Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cứu Vớt Phu Quân Bệnh Tật

Chương 5: Chương 5

Chương trước Chương sau

10

Hứa Quân An nghiêng đầu thắc mắc.

“Ta từng khám qua kh dưới một trăm vị đại phu thì cũng nghìn vị, nhưng hành xử lạ đời hệt như ngài, bệnh căn chẳng thèm hé răng l một lời mà đã trực tiếp kê đơn bốc t.h.u.ố.c đúng là hiếm khó tìm.”

Triệu đại phu liếc xéo một cái cháy xém, ném lại câu nói cụt lủn bảo kh tin thì xéo , sau đó chuyển hướng thẳng vào ta, tận đáy mắt giăng mắc một mảng tối tăm khó lòng thấu thị.

Tim ta giật thót một nhịp, bốn mắt giao nhau gắt gao.

“Những lời ta vừa căn dặn nãy giờ con đã nghe thủng chưa, t.h.u.ố.c này để tự tay con ‘đích thân’ sắc nấu thì mới mong phát huy c hiệu.”

Chỉ với vỏn vẹn một câu nói ẩn ý này, ta đã lập tức thấu tỏ mọi bề.

Hóa ra ta cũng đã thấu được căn nguyên cớ sự .

Hứa Quân An từ gốc rễ chẳng hề mắc chứng suy nhược ốm yếu nào cả, mà là bị hạ độc.

Và dựa theo ý tại ngôn ngoại của ta, chất độc c.h.ế.t kia được lén lút bỏ vào trong bát t.h.u.ố.c mà vẫn luôn đều đặn uống qu năm suốt tháng.

Ta xoay hướng ánh về phía Hứa Quân An.

khoác trên bộ cẩm bào đen phối kim sa lộng lẫy, mái tóc b.úi cao ngay ngắn, nếu gạt vẻ ốm yếu tiều tụy trên gương mặt kia thì bất cứ ai chứng kiến đều bu lời trầm trồ tán thưởng là bậc kỳ tài xuất chúng.

Vậy nên cớ sự rốt cuộc là đổ bệnh trước, mới bị kẻ gian thừa cơ hạ độc, dẫn đến bệnh tình mãi chẳng th chuyển biến tốt lên.

Hay là căn bản vốn dĩ chẳng mầm bệnh nào cả, căn “bệnh” ốm yếu hiện tại chỉ đơn thuần là biểu hiện của việc trúng kịch độc sinh ra.

Kẻ thể ra tay hạ độc thẳng vào chén t.h.u.ố.c của , kh thân thiết kề cận thì cũng là kẻ vung tiền mua chuộc được tâm phúc bên cạnh .

Hai khả năng này dù là cái nào chăng nữa thì nghe qua đều chẳng là tin tức tốt lành gì cho cam.

Hèn chi Hứa Quân An từng kể rằng kh ít vị đại phu sau khi khám cho đều chưng ra bộ mặt sầu lo rũ rượi.

Bọn họ đâu sầu muộn vì bệnh tình nan y vô phương cứu chữa, mà căn bản là kinh sợ đến mức chẳng dám hó hé nửa lời, lo rước họa sát thân!

Liệu những lời gợi mở mập mờ ta ám chỉ, thái độ im lìm nín thinh của Triệu đại phu, Hứa Quân An thực sự chậm chạp đến mức chẳng hay biết gì ?

Th ta đờ đẫn chằm chằm dán mắt vào , Hứa Quân An ngượng ngùng đưa tay sờ sờ ch.óp mũi.

“A Mãn à, đại phu khám bệnh xong xuôi , chúng ta thể quay về được chưa?”

Ta khẽ gật đầu đồng thuận, dẫn đến tiệm bốc t.h.u.ố.c l đủ liều lượng, vội vã quay về nhà ngựa kh dừng vó bắt tay vào việc sắc t.h.u.ố.c.

Làn khói nóng hầm hập nghi ngút bốc lên từ chiếc bếp lò, ta cầm cây quạt trúc ngồi kế bên phẩy l phẩy để ra sức giữ lửa.

Hứa Quân An tay cầm một bọc mứt quả ngọt ăn đến say sưa ngon lành, thỉnh thoảng lại định đút cho ta m viên nhưng đều bị ta gạt phắt .

“Đừng ở đó mà thêm loạn nữa, ta còn chầu chực sắc t.h.u.ố.c đến cả nửa c giờ nữa cơ!”

Hứa Quân An thu lại bàn tay đang táy máy trêu ghẹo, ánh mắt bất đắc dĩ ngước bầu trời.

chậm thêm dăm ba khắc cũng nào đâu c.h.ế.t , nàng cứ quạt liên tục như thế kh sợ mệt mỏi ?”

Ta chẳng buồn hé răng đáp lời, chuyện liên quan đến sinh mệnh con đâu thể lơ là chểnh mảng được.

