Cuộc Phiêu Lưu Của Chú Kiến Vàng
Chương 11: Kế Hoạch Chống Dịch Trên Cánh Đồng Xanh - 1
Trời vừa tang tảng sáng, Kiến Vàng đã thức dậy, liếc mắt xung qu căn phòng.
Khi th Sâu X, bác Ốc Sên lẫn bé Cào Cào vẫn còn ngủ say, nó rón rén nhấc chân chui ra ngoài đám cỏ non qua kẽ hở.
Giọt sương trắng rủ trên đầu ngọn cỏ nặng dần và rơi trúng Kiến Vàng ngay khi nó vừa dừng lại bên gốc cỏ non.
Nếu là trước đây, hẳn nó sẽ càm ràm cớ gì lại xui xẻo và thậm chí là trách mắng giọt sương nhưng sau khi chứng kiến cái c.h.ế.t của cô Cào Cào, nó đã thay đổi, mở lòng cảm nhận và đón l bất cứ ều gì thiên nhiên ban tặng.
- Sương sớm thật mát và cỏ thật ngọt. lẽ sắp biến thành Sâu X .
Đang lẩm nhẩm một và nhấm nháp bữa sáng thì bỗng nghe bên cạnh tiếng kêu xoèn xoẹt nên Kiến Vàng vội vàng bật dậy, quay trái quay tìm kiếm.
Nhác th Xiến Tóc đang cật lực cắt cành dâu non, nó liền tiến lại gần, tò mò ngắm nghía và thầm thán phục hàm răng sắc nhọn kia. Dường như thể gặm hết mọi thứ và gặm nh.
- Gì thế? đâu giành cỏ với chú. ăn dâu mà. – Xiến Tóc bất chợt dừng lại và lên tiếng khi phát hiện Kiến Vàng đang săm soi .
Vốn dĩ Xiến Tóc bộ dạng hung dữ với hai sợi râu dài, hàm răng sắc bén, miệng rộng, cánh dài và bóng nhưng thật chất nó hiền, chẳng đả động gì tới loài nào cũng như kh muốn gây sự bất bình.
- À, em kh ý đó, tại em hâm mộ răng của quá nên đứng ngắm chút thôi. Mà l dâu cho chị nào nữa hay mà nhiều vậy ạ.
Kiến Vàng vội giải thích và tiện miệng thì thắc mắc luôn bởi nó th dưới bụi dâu đã nhiều dây vỏ nằm ngang nằm dọc.
Nó kh nghĩ một Xiến Tóc lại thể ăn hết chỗ dâu này.
- Tại dậy sớm nên l trước, lát nữa các chị và các em sẽ tới phụ chuyển về sau. Sương còn chưa tan, sợ họ bị lạnh bị ho nhập viện thì khổ lắm.
Xiến Tóc bu cho rơi tự do xuống đất và bắt đầu sắp xếp lại các vỏ dâu cho gọn gàng.
Lát sau, khi Mặt Trời từ từ ló dạng thì đoàn Xiến Tóc cũng kéo nhau tới ểm hẹn.
Tuy chưa quen biết nhưng khi tr th Kiến Vàng đứng cùng đầu đàn, những chị, những em Xiến Tóc liền chào hỏi rôm rả.
Tiếp đó thì mỗi con cõng một cái vỏ dâu rời .
- họ lại cách xa nhau một quãng thế ạ? – Kiến Vàng ngơ ngác hỏi khi th khoảng cách giữa mỗi Xiến Tóc.
- À, thế cho khỏi va quẹt vào nhau chú ạ. Nhỡ khi kẻ trước dừng lại đột ngột thì kẻ sau lại khổ. – Xiến Tóc cười hề hề.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nghe Xiến Tóc nói xong, trong đầu Kiến Vàng đột nhiên lại liên tưởng đến căn bệnh đang hoành hành trên đồng cỏ này.
Dường như số lượng kẻ bị bệnh tăng lên là vì lây lan. lẽ vì họ gần nhau quá nên bệnh mới lây lan.
Nếu như họ đứng cách xa nhau thì sẽ kh thể lây bệnh cho nhau được. Nghĩ vậy, nó bất giác nhảy cẫng và reo lên.
- Chính là khoảng cách.
Dứt lời, Kiến Vàng hấp tấp chào tạm biệt Xiến Tóc và chạy như bay về phía khe hở của căn phòng.
Bên trong, Sâu X cũng vừa mới tỉnh giấc. Nó với l cọng cỏ cho vào miệng nhưng chưa kịp nhai thì bị Kiến Vàng bất cẩn va trúng, khiến nó chới với ngã lăn kềnh.
- Ôi, xin lỗi, kh? – Kiến Vàng vội quay lại, xoắn xuýt hỏi han.
- Vẫn chưa thủng cổ. Mà chạy đâu gấp thế? – Sâu X lôi cọng cỏ đang xuyên xuống cổ ra và nói.
- đang trên đường đến tìm bác sĩ Ong, nghĩ rằng đã cách giảm bớt số ca bệnh.
Tiếp đó, Kiến Vàng mau mắn kể cho Sâu X nghe về ý tưởng vừa lóe lên sau khi nó gặp Xiến Tóc dưới gốc bụi dâu ban nãy.
Rằng theo như nó nghĩ thì cần bắt tất cả cư dân ngụ trên đồng cỏ giữ khoảng cách với nhau, kh tiếp xúc sẽ kh lây lan, tránh tình trạng quá tải cho bệnh viện.
Thế là, cả hai nh chân dắt nhau đến phòng bác sĩ Ong.
Khi vừa lách qua cánh cửa bằng lá cỏ, chúng th bác đang ngồi gật gù trên bàn. vẻ như bác đã thức trắng đêm.
Bên cạnh bác là chú Sâu Đom Đóm đã sắp tắt ánh sáng nơi đuôi, bộ dạng cũng mỏi mệt kh kém. Chú đã làm đèn cho bác thức đêm và vẽ ra phác đồ ều trị mới.
Sâu X rón rén lại gần, lồi mắt chiếc lá cỏ, trên vẽ nhì nhằng m đường ngang , dọc mà nó chẳng thể hiểu đó là gì.
Đang ngắm nghía thì nó bất cẩn va trúng bác sĩ Ong, vừa hay đã đ.á.n.h thức bác .
- Ồ, là hai cháu ? Hai cháu đến chào tạm biệt à? Chúc cho hai cháu cùng bác Ốc Sên thượng lộ bình an nhé. – Bác sĩ Ong ngáp tới ngáp lui.
- Chúng cháu vẫn chưa thể được ạ. Chúng cháu tới là vì muốn nói với bác rằng chúng cháu sẽ ở lại và phụ giúp bệnh viện đến khi dịch bệnh được đẩy lùi. – Sâu X nh miệng lên tiếng.
- Đúng như vậy ạ. – Kiến Vàng tiếp lời khi th ánh mắt đờ đẫn của bác sĩ Ong lia tới .
Chưa có bình luận nào cho chương này.