Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 165: Cô ấy đang ở bên anh ấy.
đừng nghĩ đến những đàn khác
Trong cơn say ngủ, Ôn Nhiễm mơ màng nghe th tiếng ai đó khẽ gọi tên . Cô khó khăn mở đôi mắt nặng trĩu, bắt gặp ngay ánh mắt sâu thẳm như màn đêm của Thượng Liệt Duệ. Giây phút , những ký ức đầy xấu hổ bên trong chiếc lều bãi biển ùa về khiến cô đỏ mặt, vội vàng c.ắ.n chặt môi để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra.
"Em đói chưa? Dậy ăn chút gì !" – Thượng Liệt Duệ khẽ cười, ánh mắt dịu dàng đến lạ thường.
Ôn Nhiễm kh dám thẳng vào , chỉ lý nhí: " muốn tắm trước."
Nhận được cái gật đầu khoan dung của đàn , cô vội vã chạy thẳng vào phòng tắm như để trốn chạy khỏi sự hiện diện đầy áp lực của . Đứng dưới làn nước, cô vẫn chưa hết bàng hoàng. Một Thượng Liệt Duệ vốn nổi tiếng kỷ luật, tỉ mỉ trong c việc, khi ở riêng lại thể cuồng nhiệt và "ên rồ" đến mức khiến cô ngất lịm như vậy? Cô bắt đầu hoài nghi về quyết định làm "bạn tình" của . Với tần suất và cường độ thế này, liệu cơ thể cô chịu đựng nổi kh?
Khi Ôn Nhiễm bước ra, Thượng Liệt Duệ đã rời khỏi phòng ngủ. Cô thở phào nhẹ nhõm, cầm l ện thoại định xem giờ thì sửng sốt trước một loạt tin n chưa đọc từ Phó Cảnh Thành.
【Ôn Nhiễm, việc em kh nghe máy hay trả lời tin n ý nghĩa gì? Em đang cố tình trốn tránh ?】
【Cố chấp giữ l những thứ kh thuộc về thì ích gì kh? Trả chiếc khăn tay lại cho ngay!】
【Đừng hòng trốn tránh. Trả lời nh lên!】
Ôn Nhiễm sững sờ. Phó Cảnh Thành chưa bao giờ mất kiên nhẫn đến mức gửi nhiều tin n cùng lúc như vậy. vẻ như chiếc khăn tay đó thực sự quan trọng với ta.
Cô khẽ mỉa mai trong lòng. Thực chất, chiếc khăn tay đó vốn thuộc về cô, cô chỉ đang l lại món đồ của chính mà thôi. Tuy nhiên, sự "biến mất" của cô sáng nay kh vì muốn trả đũa ta, mà đơn giản là vì cô bận... xác nhận mối quan hệ với Thượng Liệt Duệ trong lều bãi biển.
Cô nh chóng n tin trả lời: [Ngày mai đến l nhé.]
Phó Cảnh Thành đáp lại gần như lập tức, một sự thẳng t hiếm th: [Được, hẹn gặp lại ngày mai.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-165-co-ay-dang-o-ben--ay.html.]
Thoát khỏi cửa sổ trò chuyện, Ôn Nhiễm chìm vào suy tư. Ngày mai khi đối mặt với Phó Cảnh Thành để chấm dứt hoàn toàn mọi dây dưa, liệu cô nên nói rõ sự thật?
Ôn Nhiễm đờ suy nghĩ. Liệu cô nên nói cho Phó Cảnh Thành biết sự thật rằng chiếc khăn tay đó là của cô, chứ kh của Ôn Kỳ? ta sẽ phản ứng ra khi biết đã nâng niu kỷ vật của mà ta luôn hắt hủi suốt bao năm?
Đang lúc lưỡng lự, cánh cửa phòng đột ngột đẩy mở. Thượng Liệt Duệ bước vào định mời cô dùng bữa tối, nhưng lại bắt gặp cô đang thẫn thờ ện thoại. Gương mặt trầm tư của cô khiến nảy sinh nghi hoặc.
"Em đang nói chuyện với ai vậy?" – chằm chằm vào cô.
Ôn Nhiễm giật , vội vàng tắt màn hình ện thoại, cố giữ giọng bình tĩnh: "Kh ai cả."
Dù đã thoát khỏi cửa sổ trò chuyện với Phó Cảnh Thành từ lâu, nhưng đối diện với ánh mắt sắc lẹm của Thượng Liệt Duệ, cô vẫn cảm th chột dạ. Cô thầm tự nhắc nhở bản thân rằng họ chỉ là bạn tình kh ràng buộc, kh quyền quản lý việc cô liên lạc với ai. Thế nhưng, cơ thể cô lại phản ứng thành thật, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
Thượng Liệt Duệ nhận ra cô đang nói dối. Một cơn ghen tu vô d dâng lên trong lòng. cay đắng nhận ra dù hai đã nồng nhiệt đến thế nào, trên d nghĩa cô vẫn là " đã chồng". Chừng nào cô chưa ly hôn, vẫn chỉ là một kẻ thứ ba, một tình trong bóng tối.
Sự im lặng kéo dài khiến Ôn Nhiễm kh chịu nổi, cô hỏi khẽ: " cần gì ?"
Thượng Liệt Duệ mái tóc vẫn còn nhỏ nước của cô, thở dài l máy s tóc. đứng phía sau, kiên nhẫn s khô từng lọn tóc cho cô. Tiếng máy s vo ve bên tai, những ngón tay thỉnh thoảng lướt nhẹ qua da đầu khiến tim Ôn Nhiễm run rẩy. Đây là lần đầu tiên trong đời cô được một đàn chăm sóc dịu dàng đến thế. Ngay cả cha cô hay Phó Cảnh Thành cũng chưa từng làm ều này.
Khi s xong, th cô vẫn còn lơ đãng, Thượng Liệt Duệ kh nhịn được mà hỏi bằng giọng trầm buồn: "Đang nhớ chồng em ?"
Ôn Nhiễm giật quay lại. Thượng Liệt Duệ cúi xuống, khóa chặt cô trong ánh của : "Ít nhất khi ở bên , em hứa là kh được nghĩ đến đàn nào khác."
" kh ..." – Ôn Nhiễm định phản bác rằng cô và Phó Cảnh Thành thực chất đã ly hôn, nhưng đã kh cho cô cơ hội nói tiếp.
nâng cằm cô lên và hôn cô một lần nữa. Nụ hôn lần này kh chỉ sự chiếm hữu mà còn mang theo cả sự bất an. Kết thúc nụ hôn, Ôn Nhiễm đỏ bừng mặt, bĩu môi trách móc: " đừng hở chút là hôn như vậy được kh? sắp nghẹt thở ."
Thượng Liệt Duệ khẽ cười, sự ngượng ngùng của cô khiến tâm trạng tốt lên đôi chút. lại cúi xuống, khẽ chạm vào đôi môi đỏ mọng quyến rũ lần nữa: "Kh được, chỉ muốn hôn em, muốn tiếp tục hôn em mãi thôi..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.