Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -
Chương 85: Đêm khuya, anh áp sát người vào cô trong bếp
"Chủ tịch Thương..." – Ôn Nhiễm định lên tiếng về việc rời nhưng Thương Liệt Duệ đã cắt ngang bằng một t giọng kh thể thương lượng: "Ở lại đây, kh lặp lại lần thứ hai!". Sau đó, kéo chị gái rời khỏi biệt thự, để lại một Ôn Nhiễm đứng ngẩn ngơ.
Suốt một tuần sau đó, Ôn Nhiễm hoàn toàn kh gặp lại Thương Liệt Duệ. Cô vẫn sống trong biệt thự nhưng cảm giác như bị "giam lỏng" bởi sự ngăn cản nhiệt tình của dì Dung. Liên lạc với qua ện thoại hay tin n đều kh hồi âm. Giang Hạo nói c tác Đức, Ôn Nhiễm đành tin là thật, cho rằng đang bận cứu vãn dự án BC.
Tối hôm đó, trước khi ngủ, Ôn Nhiễm tình cờ th vòng bạn bè của Ôn Kỳ. Những bức ảnh chụp cảnh Ôn Kỳ cùng Phó Cảnh Thành chúc mừng sinh nhật mẹ cô – Trình Vạn Di – hiện lên đầy châm chọc. Họ đứng hai bên, cùng bà cắt bánh, cười nói như một gia đình thực thụ.
Nỗi chua chát dâng trào. Cô và Phó Cảnh Thành vẫn chưa ly hôn xong, vậy mà ta đã c khai xuất hiện bên cạnh Ôn Kỳ để l lòng mẹ cô. Nghĩ lại những năm trước, khi cô cầu xin ta cùng đón sinh nhật mẹ, ta luôn l cớ bận rộn. Hóa ra, kh ta bận, mà là do yêu cầu kh là Ôn Kỳ.
Đêm đó, Ôn Nhiễm gặp ác mộng. Cô mơ th mẹ cầm d.a.o đ.â.m vào n.g.ự.c và nói rằng chỉ khi cô c.h.ế.t , Ôn Kỳ mới được cuộc sống hạnh phúc nhất. Cô tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, cổ họng khô khốc.
Phát hiện nước trong phòng đã hết, Ôn Nhiễm khoác vội chiếc áo ngủ lụa mỏng m, men theo ánh trăng xuống bếp. Cô ngửi th mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng trong phòng khách nhưng kh quá để ý.
"Vẫn chưa ngủ à?" – Giọng nói trầm thấp, ma mị vang lên khiến Ôn Nhiễm suýt đ.á.n.h rơi bình nước.
"Chủ tịch Thương? ... về từ bao giờ?" – Cô kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-85-dem-khuya--ap-sat-nguoi-vao-co-trong-bep.html.]
Thực tế, Thương Liệt Duệ kh hề Đức. chỉ dặn Giang Hạo nói dối để Ôn Nhiễm th thoải mái hơn. M ngày qua, luôn đợi cô ngủ say mới về, và rời trước khi cô tỉnh giấc. Tối nay, sau một buổi tiệc xã giao, vào phòng cô ngủ. Khát khao bị kìm nén b lâu khiến kh thể chợp mắt, đành ra phòng khách hút t.h.u.ố.c để hạ hỏa. Kh ngờ lại đụng mặt cô ở đây.
Ôn Nhiễm kh nhận ra sự nguy hiểm đang rình rập, cô tiến vào bếp l chai nước khoáng lạnh trong tủ lạnh. Vừa vặn nắp, một bàn tay to lớn với những khớp xương rõ rệt đã giật l chai nước.
"Đừng uống đồ lạnh vào ban đêm." – Thương Liệt Duệ đã đứng sát ngay sau lưng cô từ lúc nào. Lồng n.g.ự.c rộng lớn, vững chãi của ép sát vào tấm lưng mảnh mai của cô. Hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm khiến Ôn Nhiễm rụt cổ lại, tim đập loạn nhịp.
"Để rót cho em nước ấm." – với tay l cốc qua cô, tạo thành một tư thế như đang ôm trọn cô từ phía sau. Chất vải lụa mỏng m của áo ngủ cọ xát vào lớp áo sơ mi của tạo nên những âm th sột soạt đầy ám .
"Uống ." – Thương Liệt Duệ đưa cốc nước, nhưng kh hề lùi lại mà còn tiến thêm một bước, ép cô vào sát mép bệ bếp.
Ôn Nhiễm cảm nhận rõ rệt nhiệt độ từ cơ thể đang bao vây l . Sự thân mật quá mức này khiến cô tê dại cả , cốc nước trong tay run rẩy như sắp đổ.
"Chủ tịch Thương, ..." – Cô gượng cười, cố tìm lại giọng nói nhưng hơi thở đã hoàn toàn rối loạn.
Thương Liệt Duệ cúi xuống, gương mặt ển trai chỉ cách cô vài milimet. Trong kh gian bếp tối lờ mờ, ánh mắt rực cháy như muốn thiêu đốt và nuốt chửng l cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.