Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì - Full - Ôn Nhiễm, Phó Cảnh Thành

Chương 189: Anh ghen, cô vậy mà lại nghĩ đến chồng?

Chương trước Chương sau

Bây giờ hai đã ly hôn .

Đáng lẽ Tết đến thì đường ai n , kh ai can thiệp vào chuyện của ai mới đúng.

Vậy mà Phó Cảnh Thành lại muốn cô cùng ta về nhà họ Phó ăn Tết.

" kh muốn ."

Ôn Nhiễm từ chối thẳng thừng, kh chút e dè.

Phó Cảnh Thành cô đầy vẻ khó tin.

Dường như kh ngờ cô lại từ chối.

Trước kia cô cầu xin ta đưa về ăn Tết, ta luôn chê bai cô là đứa con hoang do vợ lẽ sinh ra, sẽ làm mất mặt ta.

Bây giờ ta đã chịu cho cô cơ hội, để cô thể cùng ta về ăn Tết.

Đáng lẽ cô vô cùng vinh hạnh, cực kỳ xúc động mới chứ?

Ngược lại còn lạnh lùng nói "kh"?

Điều này hoàn toàn phá vỡ nhận thức của Phó Cảnh Thành về cô.

"Yên tâm , sẽ cùng em, kh để nhà họ Phó làm khó em nữa đâu." Lần hiếm hoi Phó Cảnh Thành đưa ra lời cam kết.

Trước kia ta chỉ là đứa con riêng của nhà họ Phó, địa vị thấp kém.

Cô với tư cách là vợ ta, cùng ta trở về đương nhiên chịu sự lạnh nhạt và khinh miệt của nhà họ Phó.

Nhưng bây giờ tình hình đã khác.

cả của ta đã sắp kh qua khỏi.

ta sắp trở thành thừa kế d chính ngôn thuận của nhà họ Phó .

Cô l d nghĩa vợ ta mà về cùng, tự nhiên kh thể bị chèn ép như trước nữa.

Hơn nữa chính miệng ta đã hứa sẽ bảo vệ cô.

Cô còn muốn thế nào nữa?

Ôn Nhiễm cười khẩy khinh bỉ: "Đừng nói là còn biết ơn rớt nước mắt đ nhé?"

Vẻ mặt của Phó Cảnh Thành tràn ngập ý "đúng là như vậy".

Ôn Nhiễm lạnh giọng: "Xin lỗi, vừa nói , kh hề muốn ! tìm khác ."

Khuôn mặt ển trai của Phó Cảnh Thành sầm lại.

ta kh nhịn được nhắc nhở: "Đừng quên, trước đây em đã ký thỏa thuận bảo mật với , sẽ phối hợp cùng về nhà họ Phó với d nghĩa là vợ."

Ôn Nhiễm cau mày.

Dừng lại một lát, muốn nói lại thôi: "Nếu dùng chuyện này để ép , thì đành thỏa hiệp! Nhưng..."

Phó Cảnh Thành lập tức hỏi: "Nhưng cái gì?"

Ôn Nhiễm thẳng vào mắt ta: "Nhưng tưởng sẽ đưa chị gái về! Suy cho cùng hiện giờ chị đã ly hôn, chính là thời cơ tốt nhất để theo đuổi chị ..."

Nếu thể đẩy ta về phía Ôn Kỳ, nói kh chừng cô thể sớm c khai chuyện ly hôn.

Kh cần rõ ràng đã ly hôn , mà vẫn nhẫn nhịn tiếp tục dây dưa với ta.

Sắc mặt Phó Cảnh Thành đột nhiên trở nên vô cùng phức tạp: " và Ôn Kỳ tương lai rốt cuộc ra , bây giờ vẫn còn là ẩn số."

Trong lòng Ôn Nhiễm kinh ngạc.

Cô cứ tưởng Phó Cảnh Thành khó khăn lắm mới đợi được Ôn Kỳ ly hôn, sẽ muốn cưới Ôn Kỳ ngay lập tức chứ.

Kết quả ta lại dùng cụm từ "ẩn số" để hình dung mối quan hệ của hai .

Thật quá kỳ lạ.

Ôn Nhiễm nheo mắt: "Lẽ nào liên quan đến chủ nhân của chiếc khăn tay đó?"

Trước đó cô đã đoán được việc Phó Cảnh Thành bắt đầu với Ôn Kỳ là vì chiếc khăn tay.

Phó Cảnh Thành tưởng Ôn Kỳ là đã cứu ta khi ta bị bắt nạt lúc nhỏ.

Nhưng cô luôn cảm th tình cảm của Phó Cảnh Thành dành cho Ôn Kỳ kh chỉ dừng lại ở đó.

Nhưng thái độ do dự hiện tại của Phó Cảnh Thành lại khiến cô sinh nghi.

Phó Cảnh Thành nhíu chặt mày: " đang ều tra!"

Nếu ta thực sự tra ra, chủ nhân của chiếc khăn tay đó là khác.

Ôn Kỳ dám lừa dối ta, thì cô ta c.h.ế.t chắc .

ta tuyệt đối sẽ kh dễ dàng tha cho cô ta.

Ôn Nhiễm mím môi, vẻ mặt ngạc nhiên.

ta nói đang ều tra, chứng tỏ những lời cô nói với ta trước đây đã tác dụng, ta thực sự đang nghi ngờ Ôn Kỳ.

Nhưng chỉ riêng ểm này thôi đã đủ kỳ lạ .

Phó Cảnh Thành trước đây đâu bao giờ nghi ngờ Ôn Kỳ?

Chẳng lẽ thực sự là ngoại tình mới kích thích?

