Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành
Chương 177: Cô không đồng ý về nhà cùng anh
Gân x trên trán Ôn Nhiễm giật giật. Kh tự chủ được quay sang Thương Liệt Duệ. Chỉ th hàng mày nhíu chặt, gương mặt sầm xì đen kịt. lẽ chính cũng kh ngờ, cấp dưới của lại kẻ dám YY thế này? Lại còn dẫn đàn vào phòng tổng giám đốc làm trò đồi bại? Thậm chí còn gọi tên gã đàn đó bằng tên ?
"Thương tổng, em yêu ... Thương tổng..." phụ nữ ên cuồng rên rỉ, dường như đã sắp đạt đến đỉnh ểm.
đàn vỗ mạnh một cái: "Rốt cuộc em cần hay cần Thương tổng hả?" "Tất nhiên là Thương tổng ... ưm ưm..." "Thảo nào lần nào em cũng bắt đến văn phòng vụng trộm... hóa ra là vì Thương Liệt Duệ..."
Ôn Nhiễm lúc này đang nằm gọn trong vòng tay Thương Liệt Duệ, thể cảm nhận rõ ràng hơi thở dồn nén và cơn giận dữ đang kìm nén của . Chắc hẳn hai kẻ kia đã chọc giận . Ôn Nhiễm đã lường trước được hậu quả thê t.h.ả.m của bọn họ.
Nhưng khi cô lại một lần nữa, lại va thẳng vào đôi đồng t.ử đen láy sáng quắc của . Sâu trong đáy mắt lấp lánh thứ ánh sáng kh tên. Cả tỏa ra một luồng khí tức vừa nguy hiểm vừa quấn quýt. Bốn mắt nhau. Cô như thể thỏi nam châm, bị hút chặt vào.
Giây phút này, ánh mắt sâu thẳm lạ thường. Giống như một vòng xoáy mãnh liệt, khiến ta kh thể trốn thoát. Đầu óc Ôn Nhiễm trống rỗng trong chốc lát. Lúc này kh nên giải quyết hai kẻ to gan làm loạn trong phòng ? cô bằng ánh mắt đó là ý gì?
Chưa kịp phản ứng, Thương Liệt Duệ đã trực tiếp cúi xuống c.ắ.n l đôi môi đào của cô. Ôn Nhiễm đột ngột trừng lớn hai mắt, muốn né tránh sự xâm phạm của . Nhưng cằm đã bị giữ chặt, giam hãm trong vòng tay, kh thể cử động.
Ôn Nhiễm kh dám phát ra bất kỳ âm th nào. Sợ đôi uyên ương hoang dã kia phát hiện ra cô và Thương Liệt Duệ cũng ở đây. Vốn dĩ đây là văn phòng của Thương Liệt Duệ. xuất hiện ở đây cũng chẳng gì lạ. Nhưng đường đường là một nữ trợ lý, lại xuất hiện trong văn phòng tổng giám đốc lúc nửa đêm nửa hôm với áo quần xộc xệch. Khó tránh khỏi việc khác đồn đoán lung tung, cho rằng cô dựa vào "quy tắc ngầm" để thăng tiến.
Thương Liệt Duệ dường như đoán được tâm lý này của cô. say đắm hôn cô, vừa ên cuồng vừa mê đắm. Mùi hương th nhã trên cô khiến bất giác chìm đắm trong đó. Giống như một luồng ện xẹt qua cơ thể.
Ôn Nhiễm c.ắ.n chặt răng, cố kh phát ra âm th. Cơ thể cô kh nhịn được mà run lên. Vốn dĩ tâm bệnh đang phát tác, đang cực kỳ cần được giải quyết. Nay lại bị trêu đùa như vậy, vùng bụng càng thêm cồn cào như lửa đốt.
Nhưng Thương Liệt Duệ hoàn toàn kh ý định bu tha cho cô. Ngược lại, bàn tay còn luồn vào trong áo quần cô. Lúc này cả Ôn Nhiễm nóng rực như lửa. Làm chịu nổi sự khiêu khích như vậy của ? Một luồng cảm giác chưa từng ồ ạt kéo đến như dời non lấp biển. Hơi thở của cô đình trệ. Cơ thể Ôn Nhiễm run lên bần bật. Cô vậy mà lại cứ thế...
Thương Liệt Duệ cảm nhận được sự thay đổi của cô. Đôi mắt đen càng thêm u ám. ôm chặt eo cô ép sát vào . Lồng n.g.ự.c nóng rực của khiến cơ thể Ôn Nhiễm co giật kh kiểm soát được.
"A!" Cô kh nhịn được, kêu lên một tiếng thất th.
" !" phụ nữ đang chìm đắm trong d.ụ.c vọng, nghe th âm th này lập tức đẩy phăng gã đàn đang quấn l ra.
"Ai?" đàn dáo dác qu, bực bội quát lên. ta vẫn muốn tiếp tục, nhưng phụ nữ kiên quyết kh chịu phối hợp nữa. Cô ta lúng túng mặc lại mớ quần áo xộc xệch. "Hay là chúng ta ra ngoài trước ."
Cả hai họ đều đã gia đình. Nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, hậu quả kh thể lường trước được. Tốt nhất là cô ta nên chuồn lẹ.
