Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành
Chương 176: Cô đến văn phòng của anh xin thuốc
Cô quay lưng về phía mẹ. Trình Uyển Di kh thể chấp nhận được, gào tên cô: "Ôn Nhiễm! Mẹ là mẹ của mày đ!" Bà nằm mơ cũng kh ngờ ngày Ôn Nhiễm lại dám đối xử với bà như vậy.
Thương Liệt Duệ ra được Ôn Nhiễm thực sự kh muốn để ý tới bà ta. ra hiệu bằng mắt, bảo bảo vệ đưa Trình Uyển Di . Sau đó bảo những khác giải tán.
Ôn Nhiễm quay lại văn phòng. Tâm trạng khó tránh khỏi u ám. Cô đoán trước được chuyện cô cãi vã với mẹ cả và chị gái thì mẹ chắc c sẽ trách cô. Nhưng kh ngờ mẹ lại bất chấp tất cả mà tìm đến tận c ty cô làm loạn. Rốt cuộc trong lòng bà coi cô là con gái ruột l một chút nào kh? Tại rõ ràng mẹ cả luôn chèn ép hai mẹ con, mà mẹ vẫn luôn bảo vệ bà ta như vậy?
Ôn Nhiễm càng nghĩ càng tức giận. Càng nghĩ càng đau lòng. Hoàn toàn kh thể tập trung làm việc.
Trong cơ thể đột nhiên dâng lên một cảm giác khác lạ. Ôn Nhiễm cố gắng hít thở sâu. Muốn kìm nén lại nhưng kh được. Trái tim cô bản năng chùng xuống. Thôi xong. Hình như chứng tâm bệnh của cô lại tái phát .
Trước đây khi cô đến bệnh viện khám, Thương Liệt Duệ đã từng nói với cô. Chứng bệnh của cô kh chỉ do rối loạn nội tiết tố, mà phần lớn là do tâm bệnh. Vốn dĩ cô tưởng chứng bệnh này chỉ nhắm vào Phó Cảnh Thành. Nay cô và Phó Cảnh Thành đã ly hôn , căn bệnh này sẽ kh tái phát nữa. Kh ngờ hôm nay nó lại bùng phát đúng lúc này. Xem ra việc mẹ tìm đến tận c ty, ép cô xin lỗi, vẫn đ.â.m sâu vào nỗi đau của cô. Dù kh muốn thừa nhận để tâm, nhưng cái cảm giác địa vị của trong mắt mẹ đẻ còn kh bằng một dưng, thực sự khó chịu.
Ôn Nhiễm lúc này đang vô cùng bức thiết cần được giải tỏa. Vốn dĩ cô định rủ cô bạn thân Lê Lệ quán bar uống rượu. Nhưng bây giờ tâm bệnh tái phát, cô chẳng thể làm gì được. Chỉ muốn "chuyện đó" thôi. Thật khó chịu.
Bàn tay cô bám chặt l mép bàn làm việc. Trên mặt bàn đã bị cô cào ra một vết xước sâu hoắm. Kh được. Cứ thế này cô chắc c kh trụ nổi.
Ôn Nhiễm đồng hồ. Đã bảy giờ tối . Hóa ra bất tri bất giác đã muộn thế này. Bên ngoài trời cũng đã tối mịt. Lúc này chắc nhân viên trên tầng tổng giám đốc đã về hết nhỉ. Cô cũng kh cần lo lắng bộ dạng t.h.ả.m hại này của bị khác phát hiện nữa.
Ôn Nhiễm rón rén mở hé cửa văn phòng. Thò đầu ra ngoài. Chỉ th cả khu văn phòng tổng giám đốc tối om. Chỉ duy nhất phòng làm việc của tổng giám đốc là còn sáng đèn. Lẽ nào Thương Liệt Duệ vẫn chưa về?
Cô lập tức bước tới, gõ cửa. "Vào !" Bên trong quả nhiên vang lên giọng nói của Thương Liệt Duệ. vẫn chưa về.
Trong lòng Ôn Nhiễm bỗng dâng lên một niềm vui khấp khởi. Thương Liệt Duệ còn ở đây, chẳng chứng tâm bệnh của cô đã giúp giải quyết ? Cô lập tức vui vẻ đẩy cửa phòng làm việc của bước vào.
"Tâm trạng khá hơn chút nào chưa?" Vừa th cô, câu đầu tiên Thương Liệt Duệ đã hỏi thăm. Trong đôi mắt đen láy của ánh lên sự quan tâm trọn vẹn.
Sở dĩ giờ này vẫn chưa về, hoàn toàn là vì th Ôn Nhiễm vẫn còn ở trong văn phòng. Từ lúc mẹ cô rời , cô tự nhốt trong phòng làm việc. Từ chiều đến tối kh bước ra ngoài nửa bước. khó tránh khỏi việc lo lắng cho tình trạng của cô. Thế nên mới ở lại để bầu bạn cùng cô.
Ôn Nhiễm lúc này hoàn toàn kh muốn trả lời câu hỏi của . Cơ thể cô đang cực kỳ khó chịu. Cô sang đây là để xin thứ t.h.u.ố.c ức chế tâm bệnh. Hoàn toàn kh muốn nhắc lại chuyện mẹ cô đến c ty làm loạn nữa. Như thế chỉ khiến tâm bệnh của cô càng thêm trầm trọng.
