Cứu Vớt Phu Quân Bệnh Tật
Chương 4: Chương 4
8
Bởi vì đêm qua ngủ muộn, lúc rời giường đã sắp đến buổi trưa.
Ta nheo nheo đôi mắt.
Hôm qua trong lúc kích động đã tung ra lời ám thị cho Hứa Quân An, cũng chẳng rõ nghe thấu hay kh.
Nhưng dẫu hiểu thấu thì liệu chịu tin tưởng cơ chứ?
Một từ bé đã bị tiêm nhiễm vào đầu rằng thể trạng ốm yếu, từng thỉnh qua vô vàn d y bắt mạch chẩn bệnh và đều nhận lại một đáp án rập khuôn duy nhất.
Liệu chịu tin lời của một nha đầu miệng còn hôi sữa chỉ vừa quen biết vài ba ngày, thậm chí y thuật còn chẳng tính là tinh th dắt túi cơ chứ?
Nếu đổi lại là ta, ắt hẳn ta sẽ nghi ngờ kẻ kia đang nuôi ý đồ bất chính nào đó.
Cơm nước xong xuôi ta lại chạy tìm Hứa Quân An.
Chuyện tráo đổi tân nương vẫn chưa đến hồi ngã ngũ, phu thê Thận vương ngay từ ngày thành thân thứ hai đã cất bước xuôi về Giang Nam, đoán chừng là đón đứa con rơi vãi ngoài giá thú kia .
Trong cõi lòng ta d lên một cảm giác kỳ lạ, nhi t.ử độc nhất mà họ nâng niu chiều chuộng nhiều năm bệnh tình mãi chẳng thuyên giảm, cớ họ lại thể an tâm lặn lội xuống tận Giang Nam xa xôi.
Ta lắc lắc cái đầu, gạt những suy nghĩ tơ vò này trước đã.
Hứa Quân An hẹn với tân lang chịu cảnh xui xẻo khác là Mạc Hoài Quân chiều nay gặp mặt ở trà lâu, lúc này vừa vặn là giờ phó ước.
Cứ ngỡ sẽ là đại hội giải bày tâm sự than vãn của bốn khổ chủ.
Ngờ đâu lúc ta và Hứa Quân An tới nơi mới vỡ lở ra, hai phía đối diện tay trong tay sánh bước tiến vào.
Hai bọn họ mặn nồng ân ái, ánh mắt nhau đong đầy tình ý tưởng chừng thể kéo dài thành sợi tơ.
Bất kỳ ai cũng thể thấu cảm được tình cảm gắn bó son sắt của đôi uyên ương này.
Mạc Hoài Quân dung mạo tuấn lãng, nhưng dáng lại phần tập tễnh, một vệt sẹo dài hằn sâu từ gò má xéo đến tận khóe môi càng tô đậm thêm cho vài phần lệ khí.
Vị Tướng quân này hiển nhiên là đã gánh chịu trọng thương mới buộc lui về từ nơi sa trường khói lửa.
Hèn chi Chúc phu nhân lại một mực rắp tâm đùn đẩy mối hôn sự này sang cho ta.
Thì ra bà ta nơm nớp lo sợ làm tủi thân khuê nữ ruột thịt của chính .
ôn nhu hướng ánh mắt về phía nữ t.ử nhỏ n nũng nịu bên cạnh khẽ cười.
“Kỳ thực chuyện này, Tuệ Nương đã thẳng t bộc bạch cùng ta ngay vào ngày thành thân .”
Kế sách của Lưu phụ căn bản chẳng thể che giấu được khỏi mắt nữ nhi của .
Lão ta thậm chí còn dặn dò nữ nhi, nhất định đợi đến đúng bữa yến tiệc lại mặt mới được giả vờ như vừa ngã ngửa chuyện bái nhầm , cứ khăng khăng c.ắ.n răng đổ lỗi cho rủi ro sự cố.
Đến lúc ván đã đóng thuyền gạo đã nấu thành cơm thì ba nhà kia cũng đành c.ắ.n răng nhắm mắt cho qua chuyện.
Nhưng lão ta dẫu nằm mộng cũng vạn vạn kh ngờ khuê nữ từ bé luôn ngoan ngoãn phục tùng lại phản bội lão, mang toàn bộ kế hoạch đem phơi bày ra ánh sáng.
