Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 126: Chồng cô thường không làm cô thỏa mãn sao?
Ánh nắng chiều rọi qua khe rèm, đ.á.n.h thức Ôn Nhiễm trong trạng thái toàn thân đau nhức như bị xe tải cán qua. Cánh tay của Thượng Liệt Duệ vẫn vòng qua eo cô, đầy tính chiếm hữu nhưng cũng dịu dàng. Những ký ức về đêm qua ùa về khiến mặt cô đỏ bừng như quả cà chua chín.
Khác với lần trước là do phát bệnh, lần này cô hoàn toàn tỉnh táo. Cô vốn nghĩ đây chỉ là chuyện của hai trưởng thành tự nguyện đáp ứng nhu cầu cho nhau, nhưng việc Thượng Liệt Duệ vẫn nằm lỳ trên giường ôm cô khiến cô chút lúng túng. Cô nhẹ nhàng gỡ tay , lẻn vào phòng tắm rửa mặt và thay quần áo.
Khi cô đứng trước gương toàn thân để cài khuy váy, bỗng cảm nhận được một ánh nóng rực như lửa đốt phía sau lưng. Thượng Liệt Duệ đã tỉnh từ bao giờ, ngồi tựa đầu giường, bờ vai rộng trần trụi và những múi cơ bụng săn chắc lộ ra đầy quyến rũ. thản nhiên châm một ếu thuốc, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc cô qua làn khói mờ ảo.
" tỉnh lúc nào?" – Ôn Nhiễm cau mày hỏi, trong lòng nghi ngờ vừa bị "xem miễn phí" lúc thay đồ.
"Ngay giây phút em rời khỏi vòng tay ." – Thượng Liệt Duệ cười nhạt. Khoảng trống cô để lại khiến hụt hẫng nên chẳng thể vờ ngủ thêm được nữa.
Ôn Nhiễm hừ lạnh một tiếng, định bỏ xuống lầu ăn sáng để tránh ánh mắt như muốn "ăn tươi nuốt sống" của . Nhưng Thượng Liệt Duệ đã gọi giật lại: "Muộn , chúng ta về nước ngay bây giờ. Chuyến bay cất cánh sau hai tiếng nữa."
Ôn Nhiễm sửng sốt: " kh nói sớm?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-126-chong-co-thuong-khong-lam-co-thoa-man-.html.]
Thượng Liệt Duệ thở dài đầy vẻ "nạn nhân": "Làm biết tối qua em lại đột nhiên quyến rũ chứ? Chuyện đó khiến kiệt sức kh thể rời giường cho đến tận giờ, suýt chút nữa thì lỡ chuyến bay."
Môi Ôn Nhiễm giật giật: " quyến rũ hồi nào? Rõ ràng là ép buộc !".
"Nếu em kh hôn giữa phố, đã kh bị kích thích đến mức đó." – Giọng khàn đặc đầy ám . Ôn Nhiễm nghẹn lời, hối hận vì đã "tự l đá ghé chân ".
Chưa dừng lại ở đó, Thượng Liệt Duệ còn mặt dày ra lệnh: "Lại đây mặc quần áo giúp . Tối qua bị em xô đẩy đến mức giờ tay kh nhấc lên nổi ."
Ôn Nhiễm đỏ mặt tía tai, biết rõ đang diễn kịch nhưng vẫn hầm hầm bước lại gần giường. Đúng lúc đó, Thượng Liệt Duệ sâu vào mắt cô, bu một câu hỏi đầy tính khiêu khích:
"Mà nói đến chuyện đó... Chồng cô thường ngày kh làm cô thỏa mãn ? Đêm qua cô chẳng khác nào một con sói đói khát..."
" mới là con sói đói!" – Ôn Nhiễm tức giận đ.ấ.m mạnh vào gối. Cô thừa nhận chút cô đơn vì Phó Cảnh Thành chưa từng chạm vào suốt hơn một năm, nhưng đàn trước mặt này mới thực sự là kẻ "đói khát" hơn ai hết, cứ như thể cả đời ta chưa từng th phụ nữ vậy!
Chưa có bình luận nào cho chương này.