Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành
Chương 188: Chồng cũ không đến với cô chị gái đã ly hôn
Ôn Nhiễm đầy vẻ cảnh giác: " định làm gì?"
Cô vừa mới nhắc nhở đây là phòng bệnh của cô.
vẫn còn muốn làm bậy?
Đôi mắt đen như mực của Thương Liệt Duệ chăm chú cô: " bị em quyến rũ trong một thời gian ngắn như vậy, em đã dùng thủ đoạn gì kh?"
Ôn Nhiễm nghe vậy thì vừa bực vừa buồn cười.
Cô quyến rũ khi nào chứ?
Kh khỏi cạn lời hỏi ngược lại: "Em thể dùng thủ đoạn gì chứ?"
Thương Liệt Duệ cúi , hít sâu một hơi nơi chiếc cổ thon dài như thiên nga của cô.
"Trên em dường như một mùi hương tự nhiên."
Mỗi lần làm chuyện đó với cô, đều bị mùi hương này làm cho mê mẩn.
Khiến thở dốc, tim đập loạn nhịp.
Toàn thân như sức lực dùng mãi kh cạn.
"Làm gì ?" Ôn Nhiễm liếc một cái, phủ nhận.
" mà!" Ánh mắt Thương Liệt Duệ sâu thẳm, thân hình cao lớn dần tiến sát lại giường bệnh.
Ôn Nhiễm cảm nhận được bàn tay to lớn của đã luồn vào vòng eo thon gọn của .
Cô xấu hổ đẩy tay ra: " làm gì vậy?"
Đến lúc này mà còn kh quên sờ soạng cô.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ rực lửa: " muốn cởi áo em ra xem."
Ôn Nhiễm thực sự kinh ngạc đến mức kh nói nên lời.
"Đã nói đây là bệnh viện , thể đừng quậy nữa được kh?"
"Kh thể!"
Thương Liệt Duệ lại sấn tới.
Tay men theo áo cô trượt vào trong...
Đồng t.ử lập tức co rút lại.
"Em kh mặc áo ngực?"
Đôi mắt Ôn Nhiễm như muốn bốc hỏa: " sờ th còn gì?"
Còn hỏi làm gì nữa?
Kh th thừa thãi ?
Đôi mày rậm của Thương Liệt Duệ nhíu chặt: "Vậy chẳng khác đều th hết ?"
Ôn Nhiễm sững , lập tức phản bác: "Thứ nhất, áo bệnh nhân của em kh trong suốt; thứ hai, cho dù em nằm hay ngồi, chăn đều đắp đến nách; thứ ba, ngoài ra thì ai rảnh rỗi mà chằm chằm vào chỗ đó của em, còn quan sát tỉ mỉ thế chứ?"
Thương Liệt Duệ ngẫm nghĩ một lúc: "Em nói cũng lý."
Trong mắt Ôn Nhiễm lướt qua một tia nhẫn nhịn: "Bây giờ tay thể rút ra được chưa?"
Đến tận bây giờ tay vẫn để trong áo cô, kh hay cho lắm nhỉ?
Phần da thịt bị tay áp lên sắp nóng bừng bừng như bốc hỏa .
Thương Liệt Duệ dường như kh nghe th lời cô nói, cúi ghé sát tai cô: " cảm giác à?"
Ôn Nhiễm cạn lời: "Làm ơn , em bây giờ vẫn là bệnh nhân, muốn em cảm giác gì?"
Ánh mắt Thương Liệt Duệ nóng rực: "Kh cảm giác mặt em lại đỏ thế này?"
Ôn Nhiễm ngượng ngùng l tay phẩy phẩy quạt gió cho .
Miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo: "Em nóng kh được à?"
Ánh mắt Thương Liệt Duệ khóa chặt cô: "Vậy thì cởi áo ra!"
Ôn Nhiễm: "..."
Thương Liệt Duệ: "Để giúp em cởi!"
Ôn Nhiễm tặng một chữ: "Cút!"
Nhưng Thương Liệt Duệ lại mặt dày hỏi ngược lại: " cút thì ai ở cùng em?"
Ôn Nhiễm bực dọc lườm : "Ai cần ở cùng chứ?"
Ánh mắt Thương Liệt Duệ thẳng vào cô: "Kh cần ở cùng thật ?"
Ôn Nhiễm hừ nhẹ một tiếng, quay mặt chỗ khác.
Thương Liệt Duệ kéo một chiếc ghế lại, ngồi xuống bên cạnh giường bệnh của cô.
"Vậy sẽ ở lại đây ngắm em ngủ."
Ôn Nhiễm: "..."
Cô cũng muốn ngủ.
Nhưng hoàn toàn kh thể ngủ được.
Đặc biệt là bây giờ Thương Liệt Duệ còn đang ở ngay bên cạnh cô thì lại càng kh thể ngủ.
Nhưng cô lại kh dám động đậy.
Sợ kh ngủ được, Thương Liệt Duệ sẽ nhân cơ hội làm bậy.
"Em kh ngủ được à?" Thương Liệt Duệ dường như ra cô kh hề chút buồn ngủ nào.
Ôn Nhiễm: "..."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thương Liệt Duệ: "Hay là kể chuyện cho em nghe nhé?"
Ôn Nhiễm: "..."
còn biết kể chuyện nữa ?
