Cứu Vớt Phu Quân Bệnh Tật
Chương 3: Chương 3
Ta loáng thoáng th vệt đỏ ửng dính lại trên chiếc khăn nọ.
Ta khựng lại một nhịp thở.
Ta dè dặt cẩn trọng mở lời dò hỏi.
“Căn bệnh này của rốt cuộc là bệnh gì vậy?”
nhếch mép.
Giọng ệu cất lên mang đôi phần hòa nhã.
“Khiến nàng chê cười . Căn bệnh này của ta vốn do cơ thể suy nhược yếu ớt mang sẵn từ lúc lọt lòng. Đại phu bảo rằng bệnh tình sẽ ngày một nặng hơn, kh chữa khỏi được.”
Ta tựa hồ như hiểu lại như kh bèn gật gật cái đầu.
gương mặt bình thản khi nói câu , chẳng hiểu cõi lòng ta lại dâng lên cảm giác khó chịu.
Vị tiểu Thế t.ử này đích thực là một tốt.
“Nếu kh chê bai, để ta bắt mạch cho xem thử thế nào.”
A nương của ta sức khỏe yếu.
Trong nhà t.h.u.ố.c men kh dứt, ta nhiều riết cũng quen, tiện thể học được chút ít da l.
Kỹ thuật bắt mạch này vẫn là học được từ một lão đại phu lang băm dở ên dở khùng hồi dạo trước.
Cái lúc vừa mới học được, ta cảm th hưng phấn tột độ.
Cả làng cả xóm suýt chút nữa đều bị ta bắt mạch qua một lượt, kỹ thuật cũng tiến bộ kh ít.
Giờ đây hễ tr th bệnh là ngứa ngáy muốn bắt mạch ngay.
Việc này dường như đã trở thành bản năng của ta .
lộ rõ nét ngạc nhiên.
đưa cổ tay trắng bệch nhợt nhạt ra trước mặt ta.
thẳng t thốt lên rằng chẳng ngờ được ta còn am hiểu cả y thuật.
Ta bày ra vẻ mặt thâm sâu khó lường khẽ cười.
Kỳ thực, ều khiến kh ngờ tới hơn thảy chính là ngón nghề duy nhất mà ta thể dùng được chỉ gói gọn trong việc bắt mạch.
Đến việc kê đơn t.h.u.ố.c ta cũng chẳng biết.
“Thế nào ?”
Giữa trán ta chợt giật thót một cái.
Bàn tay đang đặt trên mạch đập của ta bất giác tăng thêm một phần lực đạo.
“Tịnh tâm lại, chớ nói chuyện.”
chớp chớp đôi mắt.
ngoan ngoãn ngậm c.h.ặ.t miệng lại.
Chừng một nén nhang sau, bàn tay của ta cuối cùng cũng rời khỏi cổ tay .
tiếp tục giữ nụ cười hì hì mà cất lời.
“ đã dọa cho nàng sợ kh?”
“Nhiều vị đại phu đến khám bệnh cho ta sau khi bắt mạch xong xuôi đều mang bộ dáng giống y hệt nàng lúc này vậy. Tr ai n đều nhíu mày ủ dột.”
“Chẳng cả đâu. Bọn họ kê đơn t.h.u.ố.c cũng được bao nhiêu, lo qu luẩn quẩn toàn dặn dò ta tĩnh dưỡng.”
“Tình trạng cơ thể ta ra bản thân ta là rõ nhất, sống thêm được ngày nào thì kiếm bộn ngày đó.”
Tuy ngoài mặt vẫn giữ nụ cười nhưng ý cười chẳng hề lan tới tận đáy mắt.
Đôi mắt phẳng lặng tĩnh mịch hệt như mặt hồ đóng băng ngàn năm.
Cứ như thể đang nói chuyện của một dưng vậy.
Ta từng chứng kiến kh ít lâm vào cảnh ốm đau bệnh tật.
Kẻ thì tiều tụy đến mức chỉ còn da bọc xương.
Kẻ thì c cánh lo âu kh lúc nào ngơi.
Lại cả những kẻ bu thả d.ụ.c vọng dẫu sắp cận kề cái c.h.ế.t.
Thế nhưng những ôm thái độ chẳng thèm giấu giếm né tránh sự t.ử vong như Hứa Quân An quả thực vô cùng hiếm gặp.
vẫn luôn ềm tĩnh nhắc đến chốn quy về của chính .
Thế nhưng vì cớ gì lại ra n nỗi này?
Vì mạch tượng của lại là trúng độc chứ.
7
Dọc sống lưng ta đột ngột toát ra một tầng mồ hôi lạnh.
Bàn tay vừa bắt mạch khi nãy cũng theo nhịp tim đập mạnh mà khẽ run rẩy.
Ta chỉ kịp ứng phó vài câu trả lời cho qua chuyện.
Sau đó ta cúi gằm mặt chạy vội vã về sương phòng, thậm chí chẳng dám ngẩng lên thẳng vào mắt của .
Ngay trong đêm hôm đó, ta đã hiếm hoi lâm vào tình cảnh mất ngủ.
Cho ngươi mượn d bắt mạch này! Bắt ra chuyện động trời th chưa!
Viện t.ử mà ta đang tá túc vốn của Hứa Quân An.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc trở về cũng chẳng sắp xếp cho ta chỗ ở khác, tự rúc vào thư phòng để nghỉ ngơi.
Hương thơm của nhang an thần quẩn qu trong kh khí mãi mà chẳng tan.