Sau khi cả Phó Cảnh Thành và Ôn Kỳ đều ly hôn, tình cảm lại phai nhạt ?

Ôn Nhiễm định nói thêm gì đó, thì ện thoại của Phó Cảnh Thành đột nhiên rung lên.

ta l ra xem, bước sang một bên nghe máy: "Alo!"

"Nhị thiếu gia!"

Giọng báo cáo của trợ lý Phàn Chính vang lên từ đầu dây bên kia: "Xảy ra chuyện lớn ! Đại thiếu gia c.h.ế.t !"

Nghe vậy, sắc mặt Phó Cảnh Thành biến đổi hẳn, những khớp xương ngón tay đang cầm ện thoại khẽ run lên vì kích động.

cả của ta c.h.ế.t !

cả của ta cuối cùng cũng c.h.ế.t !

Cuối cùng ta cũng đợi được đến ngày này.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Hahaha!"

Phó Cảnh Thành vậy mà lại cười lên một cách ma quái.

Mạch m.á.u thái dương của Ôn Nhiễm giật giật.

Luôn cảm th Phó Cảnh Thành lúc này tr vô cùng kỳ lạ.

Thậm chí còn chút biến thái.

" kh chứ?" Cô kh khỏi thắc mắc.

Phó Cảnh Thành híp mắt, đột ngột quay đầu cô.

Cảm xúc dưới đáy mắt cuộn trào sóng ngầm.

"Em sẽ sớm th một con hoàn toàn khác của thôi!"

ta nói với cô đầy ẩn ý, trên mặt lộ ra vẻ thâm trầm khiến ta kh thể hiểu thấu.

Ôn Nhiễm nhíu đôi mày th tú.

Kh hiểu rõ ý của ta.

Theo lý mà nói, Phó Cảnh Thành kh loại cảm xúc thăng trầm lớn.

Từ nhỏ lưu lạc bên ngoài, sau khi được đón về nhà hào môn, ta luôn làm cẩn trọng dè dặt, biết cách che giấu cảm xúc thật của .

Lần này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mà lại khiến Phó Cảnh Thành bộc lộ cảm xúc ra ngoài như vậy?

Nhưng Phó Cảnh Thành cũng kh giải thích thêm, sải bước cực nh rời khỏi phòng bệnh của cô.

...

Lúc Ôn Nhiễm xuất viện, Thương Liệt Duệ đã đích thân đến đón cô.

"Thủ tục xuất viện đã làm xong , thể được !"

bước tới ôm l eo cô, nhẹ nhàng nói với cô.

Nhưng Ôn Nhiễm hồi lâu vẫn kh phản ứng.

Trong đầu cô vẫn đang nghĩ về bộ dạng kỳ lạ của Phó Cảnh Thành lúc rời khỏi phòng bệnh của cô trước đó.

Dường như nhận ra cô đang thẫn thờ, Thương Liệt Duệ nhéo mạnh một cái vào eo cô.

"Á?"

Ôn Nhiễm kêu lên vì đau.

Thương Liệt Duệ ghé sát tai cô hỏi: "Vừa nãy em đang nghĩ gì vậy?"

Ôn Nhiễm buột miệng đáp ngay: "Phó Cảnh Thành!"

Nói xong cô liền hối hận.

Nhận ra vừa nói cái gì.

Cô vậy mà lại nhắc đến tên Phó Cảnh Thành trước mặt Thương Liệt Duệ.

Trái tim Thương Liệt Duệ nhói lên một cái đau đớn.

Trên khuôn mặt tuấn tú xẹt qua một tia tổn thương.

"Em vậy mà lại đang nghĩ đến chồng em?"

Hũ giấm của sắp đổ vỡ .

Lồng n.g.ự.c càng phập phồng kịch liệt.

Cô bị thương là cứu cô.

M ngày cô nằm viện cũng đều là túc trực.

Còn gã chồng khốn nạn kia của cô đang ở đâu?

Sớm đã biến mất tăm mất tích, kh thèm đoái hoài gì đến cô .

Thế mà cô vẫn còn nghĩ đến .

Lại còn nhắc đến trước mặt .

Thương Liệt Duệ thật sự ghen tu ên cuồng với gã chồng đó của cô.

"Em, kh ..." Ôn Nhiễm vội vàng giải thích theo bản năng.

Thương Liệt Duệ đột nhiên nâng cằm cô lên.

Kh để cô nói thêm gì nữa, đã cúi đầu hôn cô.

"Ưm..."

Ôn Nhiễm mở to mắt, phát ra một âm th mơ hồ.

Thương Liệt Duệ giống như một con mãnh thú xổ lồng, tùy ý hôn cô, c.ắ.n nuốt cô.

Nhưng vẫn cảm th kh đủ.

Ôn Nhiễm bị hôn đến sắp ngạt thở.

Theo bản năng muốn đẩy ra.

Nhưng cánh tay rắn chắc của Thương Liệt Duệ lại siết chặt l eo cô, như muốn khảm cô vào m.á.u thịt .

Khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Nhiễm đỏ bừng.

Muốn đẩy ra xa một chút.

Nhưng cô vừa đẩy ra, lại ôm cô chặt chẽ và ngột ngạt hơn m phần.

Thương Liệt Duệ cũng kh biết trúng tà gì nữa.

Chỉ cần nghe th cô nhắc đến chồng , ngọn lửa ghen tu dường như sắp thiêu rụi toàn thân .

nhớ cô đến vậy.

Thích cô đến vậy.

Vừa chạm vào môi lưỡi cô là kh muốn rời xa.

Trong giấc mơ toàn là môi cô, làn da cô...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...