Cả hai bọn họ đều chẳng dám mạo m động hành sự, chỉ nơm nớp lo sợ một quyết định cỏn con cũng đủ để hủy hoại tương lai của bốn con .
Mãi cho đến khi Hứa Quân An liên hệ được với bọn họ.
“Dẫu là một trò hoang đường kh đâu, nhưng rốt cuộc lại dệt nên duyên phận của ta và Tuệ Nương.”
“Hai vị đây, chi bằng chúng ta cứ tương kế tựu kế đ.â.m lao thì theo lao.”
Tuệ Nương đứng bẽn lẽn nép một bên vẫn luôn cúi gằm mặt, những ngón tay vò xé nhau đến tứa cả m.á.u, miệng kh ngừng lí nhí thốt lên lời tạ lỗi.
Ta và Hứa Quân An đưa mắt nhau, đều đọc được rõ mồn một tâm ý mong muốn ánh lên trong mắt đối phương.
Hứa Quân An khẽ gật đầu kh nói thành lời về phía ta.
Ta lập tức vỗ tay một cái bốp, hân hoan reo lên.
“Vậy thì suy nghĩ của chúng ta quả thực đã tâm linh tương th . Kh giấu gì hai vị, ta và Vô Dạng cũng sớm đã nảy sinh tình ý, tình ý mặn nồng thắm thiết!”
Hứa Quân An cũng mỉm cười xán lạn tựa luồng gió xuân êm dịu.
“Nếu hai vị đã được như ý nguyện, vậy thì chuyện này dễ bề giải quyết .”
nụ cười kìm nén trên môi hai đối diện, ta cũng th vui lây.
Ta gả cho ai cũng chẳng màng.
Hứa Quân An cưới ai cũng kh trọng.
Bậc quân t.ử đức hiếu sinh ắt sẵn lòng vun vén cho ều thiện chí.
Nếu Mạc Hoài Quân và Tuệ Nương tâm đầu ý hợp, cớ gì chúng ta kh thuận nước đẩy thuyền làm một việc tốt.
Tiểu Thế t.ử này quả thực là lương thiện y đúc như ta.
Thật kh hổ d là phu quân của ta.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hôm nay lại được làm chuyện tốt giúp đỡ khác đây.
9
Bước ra khỏi quán trà, sắc trời vẫn chưa muộn.
Hứa Quân An lên tiếng hỏi ta muốn đâu chơi kh, thể nhân tiện dạo qu đôi vòng.
Trên gương mặt vẫn vương vấn nét tiều tụy, nhưng đôi mắt đã sáng ngời long l.
Trong lòng ta vốn đang giấu giếm tâm sự, ngập ngừng đắn đo đôi lát, cuối cùng đành c.ắ.n răng mở lời.
“Ta muốn ghé thăm thôn Lê Thủy.”
“A nương ta bệnh tật ốm yếu, thỉnh qua kh biết bao vị đại phu đều bó tay hết cách.”
“Về sau vô tình uống được phương t.h.u.ố.c của một lão đại phu lang băm, sức khỏe nương ta lại dần dà hồi phục và thể bước xuống giường. Ta muốn dẫn đến đó thử xem .”
Bàn tay đang đong đưa chiếc quạt của khựng lại.
khẽ mím môi.
“A Mãn à, ta thấu hiểu tấm lòng hảo ý của nàng. Nàng cũng biết ta vừa từ Hộ Quốc Tự trở về, ngay cả Huyền Đăng đại sư cũng nhận định ta khó qua khỏi.”
“Đa tạ ý tốt của nàng, ta vốn dĩ chẳng màng thiết tha gì chuyện đó nữa. Nghe dân tình kháo nhau trang sức ở Đa Bảo Các chế tác vô cùng tinh xảo, ta đưa nàng đến đó chọn mua vài món được chăng?”
Ta chẳng thèm để tâm đến sự chối từ của , giơ tay túm l cổ tay lôi xệch .
“Cái con này, trách ngốc nghếch thì lại một mực để tâm nghĩ ngợi cho khác.”
“Khen tốt tính thì dẫu mang trọng bệnh trong cũng chẳng buồn màng tới chuyện chữa chạy.”
Ta ngước đôi mắt lên thẳng vào .
“Dẫu đã khám qua một ngàn vị đại phu, làm thể chắc c vị đại phu thứ một ngàn lẻ một sẽ kh tìm ra được phương pháp cứu vãn mạng sống của cơ chứ.”