"Ừm, thể cho t.h.u.ố.c được kh?" Ôn Nhiễm gật đầu, trực tiếp vào thẳng vấn đề xin thuốc.
"Thuốc?" Thương Liệt Duệ sửng sốt, nheo mắt khuôn mặt đỏ bừng của cô. Lập tức phản ứng lại: "Tâm bệnh của cô lại tái phát ?"
Ôn Nhiễm ậm ừ một tiếng, vội vàng hối thúc: "Nh lên."
"Lại đây!" Thương Liệt Duệ ánh mắt ghim chặt l cô, trực tiếp gọi cô qua.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ôn Nhiễm cứ tưởng gọi cô lại để l t.h.u.ố.c cho cô. Cô ngoan ngoãn bước tới trước mặt . Ai ngờ vươn cánh tay dài, ôm chầm l cô kéo vào lòng. Một nụ hôn cứ thế phủ xuống...
"Ưm..." Nụ hôn của Thương Liệt Duệ nồng nhiệt và vội vã. Ôn Nhiễm hoàn toàn kh kịp trở tay. "..." Cô đặt hai tay lên n.g.ự.c , định đẩy ra. Nhưng hoàn toàn kh đẩy nổi.
Nụ hôn này của Thương Liệt Duệ mang đậm hương vị thương xót và lo lắng. Giống như đang muốn xoa dịu cảm xúc tồi tệ của cô trước đó. Dần dần khiến Ôn Nhiễm bu lớp phòng bị, quấn quýt l .
Ngay lúc Thương Liệt Duệ bu đôi môi đỏ mọng của cô ra, bàn tay to lớn cũng bắt đầu cởi bỏ bộ váy trên cô. " làm gì vậy?" Ôn Nhiễm cố gắng ngăn cản hành động của .
Thương Liệt Duệ sâu vào cô: " muốn làm gì, cô kh rõ ?"
Ôn Nhiễm đỏ mặt, vô cùng chần chừ: "Nhưng... đây là văn phòng của mà..." họ thể làm chuyện đó trong phòng làm việc của chứ?
Thương Liệt Duệ khàn giọng nhắc nhở: "Cô kh muốn giải quyết bệnh của à?"
Ôn Nhiễm đương nhiên đang cực kỳ khó chịu. Bức thiết cần được giải tỏa. Nhưng vốn dĩ cô chỉ định vào xin t.h.u.ố.c thôi. Đâu định cùng ở đây... " định... xin thuốc..." Cô nhịn kh được biện minh.
Lời chưa dứt, đôi môi lại bị Thương Liệt Duệ chặn lại. Lại một màn cưỡng hôn mãnh liệt. Ôn Nhiễm bị hôn đến mức gần như kh thở nổi. Thương Liệt Duệ tựa trán vào trán cô, thở dốc. " đích thân giúp cô giải quyết..."
"Kh..." Ôn Nhiễm vừa từ chối thì đột nhiên nghe th tiếng bước chân dồn dập vọng lại từ bên ngoài. Lẫn vào đó là tiếng hôn hít mờ ám vang lên dọc đường .
Tim Ôn Nhiễm thót lại. C.h.ế.t dở, tới. Nếu bị ta phát hiện cô và Đại Boss khuya khoắt thế này vẫn ở trong phòng làm việc, thì kh giải thích nổi! Cô lập tức lắc đầu, ên cuồng dùng ánh mắt ra hiệu cho Thương Liệt Duệ, bảo đừng tiếp tục nữa.
Thương Liệt Duệ cô chằm chằm một lát, trực tiếp bế bổng cô lên, trốn ra sau chiếc tủ cạnh sofa. "Đừng, ở đây sẽ bị phát hiện mất." Ôn Nhiễm sốt ruột kháng nghị.
"Kh đâu, bên ngoài kh dám vào đâu!" Thương Liệt Duệ nói với vẻ chắc nịch.
Nhưng cũng lúc đoán sai. Giây tiếp theo, cửa phòng làm việc của bị đẩy ra. Một nam một nữ x vào.
"Đây là phòng làm việc của tổng giám đốc mà, chúng ta lén lút ở đây kh?" Một giọng nam ngập ngừng vang lên.
"Sợ gì chứ? Giờ này Thương tổng kh ở đây đâu!" Một giọng nữ lên tiếng trấn an.
"Nhưng đèn ở đây vẫn sáng mà." "Đèn phòng làm việc của tổng giám đốc toàn để khuya mới tắt." "Được, biết ! Bảo bối, chúng ta bắt đầu thôi!"
Sau đó là tiếng đàn vội vã kéo khóa quần. Cùng với những âm th ma sát mờ ám phát ra từ sự va chạm của hai cơ thể.
Vị trí của Ôn Nhiễm vừa hay thể qua khe hở th được hành động cuồng nhiệt của hai kia, cặp đùi trắng nõn của phụ nữ đặc biệt đập vào mắt.
"Ưm, nhẹ thôi, ta kh chịu nổi đâu!" Giọng phụ nữ như con mèo đang động dục, nghe mà sởn da gà! "Thế này đã kh chịu nổi , còn chiêu mạnh hơn nữa kìa!" Giọng đàn trầm đục, tà mị. "Ưm a! Đừng, em muốn mạnh hơn, dùng sức , Thương tổng à, em yêu ." phụ nữ bị ta làm cho vô cùng sung sướng, vậy mà lại réo tên Thương Liệt Duệ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.