Nhưng đàn thì kh cam tâm. Khó khăn lắm mới cơ hội vụng trộm một lần. ta thể bỏ dở giữa chừng được chứ?
"Ai? Ra đây!" đàn luống cuống kéo khóa quần, tức giận gầm lên. ta muốn xem kẻ nào to gan dám nghe lén ở đây?
Ôn Nhiễm hoảng hốt theo bản năng. Nếu bị ta phát hiện cô và Thương Liệt Duệ ở cùng nhau, thì thật kh biết giấu mặt vào đâu. Thương Liệt Duệ dường như cảm nhận được sự bất an của cô. dùng tư thế bảo vệ ôm gọn cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô.
Ngay khi gã đàn kia sắp tiến lại gần chỗ họ, đột nhiên đứng dậy.
"Thương, Thương tổng?" đàn th , đồng t.ử co rút kinh hãi. Sợ đến mức suýt nhảy dựng lên.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Cút!" Thương Liệt Duệ trừng mắt sắc lẹm ta, lạnh lùng gầm lên một chữ.
Gã đàn kéo vội cái quần, sợ vỡ mật mà bỏ chạy trối c.h.ế.t. Thậm chí còn quên luôn cả phụ nữ vừa ân ái với . phụ nữ kia cũng há hốc mồm kinh ngạc. Cô ta suýt tưởng đang nằm mơ. Cô ta chỉ hay tưởng tượng đến vị tổng giám đốc đại nhân khi làm m chuyện này thôi mà. Vừa nãy to gan gọi tên Thương tổng. Thương tổng bằng xương bằng thịt lại hiện ra ngay trước mắt cô ta thế này? phụ nữ suýt thì sợ ngất xỉu.
"Còn muốn nói lại lần hai ?" Gương mặt ển trai của Thương Liệt Duệ tối sầm, kh giận mà uy.
phụ nữ cuối cùng cũng chắc c đây chính là vị tổng giám đốc thật sự đang đứng trước mặt . Cô ta mặt mày trắng bệch, chạy trối c.h.ế.t.
Bọn họ khỏi, Thương Liệt Duệ mới quay đầu lại, Ôn Nhiễm với khuôn mặt ửng hồng. "Tiếp tục chứ?" bước tới gần cô, kéo cô vào lòng. Giọng nói trầm đục khàn khàn mang theo tia蛊惑 (mê hoặc).
"Đừng, bu ra!" Ôn Nhiễm vô thức giãy giụa, làn da trắng nõn trên mặt nhuốm một tầng hồng nhạt.
"Cô chắc chứ?" Thương Liệt Duệ ép cô vào chiếc tủ phía sau, ánh mắt vô cùng ám .
Ôn Nhiễm xấu hổ muốn c.h.ế.t. Ánh mắt ý gì, cô còn lạ gì nữa. Chẳng ban nãy tâm bệnh của cô tái phát ? Nếu kh cần, cô định giải quyết thế nào đây? Đâu ai ngờ lúc nãy hôn cô, cô kh kìm nén được mà đã...
" đưa t.h.u.ố.c cho !" Ôn Nhiễm đỏ mặt, đòi t.h.u.ố.c từ .
Thương Liệt Duệ ghé sát tai cô: " đã nói , khi nào cô về nhà , sẽ l cho cô!"
Ôn Nhiễm bực tức lườm : "!" Đừng tưởng cô kh biết tâm tư gì. đàn này lại xấu xa thế chứ? Chỉ muốn lừa cô về nhà thôi!
Thương Liệt Duệ nhân cơ hội nắm c.h.ặ.t t.a.y cô. "Hay là bây giờ cô theo về nhà."
"Kh muốn..." Ôn Nhiễm từ chối theo bản năng.
Đôi mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ cô: " lại kh muốn?"
Ôn Nhiễm cụp mắt xuống: " mệt , tối nay muốn ở một tĩnh tâm một lát." Hôm nay mẹ cô đột nhiên tìm đến, lại xảy ra bao nhiêu chuyện. Cô thực sự kh tâm trạng để theo về làm "chuyện đó" nữa.
Thương Liệt Duệ tuy thất vọng, nhưng cô chằm chằm một lúc, cuối cùng vẫn kh ép buộc cô. "Được, đưa cô về!"
...
Chung cư Quốc tế Hải Nhuận. Chiếc xe sang của Thương Liệt Duệ đỗ xịch trước cổng khu dân cư nhà cô.
" đến nơi !" Ôn Nhiễm liếc ra ngoài cửa sổ, tháo dây an toàn chuẩn bị xuống xe.
"Kh hôn một cái hẵng à?" Thương Liệt Duệ đột nhiên kéo tay cô lại, ánh mắt rực lửa cô.
Ôn Nhiễm lườm một cái: "Vừa nãy chẳng hôn còn gì?" Nói xong cô hất tay ra, đẩy cửa xuống xe. Thương Liệt Duệ chờ đến khi cô bước hẳn vào khu chung cư mới lái xe rời .
Ôn Nhiễm vừa ra khỏi thang máy, trước mặt đột ngột hiện ra một bóng đen. Cô chưa kịp phản ứng, đã bị nọ bóp chặt cánh tay, ép sát vào bức tường phía sau...
Chưa có bình luận nào cho chương này.