Nghe đâu dạo nọ Hứa Quân An một khoảng thời gian nghỉ ngơi kh tốt, Thận vương đã hào phóng bỏ ra đống tiền mua về từ thương nhân hải ngoại xa xôi.
Một lạng sáp thơm đáng giá cả vạn lượng vàng.
Đến ngay cả cây cổ cầm khuất lấp ở góc tường, cũng được chế tác từ thứ gỗ đồng ngàn năm.
Nghe nói phu thê Thận vương nâng niu đứa nhi t.ử độc nhất này hệt như tròng mắt của .
Thế nhưng vì mạch tượng lại là trúng độc cơ chứ?
Phu thê Thận vương cưng chiều đứa nhi t.ử độc nhất vạn phần như thế.
Nhất cử nhất động liên quan đến ắt hẳn được cẩn trọng tỉ mỉ soi xét chứ, làm lại thể trúng độc?
Đám đại phu kia chẳng lẽ kh chẩn bệnh ra được ?
Chính bản thân Hứa Quân An liệu hay biết sự thật này chăng?
cái ệu bộ của thì ắt hẳn là chẳng hề hay biết gì.
Nếu kh thì cớ lại thoải mái tùy tiện chìa tay ra cho ta bắt mạch?
ôm thái độ nh ninh vững dạ về bệnh tình của chính , ắt hẳn là đã tai nghe kết luận giống nhau này vô số lần.
Trằn trọc lăn qua lộn lại kh ngủ được, cuối cùng, ta vung chân đạp tung chăn.
Ta gõ cửa thư phòng của Hứa Quân An.
vẫn chưa ngủ.
Hai chân vắt vẻo gác lên thư án, nghiêng ngả lật giở trang sách.
“ nàng lại đến đây? Lẽ nào chuyện gì ?”
Ta đáp rằng hôm nay phát sinh quá nhiều chuyện nên trong lòng bồn chồn khó ngủ.
liền chỉnh đốn tư thế ngồi nghiêm chỉnh lại, hỏi xem ta biết đ.á.n.h cờ hay kh.
Ta chút ngập ngừng.
“Ta chỉ biết đ.á.n.h cờ ngũ t.ử.”
bật cười một tiếng.
Nơi khóe mắt đong đầy nét ý cười, nói được.
Kết quả là đúng vào khoảnh khắc mấu chốt, gã tiểu tư bỗng vào, bưng đến trước mặt một bát t.h.u.ố.c đen ngòm.
Ta nhăn mũi, y thuật học được chẳng tinh, ta chỉ ngửi loáng thoáng nhận ra mùi của cam thảo, bạch truật và m loại thảo d.ư.ợ.c bổ khí huyết.
Hứa Quân An vẫn giữ trọn nét mặt bình tĩnh dường như đã thành thói quen.
chẳng chớp mắt định bưng bát nốc cạn.
“Khoan đã!”
Ta bất thình lình gào lên khiến giật nảy .
Bát t.h.u.ố.c suýt chút nữa thì đổ lên , thế nhưng vẫn giữ thái độ tốt dò hỏi ta cớ .
Ta gãi gãi đầu.
“Bát t.h.u.ố.c của là t.h.u.ố.c bổ khí huyết đúng kh, chia cho ta một nửa được chăng?”
Lần này kh riêng Hứa Quân An ngạc nhiên, ngay cả gã tiểu tư cũng trừng mắt kinh ngạc.
Hiển nhiên là trước đây hai bọn họ chưa từng nghe th yêu cầu vô lễ thế này.
Ta khẽ g giọng, quả thực là một kẻ mạo mà.
Hứa Quân An khẽ nhướng mày.
“Đúng là t.h.u.ố.c bổ khí huyết. Kinh Hàn, ngươi cứ nhường bát t.h.u.ố.c này cho Chúc… cho phu nhân .”
Đợi sau khi gã tiểu tư lui ra, kh gian bên trong thoắt cái bao trùm bởi bầu kh khí tĩnh lặng dị thường.
Tai ta chỉ còn nghe th âm th của những quân cờ đáp xuống ván.
“Thân thể nàng ểm nào bất ổn ? Bài t.h.u.ố.c này do vị phủ y uyên bác trực tiếp kê đơn, nếu nàng cần, từ mai ta sẽ sai đưa thêm một bát đến chỗ nàng mỗi ngày.”
Mắt th quân trắng đã chốt hạ nối thành một đường tuyến.
Ta ném quân cờ trong tay xuống mặt ván.
Ta ngước mắt thẳng vào , thả từng chữ chậm rãi.
“Ta chợt nhớ tới, là t.h.u.ố.c ắt ba phần độc!”
Ta cố tình nhấn mạnh vào âm tiết cuối cùng trong câu.
“Thế t.ử, ta kh uống bát t.h.u.ố.c này nữa, ban nãy là do ta quá đường đột .”
Bờ mi bỗng dưng đ lại, ánh mắt thoắt cái trở nên thâm sâu khó dò.
Giọng ệu cất lên vẫn giữ được vẻ ôn hòa.
“Chuyện nhỏ mọn nào gì, chỉ là Chúc cô nương quá khách sáo . Về sau nàng cứ trực tiếp gọi ta là Vô Dạng.”
Vô Dạng.
Kẻ qu năm bệnh tật quấn thân lại mang một cái tên là Vô Dạng.
Ta gật đầu.
“Vậy cũng đừng gọi ta là Chúc cô nương nữa, tiểu d của ta là A Mãn.”
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.