Cướp Hoa Đăng
Phò mã nhà ta vốn rất có lòng nhân từ.
Vào tiết Thất tịch, chàng chẳng mảy may bận tâm đến việc cùng ta dạo thuyền trên sông, mà lại mải mê giúp một cô nhi làm những chiếc hoa đăng nhỏ để gửi gắm nỗi niềm thương nhớ.
Khi bốn mắt chạm nhau, chàng vội vã lách người che chắn cho cô nương phía sau rồi lớn tiếng phân trần:
"Chẳng qua ta thấy A Nhược đáng thương nên mới muốn ban phát chút lòng thành mà thôi. Nếu Điện hạ thích, ta sẽ làm thêm cho nàng vài chiếc nữa."
Ta chỉ khẽ "ừ" một tiếng để đáp lại.
Rồi ta vung tay gọi hơn trăm cô nhi đến, dặn rằng bọn họ đều là con em của tướng sĩ đã hy sinh, cũng đáng thương chẳng kém gì nàng A Nhược của chàng.
Ta mỉm cười bảo: "Vậy nên phiền Phò mã hãy đích thân làm cho mỗi người một chiếc đèn để an ủi bọn họ nhé."
Từng cỗ xe chở đầy nguyên liệu làm đèn được chất đống trước mặt Phò mã, đủ để chàng phải thức trắng đêm làm lụng mà chẳng kịp ăn uống.
Chàng đã thích ban phát hơi ấm, thích thể hiện lòng tốt và làm người lương thiện đến thế, vậy thì ta sẽ giúp chàng được toại nguyện một lần cho đáng!
Chưa có bình luận nào.