Cứu Phản Diện Xong Lại Bị Phản Diện Ăn Vạ
Chương 17:
“Kh thể bình phục hoàn toàn như trước?” Ta nhíu mày, vặn vẹo ngự y, “Ví dụ như phương diện kia thì ?”
Ngự y sửng sốt. liếc ta, lại liếc Tiêu Chương ngồi xổm trên phản đá sau lưng ta, khục khặc ho: “Phu nhân muốn nói tới phương diện nào cơ?”
Ta mà biết cụ thể là phương diện nào, thì ta còn xoắn xuýt hỏi làm gì nữa?
Chưa kịp phản pháo thêm lời nào, Tiêu Chương đã lôi tuột ta ngồi xuống kề vai: “A Ý kh cần bận tâm, lão lang băm này lúc nào cũng chọn những lời dọa , ta chẳng m chốc sẽ bình phục thôi.”
Mắt ta sáng rực: “Thật ư?”
“Ta đã lừa nàng bao giờ chưa?” siết c.h.ặ.t t.a.y ta, nắn nắn nhè nhẹ ngón tay ta.
Ngón tay tê dại râm ran, ta nhẹ nhàng rụt rụt lại, lảng kh : “Lúc xuất phát còn vỗ n.g.ự.c quả quyết nhất định sẽ trở về.”
Nếu ta kh vác xác tới thì đã c.h.ế.t rục trong hang động này .
“Ta chắc c sẽ trở về, là do A Ý vội vàng đợi kh kịp đ thôi.” cười tủm tỉm ta.
Ta…… Mặt ta nóng rực, lại cứng họng kh nặn ra được nửa chữ.
Chiếu theo lời ngự y, bị thương tổn nặng nhường , nếu kh nhờ ý chí sắt đá kiên quyết trở về, lẽ đã sớm kh trụ nổi nữa. Miễn cưỡng tính là giữ chữ tín vậy.
May phước là giữ chữ tín.
Đoàn chúng ta cùng Tiêu Chương nán lại hang động nghỉ ngơi chỉnh đốn một tháng, đoạn mới khởi hành trở về vương cung.
Vứt bỏ cái thân phận phản diện của Tiêu Chương sang một bên, thực sự là một vị minh quân lợi hại. Bọn ta rời khỏi vương cung lâu đến thế, mà vương cung nội bộ chẳng để lộ chút sai lầm nào.
Kế tiếp tháng ngày chút bình đạm, vẫn giữ thói quen xử lý êm thấm chính vụ xong xuôi mới tạt qua bồi ta.
Nghe tiết lộ đã phái sứ giả mang thư hòa hảo tới Ngô Quốc, nếu phía Ngô Quốc gật đầu đồng ý, thì cục diện vài thập niên tới ắt hẳn sẽ yên bình kh chiến tr.
Trong tiểu thuyết miêu tả , thích chiến tr kh màng hòa bình, nam chính sắm vai dũng tướng Ngô Quốc vì lê dân bá tánh tam quốc mới quyết định liên minh cùng nước Tần trừ khử nhằm mang lại hòa bình cho thiên hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuu-phan-dien-xong-lai-bi-phan-dien-an-va/chuong-17.html.]
“Ta nằm vắt vẻo ngoài hang động kia, dán mắt lên vầng trăng tròn vành vạnh trên bầu trời, đó là lần đầu tiên trong suốt ngần năm ta cảm nhận sự sợ hãi.” Tiêu Chương siết chặt ta vào lòng, đầu ngón tay mân mê một lọn tóc của ta, “Ta sợ hãi sẽ bỏ mạng chốn thâm sơn cùng cốc đó, ta sợ mãi kh th ngày về, ta sợ nàng kh còn chờ ta, lại sợ nàng cứ thế đằng đẵng chờ ta.”
vùi mặt vào hõm cổ ta: “A Ý, ta chưa từng nếm trải cảm giác sợ hãi tột cùng nhường này. Nàng lặn lội tìm ta, ta vừa hoảng hốt lại vừa tức giận, giận vì nàng ngoan cố kh nghe lời, lại kinh ngạc vì nàng to gan trèo đèo lội suối truy lùng ta.”
“Lúc ta liền nghĩ, vì nàng, ta tuyệt đối kh thể xem nhẹ tính mạng của nữa. Kẻ từng cầu mong cái c.h.ế.t như ta, hiện giờ lại khiếp vía cái c.h.ế.t nhường này.” Đôi môi buốt lạnh của khẽ ấn một nụ hôn lên cổ ta, “A Ý, tất thảy đều là bởi vì nàng đã tới.”
Bị ôm ghì trong n.g.ự.c kh thể cựa quậy, nghe lọt những lời tâm can này, lòng ta nhói đau từng cơn.
“Tiêu Chương, kỳ thực ta vốn dĩ chẳng chốn này.” Ta dán mắt vào ánh nến mờ ảo chập chờn rọi ngoài trướng.
“Ta biết.” Giọng êm ái nhẹ nhàng, “Ta từng cài cắm ều tra nàng, mà cái gì cũng kh ều tra ra. Thải Nhi bẩm báo với ta, nói nàng là tiên t.ử hạ phàm giáng trần, vì ta mới nán lại thế gian này.”
?
Cái quái gì mà đụng đâu cũng th dấu vết của Thải Nhi vậy. Ta buột miệng vặn hỏi: “Thải Nhi tiến cung bằng con đường nào?”
“Kh thân cận bên cạnh nàng ?”
Ta trợn trừng hai mắt, bên cạnh ta nào ai cơ chứ! Ta đường đường là một hồn ma đơn độc xách đ.í.t rời khỏi ện Diêm Vương mà!
“Lúc nàng nằm sõng soài trong cỗ quan tài băng, nàng ta lân la tới vương cung khăng khăng tự xưng là hầu cận nàng b lâu nay.” Th ta nín thinh, Tiêu Chương thủng thẳng giải thích.
Kh thích hợp, kh thích hợp. Tổng cảm giác ểm kh thích hợp.
Tảng sáng hôm sau lúc Tiêu Chương mới thiết triều, ta đã lồm cồm bò dậy khỏi giường.
“Phu nhân, nay ngài thức giấc sớm thế ạ?” Thải Nhi từ ngoài bước vào, há hốc mồm kinh ngạc khi th ta đã tỉnh.
Đâu chỉ là thức giấc sớm, ta đã thức trắng một đêm kh ngủ!
“Ngươi từng dẻo miệng với ta, bảo rằng là cũ trong cung, rành rẽ đường lối lại trong vương cung như lòng bàn tay.” Ta dán mắt kh chớp chằm chằm nàng ta.
Nàng ta tựa hồ đã dự liệu trước kịch bản này, sắc mặt kh một chút hoang mang.
Chưa có bình luận nào cho chương này.