Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đánh Cắp Trái Tim

Chương 24: Từ Bây Giờ Em Có Thể Gọi Anh Là Nhược Trạch – 2

Chương trước Chương sau

Sau khi bị từ chối khắp nơi, Lâm Hân Nghiên chỉ tìm được vài c việc lặt vặt.

Một nhà hàng cao cấp đang tuyển nhân viên phục vụ.

Vị trí này kh yêu cầu cô trình độ học vấn cao, chỉ cần cô th minh và phản ứng nh nhẹn là được. Giờ cô chắc c rằng tiền trong tay, nên cô đã xin việc.

Tuy kh bằng cấp, nhưng Lâm Hân Nghiên đã học đại học, nên lời nói và thái độ của cô mạch lạc, phản ứng cũng nh.

Quản lý nhà hàng đã hẹn cô đến làm việc vào ngày mai.

Giờ Lâm Hân Nghiên cuối cùng cũng việc làm, tâm trạng cô khá hơn. Sau khi ra khỏi nhà hàng, cô lang thang một trên đường.

Khi hoàng hôn bu xuống, một chút ánh sáng đỏ rực rỡ còn sót lại trên đường chân trời, chiếu sáng con đường, khiến bóng của Lâm Hân Nghiên dài ra.

Cô chỉ một , tr vẻ hơi cô đơn.

- Hân Nghiên.

Nghe th tiếng gọi, Lâm Hân Nghiên quay đầu về phía phát ra âm th, còn Hạ Nhược Trạch từ bên kia đường chạy tới.

- cứ tưởng bị hoa mắt chứ. - mỉm cười nói.

- Bác sĩ Hạ. vẫn còn ở Trung Quốc? - Lâm Hân Nghiên cũng ngạc nhiên khi gặp lại .

Lâm Hân Nghiên, ngập ngừng nói.

- về đây làm việc.

Nghĩ đến chuyện hôm trước giám đốc đã đích thân "chiêu mộ" ở bệnh viện, Lâm Hân Nghiên chợt hiểu ra.

- Mức lương của bệnh viện hấp dẫn quá nhỉ? - Lâm Hân Nghiên nói với vẻ ghen tị.

chăm sóc mẹ, cô vẫn chưa l được bằng tốt nghiệp, nên bây giờ xin việc khó khăn.

[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]

Hạ Nhược Trạch mỉm cười dịu dàng.

- Đúng vậy.

Nếu kh vì cô kh về, dù lương cao đến đâu cũng sẽ kh chọn ở lại Trung Quốc.

quá nhiều và quá nhiều thứ kh muốn nghĩ đến ở Trung Quốc.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

lên bầu trời, Lâm Hân Nghiên th trời đã tối. Cô trở về đã gần hai tháng, giờ đây cô thực sự chút hoang mang và lạc lõng.

L lại những thứ đã từng là của thật kh dễ dàng.

Cảm nhận được cảm xúc của cô, Hạ Nhược Trạch đưa tay vén mái tóc rối bù của cô ra sau tai, nói.

- Nếu em gặp khó khăn gì thì cứ nói với .

Trước đây đã giúp đỡ cô nhiều, Lâm Hân Nghiên mỉm cười lắc đầu.

đã ở bên cô lâu, luôn hiểu cô đang nghĩ gì. Cô thà chịu khổ chứ kh nợ ân tình của khác.

- Em quá bướng bỉnh.

Bướng bỉnh đến mức khiến khác đau lòng.

Lâm Hân Nghiên mím môi. Kh cô kh muốn nợ ân tình của khác, chỉ là cô sợ kh trả được.

Cô chẳng gì cả.

- Trời tối . Bác sĩ Hạ, kh muốn về nhà ? - Lâm Hân Nghiên hỏi.

Từ trước đến nay, Lâm Hân Nghiên luôn gọi là "Bác sĩ Hạ".

- Hân Nghiên. Từ giờ trở đừng gọi là Bác sĩ Hạ nữa, được kh? - Hạ Nhược Trạch cô.

nghiêm túc Lâm Hân Nghiên.

- Gọi bằng tên, hoặc họ. Chúng ta đã quen biết nhau lâu như vậy, vậy mà em cứ gọi là Bác sĩ Hạ, khiến chúng ta cảm th như xa lạ. Em nghĩ ?

Lâm Hân Nghiên suy nghĩ một chút. lớn tuổi hơn cô, thường chăm sóc cô như trai.

- Vậy, em sẽ gọi là Nhược Trạch nhé?

- Ừ. Từ giờ trở hãy gọi là Nhược Trạch. - Hạ Nhược Trạch nhân cơ hội này lại gần cô, đưa tay ôm cô, mỉm cười.

- Hạo, đó là cô Lâm kh?

Tống Cảnh Hạo đang lái xe, kh để ý đến những bên đường. Nghe được lời nhắc nhở của Bạch Trúc Vi, sang...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...