Th ta làm ngơ kh đoái hoài, khẽ nhướng một bên mày liễu, dúi hẳn gói mứt quả vào tay ta tiện thể giật luôn cây quạt trúc.

“Nàng ra kia nghỉ ngơi một lát , để ta làm thử xem .”

tỏ ra vô cùng thạo việc bài bản, ta cũng mừng thầm được bu tay rảnh rỗi, tìm một chiếc ghế con ngồi phịch xuống, vừa thủng thẳng nhai mứt quả vừa chằm chằm theo sát nồi t.h.u.ố.c.

quay đầu lại, đôi tay vẫn kh ngơi nghỉ, ta dở khóc dở cười bảo.

“Hóa ra tự tay ta làm nàng cũng đâu yên tâm.”

Ta từ từ nhả hạt mận ra, ánh mắt kh rời mái tóc đang khẽ đung đưa theo từng nhịp tay của , chậm rãi nói.

“Ta chỉ e ngại c lửa quá lớn, làm mất d.ư.ợ.c tính của t.h.u.ố.c.”

Nếu kh vì thường xuyên đích thân sắc t.h.u.ố.c cho a nương, ta làm tường tận được m bí quyết mấu chốt này.

mỗi một chén t.h.u.ố.c cỏn con thôi, nàng cần làm quá lên như thế kh?”

Giọng nói của chút rầu rĩ buồn bã, len lỏi trong đó một luồng cảm xúc mơ hồ khó gọi tên.

Ta cũng chẳng chịu nhún nhường, xẵng giọng đáp lại.

“Là uống hay là ta uống hả?”

“Ta th cái bệnh của kh thuyên giảm, phần lớn cũng là do thái độ lơ là qua loa chiếu lệ này mà ra đ. Nếu còn chọc ghẹo cản trở thì mời ra ngoài cho khuất mắt!”

á khẩu một hồi lâu, cuối cùng chẳng nhịn được nữa mới lên tiếng hỏi.

“Vậy cớ nàng lại, để tâm lo lắng đến ta như thế?”

Ta bằng ánh mắt kỳ quái, đầu óc tiểu Thế t.ử này bị bệnh tật tàn phá đến hỏng hóc .

quên ?”

, chính là phu quân của ta cơ mà.”

Dẫu cho con gà trống dùng để bái đường thay ta đã bị ta nhét vào bụng .

Làm một quả phụ cũng chẳng gì là kh thể gánh vác nổi.

Nhưng Chúc A Mãn ta tuyệt nhiên kh là phường tiểu nhân th lợi quên nghĩa.

tốt ắt được hưởng trường thọ bách tuế, dẫu bệnh tình vô phương cứu vãn thì đành cam chịu số mệnh, đằng này rõ ràng vẫn còn cơ may sống sót, đạo lý nào lại trơ mắt đứng mà kh vươn tay cứu vớt chứ.

Nghĩ đến đây, ta lại ngập tràn sinh lực và ý chí chiến đấu.

Sắc! Nhất định tự tay sắc t.h.u.ố.c từng bữa một suốt một tháng ròng rã!

“Này! chạy đâu đ!”

Chẳng rõ Hứa Quân An bị ma làm hay kh, bỗng dưng ôm mặt bỏ chạy trối c.h.ế.t kh thèm ngoảnh đầu lại l một cái.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Ta tự dưng sực nhớ ra vẫn còn chút việc cần giải quyết!”

11

Một tháng nói là dài dằng dặc thì cũng dài, mà bảo là ngắn ngủi thoáng qua thì cũng chẳng sai.

Sau khi uống cạn chén t.h.u.ố.c của bữa cuối cùng, sắc diện Hứa Quân An rõ ràng đã khởi sắc hơn hẳn.

Ít nhất thì ban nãy lúc ta cố ý cờ lỗi, tức đến đỏ ửng cả hai vành tai mà cũng kh hề phát ra một tiếng ho khục khặc nào.

Ta đang bàn tính chuyện ngày mai sẽ cùng ghé lại chỗ Triệu đại phu tái khám, Kinh Hàn chợt bước vào bẩm báo rằng Thận vương cùng Thận vương phi đã hộ tống nhị c t.ử hồi phủ.

“Vương gia và vương phi căn dặn nhị c t.ử vì kh quen phong thổ nên cơ thể bất an, thế t.ử kh cần đến thỉnh an nữa.”

Động tác cầm quân cờ của Hứa Quân An sững lại một nhịp, đoạn nhoẻn miệng cười.

“Phụ mẫu bôn ba dặm trường hẳn đã thấm mệt, cứ để họ an tâm nghỉ ngơi, ngày mai ta lại đến thỉnh an cũng chẳng muộn.”

“Thế t.ử, ngày mai vương gia cùng vương phi cũng chưa chắc đã tiện bề tiếp đón…”

Chờ Kinh Hàn lui gót, ta bực dọc ném phạch quân cờ.

“Chẳng chơi nữa, chán c.h.ế.t được.”