Cái con như ta trước nay kh bao giờ tin vào sự an bài của số phận.
đứng đực ra ta hồi lâu, cuối cùng chỉ biết bật cười gượng gạo, rốt cuộc cũng chẳng thể cự tuyệt được ta.
Lão đại phu lang băm nọ họ Triệu, thường tự dõng dạc huênh hoang rằng bản thân đã từng làm ngự y trong hoàng cung.
Dăm ba năm về trước ta lặn lội tới nương náu ở thôn Lê Thủy, tá túc trong một căn nhà tr tàn tạ xiêu vẹo.
Ông ta chỉ chuyên tâm bắt mạch kê đơn, trước nay chẳng hề đụng tay sắc t.h.u.ố.c, những lúc kh ra ngoài xem bệnh thì cứ ru rú ở nhà trêu đùa dắt díu với con ch.ó.
đôi lúc cả một ngày dài đằng đẵng, đến con ch.ó cũng chán ngán ta đến độ trợn trắng cả mắt.
Triệu đại phu th ta lù lù xuất hiện, lập tức vứt bỏ A Hoàng đang chơi đùa trên tay, cất lời hỏi thăm xem đến thỉnh t.h.u.ố.c cho a nương hay kh.
Ta lắc đầu nguầy nguậy, cũng chẳng màng phí lời giải thích vòng vo, chỉ tay về phía Hứa Quân An đứng bên cạnh.
“Vị bằng hữu này của ta trong ểm khó ở, ta cố tình đưa đến gặp ngài nhờ cậy giúp đỡ.”
“Triệu đại phu à, dẫu ngài cũng được xem như nửa thầy của ta, ngài tuyệt đối kh được bêu xấu làm mất mặt ta đâu đ nhé.”
Ông ta nhe răng cười đến híp cả mắt, miệng rối rít bảo ắt sẽ kh làm ta thất vọng.
ều bàn tay ta vừa mới đặt lên mạch đập của Hứa Quân An, sắc mặt liền lập tức đ lại, đôi mắt chằm chằm quan sát tỉ mỉ từ trên xuống dưới một hồi lâu.
Hứa Quân An khẽ nháy mắt với ta, gương mặt tuấn lãng thoáng nét cợt nhả, hệt như vừa chợt nảy ra một ý tưởng gì đó.
“Nhiều vị đại phu đến khám bệnh cho ta sau khi bắt mạch xong xuôi đều mang bộ dáng giống y hệt ngài lúc này vậy. Tr ai n đều nhíu mày ủ dột.”
Ta bỗng chốc được linh quang chợt lóe, nhớ lại đoạn đối thoại từng kể với ta trước đó.
Quả nhiên là vậy, Triệu đại phu bắt mạch tay trái xong thì chuyển sang bắt tay , xem tay xong lại xem xét kỹ rêu lưỡi.
Vọng văn vấn thiết chẳng thiếu sót một quy trình nào.
Cuối cùng ta chau mày khóa c.h.ặ.t đôi mày liễu.
“Chứng cơ thể suy nhược này của ngươi là bẩm sinh từ bé hay ?”
Hứa Quân An thành thật đáp là đúng vậy.
Triệu đại phu ta chằm chằm, cất lời hỏi xem ta đã chẩn mạch qua cho kh.
Ta cũng thật thà đáp là .
Đôi mắt ta ánh lên vẻ trầm ngâm u ám, biểu cảm hiếm hoi nghiêm túc trang trọng vô cùng.
“Ta sẽ kê cho ngươi một phương t.h.u.ố.c, ngươi bảo A Mãn ra tiệm t.h.u.ố.c l về đích thân đôn đốc con bé tự tay sắc cho uống, đúng một tháng sau quay lại đây để ta chẩn bệnh lại.”
Ông ta hệt như bỗng dưng sực nhớ ra ều gì đó vô cùng hệ trọng.
“Đúng , d.ư.ợ.c tính trong toa t.h.u.ố.c này của ta vô cùng mãnh liệt, trong thời gian uống nó ngươi tuyệt đối kh được phép sử dụng bất cứ loại t.h.u.ố.c nào khác.”
Thử hỏi loại phương t.h.u.ố.c tiên đan thần diệu cỡ nào mà lại trộn lẫn cùng với độc d.ư.ợ.c kia chứ.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.