Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 125: Nụ hôn chủ động khiến anh bình tĩnh
Nỗi sợ bị bỏ rơi từ thuở nhỏ là một vết sẹo tâm lý chưa bao giờ lành trong lòng Ôn Nhiễm. Giữa phố xá nước Mỹ xa lạ, cảm giác hoảng loạn và bất lực bắt đầu bủa vây cô. Nhưng ngay lúc cô sắp sụp đổ, một tiếng gọi tên cô vang lênkh là sự ảo giác, mà là tiếng hét đầy lo âu và khẩn thiết.
Thượng Liệt Duệ, đàn vốn luôn giữ vẻ ềm tĩnh, cao ngạo và xa cách, giờ đây lại tháo bỏ kính râm, mồ hôi lấm tấm trên trán, ên cuồng tìm cô giữa đám đ. Khoảnh khắc th dáng cao lớn của đang hớt hải chạy về phía , Ôn Nhiễm chợt th trùng khớp với " trai" tốt bụng năm xưa đã cứu cô khi bị lạc. Trái tim cô run động mãnh liệt; cô kh hề bị bỏ rơi, vì đã tìm th cô.
Tuy nhiên, ngay khi chạm mặt, Thượng Liệt Duệ lại bùng nổ cơn thịnh nộ. Gương mặt chuyển từ đỏ bừng sang đen sạm, đôi mắt như muốn nuốt chửng cô. gầm lên: "Em đang làm cái quái gì thế hả? Chơi trốn tìm ở Mỹ ? Em biết nơi này nguy hiểm thế nào kh?".
Sự lo lắng cực độ biến thành cơn giận dữ khiến Thượng Liệt Duệ kh ngừng quát mắng. Ôn Nhiễm đôi môi mỏng đang mấp máy liên hồi của , trong cơn bối rối và muốn xoa dịu đàn này, cô đã làm một việc vô cùng táo bạo: Nhón chân lên và áp môi vào môi .
Thượng Liệt Duệ hoàn toàn đứng hình. Cơ thể cứng đờ, trái tim dậy sóng vì kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên Ôn Nhiễm chủ động hôn , lại còn ở nơi c cộng. Nụ hôn như một liều t.h.u.ố.c an thần, dập tắt mọi ngọn lửa giận dữ trong chỉ trong nháy mắt.
Khi cô định bu ra, đã nh chóng siết chặt eo cô, ép sát vào lồng n.g.ự.c . "Em biết đang làm gì kh?" – Giọng khàn đặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-125-nu-hon-chu-dong-khien--binh-tinh.html.]
" chỉ muốn bình tĩnh lại thôi... thực sự bị lạc đường mà." – Ôn Nhiễm chớp mắt giải thích.
Thượng Liệt Duệ sâu vào đôi mắt trong veo của cô, cơn giận biến thành một sự chiếm hữu mãnh liệt. c.ắ.n nhẹ vào môi cô như một hình phạt: "Em hay dùng chiêu này để l lòng đàn lắm à?".
"Kh, là đầu tiên." – Câu trả lời thành thật của Ôn Nhiễm khiến niềm vui sướng nhen nhóm trong lòng Thượng Liệt Duệ. kh nói hai lời, bế bổng cô lên trước sự ngạc nhiên của những xung qu.
"Chúng ta về khách sạn thôi, kh thể chịu đựng thêm được nữa!"
...
Vừa bước chân vào phòng suite, Ôn Nhiễm đã bị ép chặt vào tường. Thượng Liệt Duệ như một con thú dữ bị bỏ đói lâu ngày, vùi đầu vào cổ cô, mút mát hơi ấm từ làn da mềm mại. Cơn ngứa ngáy và hơi thở nóng rực của khiến Ôn Nhiễm run rẩy. Sự nguy hiểm và gợi cảm của lúc này khiến cô nhận ra, đêm nay chắc c sẽ kh dễ dàng qua .
Chưa có bình luận nào cho chương này.