Hứa Quân An tựa lưng vào ghế, bu lời lười nhác.

lại kh chơi nữa.”

Ta hậm hực thở ra một tiếng não nề.

“Cứ tg hoài, chẳng còn cảm giác gì gọi là thành tựu nữa.”

khẽ nhếch đuôi mày.

“Ban nãy nàng kh cờ lỗi thì chẳng đã nếm mùi thất bại ?”

“…”

Đồ hẹp hòi nhỏ mọn.

Ta quay phắt đầu lại, đưa gáy về phía .

thò tay kéo đầu ta quay lại, ngón tay vỗ nhẹ lên trán ta.

“Đang yên đang lành cớ lại nổi giận đùng đùng thế này?”

Ta giữ khuôn mặt lạnh băng kh cảm xúc.

“Ta lòng dạ hẹp hòi, chẳng được tấm lòng bồ tát như ai kia, phụ mẫu bị ta nẫng tay trên mất mà vẫn trơ ra chẳng chút oán hờn.”

Hứa Quân An nghẹn thở, đoạn phát ra một tràng cười nặng trĩu.

“A Mãn, nàng đang phẫn nộ đòi lại c bằng thay ta ?”

Ta thở phì phì, chẳng buồn mở miệng trả lời.

Giá như chỉ đơn thuần là muốn đòi lại c bằng thì đã tốt.

Kể từ khi phu thê Thận vương cất bước xuôi Nam, trong phủ đã râm ran đồn thổi vô vàn tin đồn thất thiệt, đại ý toàn là Hứa Quân An sắp đến ngày tàn, Thận vương rắp tâm đón đứa con hoang bên ngoài về để kế thừa tước vị.

Vì e ngại miệng đời gièm pha, họ liền tung tin đồn rằng nhị c t.ử vốn do Thận vương phi đứt ruột sinh ra, chỉ là gửi nuôi ở đất Giang Nam mà thôi.

Thành thực mà nói, nước cờ này đối với một gia tộc vương giả quả thực là vô cùng vẹn toàn và hợp lý.

Nhưng đứng trên lập trường của trong cuộc thì ?

Trơ mắt phụ mẫu ruột kh quản ngại đường xá xa xôi muôn trùng để rước về một kẻ sắp sửa thay thế vị trí của chính .

Ròng rã suốt một tháng trời bặt vô âm tín, khi trở về lại mượn cớ chẳng buồn giáp mặt, thế này là ý muốn vứt bỏ hoàn toàn nhi t.ử này ?

Chỉ vì kh hợp phong thổ mà đã ân cần chăm sóc b.ú mớm, vậy còn đứa con bị đầu độc từ thuở bé dẫn đến ốm đau bệnh tật này thì tính ?

Đây thực sự là phụ mẫu ruột thịt hay ?

Khoan đã.

Ta buồn bực miên man suy nghĩ.

Dường như ta cũng là do vị Chúc đại nhân kia đích thân sinh ra.

Nhưng vẫn bị ta lôi cổ về gả thay cho đứa nữ nhi của kế thất đó thôi.

Mười ngón tay còn độ ngắn dài, mu bàn tay và lòng bàn tay còn chỗ dày mỏng, ắt hẳn tình cảm dành cho con cái ruột thịt cũng bên nặng bên nhẹ.

Ta chẳng tài hạ cổ, lưu lại Chúc gia vỏn vẹn ba tháng ngắn ngủi, làm sánh bì được với viên ngọc quý trên tay mà ta luôn hết mực cưng chiều chứ.

Hết mực… cưng chiều…

Khoan đã!

Ta ngừng bặt hơi thở, tựa hồ như vừa bừng tỉnh sau một cơn mộng mị, thoáng chốc đã ngộ ra được mấu chốt của sự việc.

Đứa con luôn được hết mực cưng chiều, thể bỗng chốc lại bị ghẻ lạnh bỏ rơi được chứ?

Ngoại trừ trường hợp, tình cảm cưng chiều ngay từ đầu vốn dĩ chỉ là một màn kịch giả tạo!

Ta cố sức kìm nén âm lượng cho thật phẳng lặng bình tĩnh, gặng hỏi.

“Vô Dạng, trước khi ngủ thói quen thắp nhang an thần kh?”

Hứa Quân An tựa như đang cảm th kinh ngạc trước sự thay đổi tâm trạng đến ch.óng mặt của ta, mang theo ánh mắt ngập tràn hoài nghi lắc lắc đầu.

“Khói mù mịt khét lẹt, ta trước nay chưa bao giờ thắp loại nhang an thần đó.”

“Vậy thú vui gảy đàn kh?”

Sắc mặt Hứa Quân An càng trở nên quái lạ hơn.

“Ta chính là ển hình của loại con em thế gia ăn chơi trác táng, đến mặt mũi khúc phổ còn chẳng nhận ra nổi nữa là.”

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...