Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Ta Tại Chốn, Không Phải Người Mà
Chương 203:
Nhét xong, Cửu Nguyệt vỗ vỗ tay, vẻ mặt khoan khoái.
Cô đặt tay lên đầu Na Tra, “Na Tra, quả nhiên kh lầm .”
Na Tra: “Được , được , và Lục Nhĩ về trước đây.”
Lục Nhĩ: “Đúng vậy. Chị Cửu Nguyệt. Chúng em về trước đây.”
Cửu Nguyệt phẩy phẩy tay, “Đi , .”
Lục Nhĩ và Na Tra đâu đã kh còn quan trọng nữa. Giờ phút này, quan trọng nhất là một thùng bánh trung thu vàng óng của cô .
Th vậy.
Lục Nhĩ và Na Tra bất lực nhau, sau đó bay về nhà .
Nhà Quan Âm.
Sau khi l hết đồ ra, Lục Nhĩ và Na Tra ngồi trên ghế sofa kể lại cho Quan Âm nghe những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian này.
Tuy chưa đầy một ngày, nhưng cũng đã th kh ít thứ.
“Đúng là một trải nghiệm kỳ diệu.” Quan Âm vuốt cằm cảm thán.
Ông chỉ biết Lục Nhĩ và Na Tra muốn đến mặt trăng chơi.
Nhưng kh biết, họ bị Tinh Vệ hất bay ra, hơn nữa còn mang theo cả Tiểu Ngọc và Cửu Nguyệt cùng bay ra ngoài.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tinh Vệ cô đối với biển cả vẫn kh thể kiềm chế được bản thân!
À .
Đại Sĩ đột nhiên nhớ ra ều gì đó, vừa nãy Lục Nhĩ nói Na Tra đã ăn long châu của Liệt Liệt.
Bây giờ ta vẫn chưa nôn ra.
“Na Tra, con kh đã ăn long châu ? Bây giờ con cảm th thế nào?”
Lời này vừa ra, Long Nữ đang xem truyện tr bên cạnh liền sang.
Long châu ư?
Long châu của tên xui xẻo nào đó đã bị Na Tra ăn .
Hồng Hài Nhi hiếu kỳ Na Tra, kh th gì khác biệt!
Kh nói ăn long châu sẽ dần dần biến thành rồng ?
“Kh ...” Na Tra suy nghĩ một lát, đổi lời, “Thật ra một chút.”
Đại Sĩ: “Là gì?”
Hồng Hài Nhi: ???
Lục Nhĩ: ???
Long Nữ: ???
Na Tra bình tĩnh nói, “ cảm th cơ thể đang lớn lên, tuy chậm nhưng đây chính là cảm giác cao thêm.”
Giọng ta mang theo một chút vui sướng, khóe miệng khẽ cong lên.
Đôi mắt đen như mực dường như ánh lấp lánh, đồng thời còn vài đóa hoa nở rộ bên cạnh Na Tra.
Hồng Hài Nhi: vui quá!
Long Nữ: cười ?
Lục Nhĩ: Đúng vậy, cười. bây giờ vui đến sắp nổ tung !!
Đại Sĩ: “Chỉ thế thôi ?”
“Chuyện này còn kh quan trọng .”
Na Tra: Trừng mắt~
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-song-nhan-nha-cua-ta-tai-chon-khong-phai-nguoi-ma/chuong-203.html.]
Đại Sĩ chút kh tự nhiên, gật đầu, “Đúng là quan trọng.”
“Na Tra, ngoài cảm giác này ra, con kh cảm giác nào khác ?”
Những cảm giác khác.
Na Tra sờ cằm suy nghĩ một chút.
Sau đó, trước mặt mọi , ta phun ra một con cá biển.
Na Tra giơ ngón tay cái lên, “ thể phun cá , sau này Long Nữ thể nghỉ hưu được .”
Long Nữ: (???)
Cái gì mà thể nghỉ hưu !
Với lại, ở nhà chỉ là một phun cá thôi ?
“Vẫn là một giống quý hiếm đ!” Hồng Hài Nhi con cá lại Na Tra, “Na Tra, phun thêm vài con nữa , tốt nhất là phun ra bữa tối luôn.”
“Được, xem đây.”
Nói , Na Tra lên trần nhà.
Phụt phụt phụt!
Từng con cá lớn nối tiếp nhau nhảy ra từ miệng ta.
Lục Nhĩ: (||??)
Thật khó để nhận xét về chuyện này.
Cái cảnh tượng kỳ lạ nhưng lại hợp lý này rốt cuộc là đây?
Sau khi th Na Tra thực sự kh chuyện gì, Đại Sĩ hoàn toàn yên tâm, sau đó nhặt những con cá trên sàn nhà, mang vào bếp.
Tối nay sẽ ăn tiệc cá đủ món vậy.
À , kh thể thiếu Linh Cảm và Thôn Tinh được, nếu thiếu hai đứa nó, hai đứa nó lại vác hành lý ra đường trước cửa nhà bỏ mất.
Sau khi lôi Thôn Tinh và Linh Cảm lại, Quan Âm cười nói, “Tối nay tiệc cá đủ món, việc nấu nướng giao cho các con đ.”
Linh Cảm: “Kh thành vấn đề, Đại Sĩ cứ chờ ăn thôi.”
Thôn Tinh: “ cả nói kh sai.”
Tốt, tốt lắm.
Nhà nhiều biết nấu ăn đúng là tiện lợi!
Quan Âm cười tươi ra khỏi bếp.
Ngày hôm sau.
“Đây chính là cảm giác một mét tám , đây chính là kh khí một mét tám , đây chính là tầm một mét tám .”
Na Tra phiên bản kéo dài đứng trong sân dang rộng hai tay hít thở kh khí trong lành.
ta muốn nhân cơ hội này, trải nghiệm thật tốt những ều chưa từng trải qua.
Lục Nhĩ và những khác thì bất lực Na Tra.
Na Tra bây giờ kiểu gì cũng th kỳ lạ, tứ chi của ta kh thay đổi.
Chỉ bụng của Na Tra là biến đổi.
Bụng của Na Tra, theo động tác của ta, càng lúc càng dài ra, thậm chí bây giờ còn chưa dấu hiệu dừng lại.
Na Tra sắp cao hơn cả bức tường, Lục Nhĩ lo lắng nói, “Chúng ta thật sự kh ngăn lại ? Na Tra tr vẻ sắp biến thành rồng !”
Long Nữ: “Kh , với trình độ của Na Tra thì biến thành rồng còn sớm lắm.”
Hồng Hài Nhi: “Kh đâu, Na Tra chắc vẫn biết chừng mực chứ?”
Đại Sĩ l ện thoại ra, “Kh đâu, đã nói với Dương Tiễn , đợi Na Tra chơi đủ , sẽ nhờ Dương Tiễn giúp Na Tra l long châu ra.”
Nghe vậy, Lục Nhĩ yên tâm hơn một chút.
Chưa có bình luận nào cho chương này.