Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Ta Tại Chốn, Không Phải Người Mà
Chương 204:
Na Tra dài thế này, tối nay ngủ kiểu gì đây!
Ban đêm.
CỐC CỐC!
Tiếng gõ cửa vang lên.
Đại Sĩ mở cửa, chút bất ngờ nói, “Dương Tiễn, thật hiếm đ! Hôm nay lại gõ cửa ?”
“Hề hề, Đại Sĩ. Con ai mà chẳng tiến bộ, thù lao đã nói đừng quên đ nhé.”
“Yên tâm , kh thiếu của đâu.” Nói , Đại Sĩ l ra một cái gối ôm, “Cái này được làm từ l rụng của Lục Nhĩ đ, l long châu ra, cái gối ôm này là của .”
“Thành giao.”
Th được thứ muốn, Dương Tiễn trực tiếp bước qua Đại Sĩ vào trong nhà.
ta trước tiên xoa xoa đầu Lục Nhĩ, sau đó sang Na Tra bên cạnh.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Na Tra buồn bã nói, “ Ba Mắt nhờ đ.”
Buồn bã kh vì long châu, mà là mùi hải sản trên ta.
Vì những mùi này, tối nay Lục Nhĩ định chạy sang chỗ Bạch Trạch ngủ.
Phòng của Hồng Hài Nhi nóng quá.
Phòng của Long Nữ chứa bí mật của cô .
Phòng của Đại Sĩ... sáng quá.
Cho nên Lục Nhĩ đã chạy sang chỗ Bạch Trạch .
“Yên tâm , Na Tra.”
Dương Tiễn giơ ngón tay cái lên, lộ ra vẻ đáng tin cậy của một lớn.
Ngay sau đó, một luồng sáng vàng b.ắ.n ra từ mắt thiên nhãn của ta.
Nơi nào ánh sáng qua, mọi thứ đều hiển hiện rõ ràng trong mắt Dương Tiễn.
Chẳng m chốc ta đã tìm th vị trí của long châu.
Dương Tiễn siết chặt nắm đấm, giáng thẳng một cú mạnh vào vị trí đó!
RẦM!
Một cú đ.ấ.m vào bụng Na Tra, lực mạnh đến mức khiến long châu bay thẳng ra khỏi miệng Na Tra.
viên long châu vàng óng bay ra ngoài, Dương Tiễn vội vàng tóm l.
“Th chưa, chuyện nhỏ như con thỏ.”
Na Tra ngã vào cánh tay Dương Tiễn, cúi đầu giơ ngón tay cái lên, nói một cách miễn cưỡng, “Đơn giản mà hiệu quả!”
Lục Nhĩ: ...
Đại Sĩ: ...
Hồng Hài Nhi: ...
Long Nữ: Long châu của họ!!
--- Chương 129: Thể chất đặc biệt ---
tên là Hình Thiên.
Gần đây một nghi vấn luôn khiến bận tâm. Đương nhiên kh vì tiểu thuyết của bị bí ý tưởng.
Mà là vì một lý do khác.
Hình Thiên chắp hai tay vào nhau, vẻ mặt nghiêm túc, trong đôi mắt sắc bén lấp lánh ánh kim quang.
Hai ngày nay ta về nhà, tuy nhà ta tr sạch sẽ vô cùng.
Nhưng! Hình Thiên vẫn nhận ra những ểm kh đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-song-nhan-nha-cua-ta-tai-chon-khong-phai-nguoi-ma/chuong-204.html.]
Trong nhà ta lạ đến, đồ đạc của ta đã bị động vào.
Đặc biệt là chiếc bịt mắt trong máy giặt của ta, hôm nay ta về nhà, chiếc bịt mắt trong máy giặt của ta lại đã được giặt sạch!
Chẳng lẽ đây là cô tiên Ốc ? Hay là hồ ly đến báo ân?
Nhưng gần đây đâu thả con vật nào đâu!
Hình Thiên chỉ thả cá, tuy ít thôi.
Trong chốc lát, Hình Thiên suy nghĩ lung tung, vô số giả thuyết hiện lên trong đầu ta.
RẦM!
“Ối!”
Đúng lúc này, máy giặt ở ban c phát ra tiếng va chạm, ngay sau đó là tiếng một cô gái trong trẻo vang lên.
Đến !
Hình Thiên vội vàng đứng dậy, kích động chạy ra ban c.
Cô tiên Ốc của !
Mở cửa trượt, Hình Thiên kích động qua.
Kh cô tiên Ốc nào cả.
Trong đống nước bọt xà phòng và bịt mắt, chỉ một cô gái bình thường.
Cô gái đeo kính, mái tóc đen tết hai b.í.m lúc này cũng ướt sũng.
Cô mặc áo ph hồng, quần jean x, nằm đó với vẻ mặt muốn khóc.
Hình Thiên im lặng một lát, hỏi, “Cô kh chứ?”
“Kh , thật sự xin lỗi. Đột nhiên xuất hiện trong nhà .”
Cô gái tên là Đỗ Duy, cô một phiền não lớn.
Vì thể chất đặc biệt, mỗi khi cô ngủ , cô sẽ vào cõi âm.
Vì từ nhỏ đến lớn đã quen , nên mỗi lần vào cõi âm, cô đều thể nh chóng tìm th con đường trở về cõi dương.
Mặc dù những con đường đó kỳ lạ.
Ví dụ như trong thùng rác, trong nhà vệ sinh c cộng... trong nhà khác, v.v.
Trong phòng khách nhà Hình Thiên.
Nghe xong lời giải thích của Đỗ Duy, cùng với những gì cô gặp , Hình Thiên trong mắt đầy vẻ phức tạp.
Đỗ Duy: “Xin hãy tin , thật sự kh kẻ trộm, chuyện này thực sự kh thể kiểm soát được.”
“ tin.” Hình Thiên uống trà, nói một cách bình thản, “ một bạn cũng thỉnh thoảng lại xuống địa phủ, chỉ là sau khi trở về thì vẫn ở nguyên chỗ cũ thôi.”
“Tình huống của cô trong mắt kh là chuyện gì kỳ lạ cả.”
Hù!
Đỗ Duy thở phào nhẹ nhõm, cô thực sự biết ơn sự thấu hiểu của Hình Thiên.
Đồng thời, cô cũng chút tò mò về bạn thỉnh thoảng cũng xuống địa phủ của Hình Thiên.
“Vừa nãy nghe cô giải thích, cô là hậu duệ của Chung Quỳ đúng kh?”
“Vâng.”
Đỗ Duy nâng tách trà, ánh mắt thỉnh thoảng lại về phía chiếc bịt mắt ở ban c.
Đối với những hành động nhỏ của cô , Hình Thiên coi như kh th.
Nhấc tách trà uống một ngụm trà nóng, sau đó chút cảm thán nói, “Nhân tiện, còn từng tham gia hôn lễ của em gái Chung Quỳ đ.”
“Thật !”
Nghe đến đây, giọng Đỗ Duy khẽ lớn hơn một chút.
Chưa có bình luận nào cho chương này.