Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 166: Không phải em gái anh cứu anh lúc đó, mà là...
Ngày hôm sau trùng vào cuối tuần, Ôn Nhiễm thở phào nhẹ nhõm vì kh đối mặt với Thượng Liệt Duệ tại c ty. Kể từ khi chấp nhận cái d nghĩa "bạn tình", đàn dường như đã tìm được cái cớ chính đáng nhất để đưa cô lên giường bất cứ lúc nào. Ôn Nhiễm chỉ muốn tr thủ ngày nghỉ để xoa dịu cái lưng đau nhức và tìm lại chút bình yên.
Nhân lúc rảnh rỗi, cô quay lại căn hộ cũ – nơi cô và Phó Cảnh Thành từng chung sống. Đúng như dự đoán, Phó Cảnh Thành đã dọn sạch đồ đạc cá nhân. Ôn Nhiễm cũng bắt đầu thu dọn những gì còn sót lại, dự định sau khi hoàn tất sẽ tìm môi giới để bán đứt ngôi nhà này.
Thực tế, kh còn quá nhiều thứ để mang . Những món đồ nội thất lớn hầu hết đều được đóng cố định vào tường. Ôn Nhiễm dành vài giờ để đóng gói lò vi sóng, lò nướng và vài bộ chăn ga gối đệm vào các thùng gi lớn.
Ánh mắt cô dừng lại trên tấm rèm phòng ngủ do chính tay cô thiết kế và đặt may riêng. Khi , Ôn Nhiễm đã từng tràn đầy hy vọng vào cuộc hôn nhân này, từng ngây thơ nghĩ rằng sự chân thành sẽ đổi l hạnh phúc. Hóa ra, tất cả chỉ là ảo vọng. Việc bán ngôi nhà này kh chỉ là chuyển chỗ ở, mà là cách cô tuyệt giao với quá khứ đau thương. Phụ nữ chỉ thực sự tiềm năng vô hạn khi họ dám dũng cảm bước qua những giới hạn của chính .
Vừa hít một hơi thật sâu định gọi ện cho môi giới, Ôn Nhiễm bỗng nghe th tiếng lạch cạch mở cửa. Một bóng quen thuộc bước vào – là Phó Cảnh Thành.
Ôn Nhiễm nhíu mày, bản năng trỗi dậy sự phòng bị: " lại ở đây?"
Hai đã ly hôn, ta cũng đã dọn , về lý mà nói ta kh nên xuất hiện ở đây nữa. Cô tự trách đã quên thu lại chìa khóa từ ta.
Phó Cảnh Thành cô, giọng ệu chút mỉa mai: "Chính cô là bảo đến gặp hôm nay mà."
Hóa ra, sau cả ngày hôm qua gọi ện kh được, n tin mãi muộn mới th trả lời, Phó Cảnh Thành đã nảy sinh nghi ngờ Ôn Nhiễm cố tình trốn tránh . ta thậm chí đã "mua chuộc" bảo vệ khu dân cư để họ báo tin ngay khi th cô xuất hiện. Vừa nhận được tín hiệu, ta liền vội vã chạy đến để "chặn đường".
Ôn Nhiễm sững sờ mất một lúc mới nhớ ra tin n tối qua. Cô vốn định hẹn ta ở một quán cà phê, kh ngờ ta lại trực tiếp x thẳng vào nhà như thế này.
"Thật trùng hợp," Phó Cảnh Thành lạnh lùng cất lời khi bước vào căn hộ.
" để quên thứ gì ?" – Ôn Nhiễm kh nhịn được mà hỏi.
Phó Cảnh Thành thẳng vào cô, ánh mắt kh giấu nổi sự nôn nóng: " đến để l lại chiếc khăn tay đó!"
Ôn Nhiễm quan sát thật kỹ, sự tò mò dâng lên: "Chiếc khăn tay đó thực sự quan trọng với đến thế ? Chỉ vì nó thuộc về Ôn Kỳ, hay còn lý do nào khác?"
"Chiếc khăn tay đó là của Kỳ Kỳ; đó là tín vật định tình mà cô để lại cho !" – Ban đầu Phó Cảnh Thành kh muốn giải thích nhiều, nhưng giờ khi cả hai đã ly hôn, cảm th kh còn gì giấu giếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-166-khong-phai-em-gai--cuu--luc-do-ma-la.html.]
