Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -

Chương 86: Khi cô ấy lên cơn, anh ấy có thể là liều thuốc của cô ấy

Chương trước Chương sau

Ôn Nhiễm kh biết nên làm gì trước sự hiện diện quá mức áp đảo của Thương Liệt Duệ. Cô cố gắng né sang một bên, cúi đầu uống nước thật nh để phân tâm. Uống cạn hơn nửa cốc, cảm giác nóng rát do cơn ác mộng đã dịu , cô vội vàng đặt cốc xuống định rời .

Nhưng ngay giây sau, Thương Liệt Duệ cầm l chiếc cốc cô vừa dùng, thản nhiên uống cạn phần nước còn lại.

Ôn Nhiễm đứng hình: "... kh th bẩn ?".

Thương Liệt Duệ thẳng vào mắt cô, khóe môi nhếch lên đầy tà mị: " kh biết đã bao lần nuốt nước bọt của em khi chúng ta hôn nhau , em quên ?".

Khuôn mặt Ôn Nhiễm đỏ bừng như thiêu đốt. Lời nói trắng trợn của giữa đêm khuya khiến nhịp tim cô mất kiểm soát. Cô quay chạy trốn khỏi nhà bếp, nhưng vì quá vội vàng nên vấp bậc thềm. Một cánh tay rắn chắc kịp thời siết chặt eo cô, kéo cô vào lồng n.g.ự.c vạm vỡ.

Luồng ện chạy dọc sống lưng khiến Ôn Nhiễm run rẩy. Đúng lúc này, chứng cuồng loạn của cô lại dấu hiệu tái phát. Cảm giác trống rỗng và bồn chồn quen thuộc xâm chiếm, mà t.h.u.ố.c cô lại kh mang theo.

Thương Liệt Duệ nhận ra sự bất thường, kh nói một lời mà bế bổng cô lên, sải bước về phía phòng ngủ.

" tự được..." – Ôn Nhiễm phản kháng yếu ớt, nhưng giọng nói của cô lúc này lại trở nên mềm mại, nũng nịu đến lạ kỳ. Khi đặt cô xuống giường và định rời , cô theo bản năng nắm l tay : "Chủ tịch Thương...".

"Là một lời mời ?" – Ánh mắt sâu thẳm như hố đen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma--quy-lam-gi/chuong-86-khi-co-ay-len-con--ay-co-the-la-lieu-thuoc-cua-co-ay.html.]

Ôn Nhiễm c.ắ.n môi, xấu hổ thừa nhận: "... bệnh của lại tái phát . t.h.u.ố.c ở đây kh?".

Thương Liệt Duệ áp sát, hơi thở nóng hổi bao trùm l cô: "Kh thuốc. Nhưng... thể là t.h.u.ố.c chữa của em!".

Trước khi Ôn Nhiễm kịp phản ứng, đã quỳ trên giường, đè ép lên cô. Những nụ hôn từ cổ dần chuyển lên đôi môi đỏ mọng. Ôn Nhiễm kinh ngạc phát hiện ra rằng, sự đụng chạm của thực sự hiệu quả hơn bất kỳ loại t.h.u.ố.c nào cô từng uống. Sự khó chịu biến mất, thay vào đó là một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.

Bàn tay Thương Liệt Duệ luồn vào trong áo ngủ, mơn trớn với lực đạo vừa khiến Ôn Nhiễm kh kìm được mà phát ra những tiếng rên rỉ nhẹ nhàng. Cô muốn đẩy ra, nhưng cơ thể lại phản bội lý trí, tham lam đòi hỏi nhiều hơn.

"Cơ thể em cũng cần , đúng kh?" – tựa trán vào trán cô, thở hổn hển.

" kh muốn dùng làm t.h.u.ố.c giải..." – Cô quay mặt , cố giữ l chút tôn nghiêm cuối cùng.

Thương Liệt Duệ khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu vì d.ụ.c vọng. kh hề phiền nếu cô chỉ coi là t.h.u.ố.c giải, chỉ cần cô là của . Trong bóng tối, tiếng thắt lưng da va chạm lách cách vang lên đầy ám . dùng chiếc thắt lưng trói chặt hai tay cô vào đầu giường, chậm rãi cởi bỏ lớp áo ngủ lụa mỏng m.

Đây là khoảnh khắc đã mơ về hàng ngàn lần. Bàn tay run rẩy vì phấn khích.

"Thương Liệt Duệ, làm ơn... thả ra..." – Ôn Nhiễm cầu xin, lần đầu tiên cô gọi thẳng tên bằng giọng ệu ngọt ngào, run rẩy.

Tiếng gọi như mồi lửa thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của Thương Liệt Duệ. Yết hầu chuyển động liên tục, cả căng cứng đến mức sắp nổ tung. biết sắp phát ên vì phụ nữ này!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...