Th cô kh lên tiếng, Thương Liệt Duệ tự bắt đầu: "Ngày xửa ngày xưa một nàng c chúa!"
"Là Lọ Lem, Bạch Tuyết hay là c chúa Elsa?" Ôn Nhiễm ngắt lời luôn.
"Thế đổi chuyện khác!" Thương Liệt Duệ tiếp tục: " một con quỷ..."
"Nghìn lẻ một đêm à?" Ôn Nhiễm lại đoán trúng, thở dài bất lực: "Xin đ, m chuyện này em thuộc làu làu !"
Thương Liệt Duệ: "Vậy đổi chuyện khác nữa."
Ôn Nhiễm cuối cùng cũng hết chịu nổi: " thể đừng kể m câu chuyện cổ tích ấu trĩ này nữa được kh?"
Thương Liệt Duệ nhún vai: " chỉ nghĩ những câu chuyện này em dễ hiểu hơn thôi."
Ôn Nhiễm: "..."
Ý là, chuyện phức tạp hơn một chút thì cô kh hiểu được?
ai mỉa mai khác như vậy kh chứ?
"Hay là đổi sang chuyện chỉ số IQ cao hơn , nếu kh thì đừng kể nữa!" Ôn Nhiễm bĩu môi.
Đôi mắt sâu thẳm của Thương Liệt Duệ cô một lúc.
Sau đó nhướng mày, bắt đầu kể cho cô nghe về những sóng gió, thủ đoạn trên thương trường.
Ôn Nhiễm lại nghe đến mê mẩn.
Thế là những tối tiếp theo, tối nào Thương Liệt Duệ cũng đến phòng bệnh, kể cho cô nghe về những thăng trầm trong giới kinh do.
Đến mức Ôn Nhiễm gần như quên đau đớn, quên mất vết thương trên trán, quên cả việc là một bệnh nhân.
Sức khỏe cô dần hồi phục.
Bệnh viện đã đồng ý cho cô xuất viện vào ngày mai.
...
Ban ngày hôm nay, Ôn Nhiễm đang nghỉ ngơi trong phòng bệnh.
Bỗng nhiên cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Cô còn tưởng là Thương Liệt Duệ hôm nay đến sớm.
Kết quả ngẩng đầu , lại là Phó Cảnh Thành.
Ôn Nhiễm lập tức nhíu mày.
Cô kh ngây thơ đến mức nghĩ rằng Phó Cảnh Thành đến để thăm bệnh.
Cô đã bị thương nhiều ngày như vậy, nếu Phó Cảnh Thành lòng thăm hỏi thì đã đến từ lâu .
Quả nhiên, Phó Cảnh Thành đến trước giường bệnh của cô, câu đầu tiên đã hỏi:
" lại ra n nỗi này?"
Ôn Nhiễm mặt kh cảm xúc: " chuyện gì cứ nói thẳng!"
Cô kh tin Phó Cảnh Thành kh biết nguyên nhân khiến cô thành ra thế này là do ai gây ra.
Hôm nay ta tới e là lại để xin xỏ cho Ôn Kỳ.
bộ dạng mặc áo bệnh nhân của cô, trái tim Phó Cảnh Thành như bị ai bóp nghẹt.
Trước khi đến ta đã đoán được lần này Ôn Nhiễm chắc bị thương nặng, nếu kh cũng kh nằm viện.
Nhưng kh ngờ cả cô lại gầy một vòng.
" biết lần này là Kỳ Kỳ quá đáng ! Em muốn gì? sẽ thay cô đền bù cho em."
Hàng mày th tú của Ôn Nhiễm nhíu chặt.
Đền bù?
" l tư cách gì mà thay Ôn Kỳ đền bù cho ? Trừ phi hai đều đã ly hôn, định đường hoàng ở bên nhau ! Nếu đúng là như vậy thì xin chúc mừng !"
Ôn Nhiễm hỏi với giọng ệu vô cùng mỉa mai.
Sắc mặt Phó Cảnh Thành lập tức trở nên khó coi.
Theo lý mà nói, giờ ta đã ly hôn, Ôn Kỳ cũng đã ly hôn, ta sắp được Ôn Kỳ .
Đó chẳng là ều ta luôn khao khát ?
Nhưng tại , trong lòng ta lại kh hề th vui vẻ một chút nào?
Ngược lại còn một cảm giác hụt hẫng kh thể nói rõ.
"Bọn vẫn chưa ở bên nhau." ta buột miệng giải thích.
Vẻ mặt Ôn Nhiễm ngạc nhiên.
Vậy mà vẫn chưa?
"Vậy thì càng kh tư cách thay mặt cô ta đến đền bù cho !" Cô nghiêm túc nói.
Phó Cảnh Thành nghẹn họng.
Vậy mà lại á khẩu.
Ôn Nhiễm cứ tưởng ta lại dùng những chiêu trò cũ để ép cô nhượng bộ Ôn Kỳ.
Ai ngờ Phó Cảnh Thành lại chuyển chủ đề: "Sắp đến Tết , năm nay em cùng về nhà họ Phó ăn Tết ."
Ôn Nhiễm lại sững sờ.
Trước đây khi cô là vợ ta, Tết đến ta còn kh muốn đưa cô về nhà họ Phó.
Giống như việc đưa vợ này về sẽ làm mất mặt ta vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.