Tim Ôn Nhiễm đập thình thịch: "Tín vật định tình ?" Chiếc khăn tay của cô từ khi nào đã biến thành minh chứng tình yêu giữa và chị gái cô?
Phó Cảnh Thành liếc cô, giọng trầm xuống khi hồi tưởng về quá khứ: "Khi mới được đưa về nhà họ Phó và chuyển đến ngôi trường d giá đó, đã bị bắt nạt t.h.ả.m hại. một lần, đám c t.ử nhà giàu đó đ.á.n.h đến mức gần như bất tỉnh. Chính Ôn Kỳ đã cứu ... Chiếc khăn tay đó là thứ cô đã dùng để lau mặt cho lúc ."
Đầu Ôn Nhiễm ong lên một tiếng. Cô hoàn toàn sững sờ. Hóa ra Phó Cảnh Thành vẫn nhớ rõ chi tiết năm đó, chỉ là ta đã nhận nhầm cứu !
"Làm chắc c cứu là Ôn Kỳ?" – Ôn Nhiễm nheo mắt hỏi. chăng lúc đó ta quá hoảng loạn nên đã nhầm?
Phó Cảnh Thành thản nhiên đáp: "Chiếc khăn tay này thêu tên của Kỳ Kỳ, đương nhiên cứu là cô ."
Câu trả lời này đã xác nhận hoàn toàn phỏng đoán của Ôn Nhiễm. "Vậy là lúc đó kh hề rõ mặt cứu ?"
Phó Cảnh Thành khựng lại một giây, nhưng nh chóng khẳng định: "Ngoài Kỳ Kỳ ra, còn ai vào đây nữa?"
nhớ lại quãng thời gian tăm tối đó, khi mang d phận con ngoài giá thú, bị cả lớp coi thường, kh ai muốn kết bạn hay nói chuyện. Trong tâm trí , chỉ một Ôn Kỳ tốt bụng, kh màng đến xuất thân của mới thể ra tay giúp đỡ.
Ôn Nhiễm khẽ cười lạnh. Cô kh ngờ đàn này lại hồ đồ đến mức chỉ dựa vào một vật ngoài thân để kết luận mọi chuyện. ta đâu biết rằng, vào thời ểm đó, Ôn Kỳ mới chính là khinh miệt nhất. Chính tai Ôn Nhiễm đã nghe chị gái phàn nàn về "kẻ nhà quê" mới chuyển đến trường. Ôn Kỳ còn dùng sự xuất hiện của để hạ thấp Ôn Nhiễm, mỉa mai rằng hai đều là những đứa "con ngoài giá thú" thấp kém như nhau.
Chính vì sự đồng cảm giữa những cùng cảnh ngộ, Ôn Nhiễm mới âm thầm chú ý và ra tay giúp đỡ khi bị bắt nạt. Vậy mà suốt bao nhiêu năm qua, lại tôn thờ kẻ luôn khinh bỉ như một vị cứu tinh.
Th Ôn Nhiễm im lặng quá lâu, Phó Cảnh Thành mất kiên nhẫn quát lên: "Cô nghe rõ chưa? Trả lại chiếc khăn tay cho ngay lập tức!"
Ôn Nhiễm ngước , ánh mắt đầy sự phức tạp và châm biếm: "Nếu nói với rằng, chiếc khăn tay đó thực ra kh của Ôn Kỳ thì ?"
Đồng t.ử của Phó Cảnh Thành co lại, gương mặt hiện rõ sự kh tin tưởng: " thể như vậy? Đừng ở đó mà gieo rắc ly gián!"
Trong mắt , Ôn Nhiễm chắc c là vì kh cam lòng ly hôn nên mới tìm cách phá hoại tình cảm giữa và Ôn Kỳ. cho rằng cô đang muốn giữ chiếc khăn tay để bôi nhọ chị gái .
Ôn Nhiễm dở khóc dở cười, đảo mắt : "Chúng ta đã ly hôn , giờ gây chia rẽ thì lợi ích gì? nghĩ muốn dùng cách này để quay lại với ? Phó Cảnh Thành, kh th hơi quá tự tin à?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.