên Cánh Đồng Xanh - 2
Trong lúc Kiến Vàng và bác Ốc Sên đang tỏ vẻ th cảm cho cơ sở tạm bợ cũng như nói lời cảm ơn bác sĩ Ong thì Sâu X đã cảm giác đói bụng.
Nó ngó một hồi gặm luôn gốc cỏ ống làm căn phòng sụp xuống một góc, tạo ra tiếng động khiến cả ba kẻ kia giật thót.
- Ôi, cháu xin lỗi, cháu nghĩ chỉ một gốc cỏ thì mọi thứ vẫn ổn. – Sâu X ái ngại khi sáu con mắt kia đồng loạt về phía nó.
Bác sĩ Ong cười xòa, bảo rằng kh cả chỉ cho Kiến Vàng và Sâu X chỗ đám cỏ non mới mọc phía sau căn phòng, nói nó lát nữa dẫn bác Ốc Sên ra đ dùng bữa tối.
Cùng lúc này, cô y tá Ong cũng vừa bay đến, th báo rằng bệnh của cô Cào Cào bỗng dưng trở nặng, kh thể thở được dù rằng sáng nay cô đã dấu hiệu hồi phục khá tốt.
Thế là cả Sâu X, Kiến Vàng lẫn bác Ốc Sên đều gấp gáp bám theo bác sĩ Ong đến xem tình hình của cô Cào Cào.
Lúc cả bọn tới nơi thì cô đã đuối sức, chỉ còn lại một chút hơi tàn.
Theo nguyện vọng của cô, y tá Ong đã đưa bé Cào Cào vừa mới sinh được m hôm tới để gặp mẹ nó lần cuối.
- xin lỗi cô. Cơn dịch bệnh này thật quái ác. – Bác sĩ Ong cúi đầu, ngậm ngùi.
Cô Cào Cào khe khẽ lắc đầu, tỏ ý kh hề trách móc bác sĩ Ong hướng ánh mắt đỏ ngầu sang bác Ốc Sên, Kiến Vàng cùng Sâu X mà thều thào.
- Cháu nó hãy còn quá nhỏ, xin bác cùng hai cháu hãy giúp đỡ…
Vừa nói tới đó thì cô Cào Cào nấc lên m cái ngất lịm, hai mắt nhắm nghiền và chân cũng bu xuôi.
Bên cạnh cô, bé Cào Cào con vẫn ngủ ngon và chẳng hay biết rằng qua đêm nay, nó sẽ chẳng còn cơ hội th mặt mẹ lần nào nữa.
tiếng khóc nấc nghẹn vang lên. Đó chính là tiếng khóc của cô y tá Ong. Mặc dù từng chứng kiến khá nhiều bệnh nhân mất vì đại dịch nhưng đây là lần đầu, cô xúc động mạnh đến thế này.
Tấm lòng kẻ làm mẹ thật bao la biết bao, ngay khi đứng trên bờ vực của sự sống cùng cái c.h.ế.t thì ều đầu tiên họ nghĩ tới và lo lắng nhất vẫn chính là những đứa con thơ.
- Cô Cào Cào hãy yên tâm, với tất cả d dự của kẻ từng tham gia chiến đấu để bảo vệ đồng cỏ và kh được Kiến Chúa ghi c, xin hứa sẽ chăm sóc cháu bé chu đáo. – Bác Ốc Sên dõng dạc cất tiếng hứa.
Kiến Vàng bùi ngùi, chủ động khiêng m lá cỏ đắp lên cô Cào Cào đón l bé Cào Cào con từ y tá Ong.
Cô bé vẫn đang say giấc, miệng ngậm khúc cỏ ống tươi ngọt mà mút l mút để. Thật là xót xa quá.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khóe mắt Kiến Vàng cay cay nhưng vẫn cố kiềm nén, toàn thân nó lắc lư nhè nhẹ để ru cho bé Cào Cào ngủ được lâu hơn.
- Cháu sẽ đưa cô bé về phòng ạ. – Kiến Vàng quay sang bác sĩ Ong và nói.
- Được, tạm thời là như vậy bác sẽ sắp xếp sau. Ôi rối rắm quá, làm khi đứa bé đã mất cả ba lẫn mẹ đây. Còn m chị của cô bé đang nương tựa nhau sống trên cây cỏ cú nữa, chúng nó vừa khỏi bệnh và xuất viện hôm qua.
Nói xong, mi mắt bác sĩ Ong rủ xuống và tiếng bước chân nặng nề cất lên. Bác chẳng còn sức lực để bay như cô y tá Ong nữa, vẻ bất lực hiện rõ trên gương mặt bác.
Kiến Vàng đưa bé Cào Cào về phòng thì giao cho Sâu X coi sóc, còn nó gấp gáp quay lại giúp các ều dưỡng Ong đưa cô Cào Cào chôn bởi dù nó cũng là loài khỏe nhất tính về khối lượng thể khiêng vác trên cơ thể.
Hơn nữa là các Ong đã quá mệt sau thời gian thức thâu đêm suốt sáng chăm kẻ bệnh.
Khi đã lấp đất che kín hết cô Cào Cào, Kiến Vàng rầu rĩ quay về.
bác Ốc Sên đang vỗ về bé Cào Cào, đột nhiên Kiến Vàng th lòng ấm áp lạ.
Cách đó kh xa, cô bạn Sâu X đang sắp xếp lại m gốc cỏ ống non cùng lá cỏ non để dành làm thức ăn cho bé Cào Cào khi bé thức giấc nửa đêm gọi mẹ.
- nó mà như th của ngày trước vậy, cô đơn và lạc lõng. – Sâu X chép miệng nói khi Kiến Vàng vừa tiến lại gần.
- muốn nói với rằng đã mạnh mẽ, và tin em cũng sẽ như vậy. – Kiến Vàng đáp lời.
Sâu X hào phóng đưa m cọng cỏ non sang cho Kiến Vàng và giục bạn hãy ăn tối vì đã quá bữa. Đến tận lúc này, Kiến Vàng mới cảm nhận được vị ngọt ngon của thứ thức ăn nó từng chê.
- Sâu X, chuyện này muốn bàn cùng . – Kiến Vàng nuốt vội và thì thầm cất tiếng.
- Ừ, nói . – Sâu X gật gù.
- nghĩ chúng ta nên ở lại và giúp đỡ các bạn, các bác, các cô. th đ, họ thật tội nghiệp. – Kiến Vàng nêu ý kiến.
- Nhưng chúng ta thể sẽ bị nhiễm bệnh và chúng ta kh biết giúp họ thế nào. – Sâu X thở dài.
- Kh cả, chúng ta sẽ cùng họ nghĩ cách, như đã từng nghĩ cách cứu cả hai chúng ta khỏi sào huyệt của bọn Kiến Đen .
Ánh mắt long l tràn đầy tự tin của Kiến Vàng cùng lời nói quả quyết đã thuyết phục được Sâu X và khiến nó gật đầu đồng ý. So với cái vẻ phó mặc số phận khi ở trong nhà tù của Kiến Đen thì cái bộ dạng tràn đầy năng lượng tích cực này hợp với bạn của nó hơn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.