Cứu Phản Diện Xong Lại Bị Phản Diện Ăn Vạ
Chương 18:
“Phu nhân nếu đã phát giác, thì nô tỳ đành nói thẳng kh giấu diếm nữa.”
11.
Ta nghĩ ngợi suốt cả đêm, cũng chẳng mường tượng nổi rốt cuộc lai lịch Thải Nhi là phương nào. Bám gót bên cạnh ta nhằm mục đích gì.
Từ dạo nàng ta ló mặt, dường như chưa từng giở trò bất lợi nào với ta, hầu hạ chăm sóc cũng xem là tận chức tận trách. Nhưng xâu chuỗi sự việc lại thì rõ ràng ểm mờ ám.
“Ngươi quả nhiên kh đơn giản.” Nghe được Thải Nhi thú nhận như vậy, sắc mặt ta thoắt biến.
Tiêu Chương là đại phản diện trong sách, chính miệng cũng thừa nhận số mong chầu Diêm Vương nhiều đếm kh xuể, ban đầu cũng nảy sinh hoài nghi ta là thích khách phe địch tung tới ám sát .
Bản thân ta dư sức biết kh thích khách gì đó, cơ mà Thải Nhi thì chưa chắc.
Thải Nhi lẳng lặng đặt thau rửa mặt lên chiếc giá đỡ bên cạnh, mới thong thả sải bước tiến về phía ta. Dáng dấp nhẩn nha khí định thần nhàn của nàng hiện thời, thoạt thực sự kh giống cái dáng vẻ của tiểu cung nữ, làm ta nhịn kh được lùi vào góc khuất trên giường hai bước.
“Ngươi chớ xấn xổ qua đây, đứng yên chỗ đó mà nói.” Bụng dạ ta vẫn hơi rùng e dè.
Hiện thời Tiêu Chương kh ở đây, ta chẳng biết chút võ c nào, ngộ nhỡ nàng ta đúng là một tên thích khách, ta chỉ nước bỏ xác tại đây.
Thải Nhi bật cười một tiếng, tay khẽ phẩy ngang mặt: “Là ta lạp.”
Đầu Trâu!
Tay chống trên nệm của ta mềm nhũn, ngã phịch thẳng lưng xuống giường.
“Diêm Vương phán lệnh kh cho ngươi nếm trái đắng tái hồi, e làm ảnh hưởng đến KPI của ngài , nên sai ta theo hiệp trợ.” Nàng ta lại quơ tay, khôi phục thành dáng vẻ Thải Nhi ban đầu, “Ta nắm thóp kịch bản tiểu thuyết trong tay, nghiễm nhiên hiểu rõ hoàng cung như lòng bàn tay.”
Ta chớp chớp mắt.
“Cho nên vụ thôi tình tán là ngươi cố tình tính sai?” Ta tức giận đến mức nghiến răng ken két.
Nàng ta chớp chớp đôi mắt nai tơ ngơ ngác vô tội: “Đâu đâu, là do con bé Hà Nhi bốc lầm thuốc. Ta th tình huống này cũng thú vị nên mặc kệ kh đổi.”
“Thế vụ chén rượu của ta, cũng là ngươi dàn xếp?” Ta vò chặt mép chăn.
“Cái đó thực sự là vô ý, t.h.u.ố.c trong lòng bàn tay rơi rớt vào chứ.” Nàng ta tiếp tục chớp mắt nai tơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuu-phan-dien-xong-lai-bi-phan-dien-an-va/chuong-18.html.]
Ta tin nàng ta mới là quỷ !
“Ngươi cuốn xéo ra ngoài , ta muốn được yên tĩnh.” Ta trở quay lưng lại, chẳng màng đếm xỉa tới nàng.
Nghe tiếng lạch cạch bước chân nàng ta quay lưng rảo được hai bước, ta lại réo nàng ta lại. Ta tay bấu chặt mép gối kh buồn ngoái đầu lại nàng, bu lời nhàn nhạt: “Khi nào thì ngươi mới tếch khỏi đây?”
“Ta rỉ tai bẩm Diêm Vương, hẹn hò cùng ngươi tếch khỏi đây chung một thể.” Nàng ta cười tươi rói nói, “Thế nào, ta đủ trượng nghĩa chưa?”
Cũng tàm tạm.
Khóe miệng ta nhếch lên, mãn nguyện nhắm nghiền mắt đ.á.n.h một giấc bù khú: “Ngươi lượn ra ngoài .”
Lênh đênh chốn này trọn tháng thứ 5, rốt cuộc ta cũng diện kiến đôi uyên ương nam nữ chính nức tiếng. Ta ngồi sát vai Tiêu Chương mở tiệc khoản đãi sứ thần nước Ngô và nước Tần.
“Đây là phu nhân của cô.” Tiêu Chương tự hào giới thiệu ta với quần thần bá quan.
Độ trước từng ý định sắc phong ta làm vương hậu, song bị ta thẳng thừng khước từ. Ta thủ thỉ với , quê ta nam nhân chỉ được phép duy nhất một vợ, họ thường gọi thê t.ử của là phu nhân.
Ta bằng lòng làm phu nhân của . Từ dạo cứ réo ta bằng biệt d: “A Ý phu nhân.” chút đáng yêu.
Mọi đối với ta chắp tay hành lễ: “Phu nhân vạn phúc.”
Ta mỉm cười qu, lia mắt tới nữ chính đang ngồi kề bên nam chính cũng đang dán mắt về phía ta. Nàng toát lên khí khái tư táp sảng, trong đáy mắt đong đầy tự tin độc lập tỏa sáng.
Th ta đăm đăm , nàng cũng chẳng hề né tránh, khẽ mỉm cười đáp lễ ta. Quả kh hổ d là nữ chính.
Tiệc rượu tàn c, nữ chính yên vị trên cành cây ở ngự hoa viên, ý ới gọi với theo ta.
“Rượu ngọc dịch cung đình.”
Ta kh chần chừ buột miệng bật ra: “Một trăm tám mươi đồng một ly.”
Ta trợn trừng mắt nàng , nàng ta trưng ra bộ dạng quả nhiên kh sai đong đưa đôi chân trên thân cây.
“Quyển tiểu thuyết này ta đọc nằm lòng , kết cục rành rành kh như thế, nên ta đã đoán mò chắc mẩm dị nhân xen ngang làm đảo lộn biến số.” Nữ chính tủm tỉm cười cúi khom lưng ta, “Ngờ đâu đó lại là phu nhân của Tiêu Chương.”
“Nửa năm trước ta chạm trán , giữa đôi l mày đọng sát khí cuồn cuộn kh tan, lúc so chiêu với Lăng Tiêu thì chiêu thức tàn nhẫn hiểm hóc, tựa như một lòng muốn tìm c.h.ế.t.” Nàng ta lả lướt ngắt một chiếc lá trên cành cây, “Ai dè nửa năm chớp mắt, bộ dạng hiện thời như thể một tân lang rước được mỹ nhân về dinh, tỷ tỷ thật cao tay.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.