Đánh Cắp Trái Tim
Chương 25: Cô Ấy Hiểu Cách Nói Tiếng Nước A - 1
Lâm Hân Nghiên cứng đờ , kh ngờ Hạ Nhược Trạch lại đột nhiên ôm cô như vậy.
Tỉnh táo lại, cô bắt đầu vùng vẫy.
Theo góc của Tống Cảnh Hạo, hành động này chút làm dáng, nên kh khỏi nhíu mày.
Bạch Trúc Vi giả vờ vô tình nói.
- Kh ngờ cô lại bạn trai.
Tống Cảnh Hạo đột nhiên cảm th tệ vì lý do nào đó. nhấn bàn đạp ga và chiếc xe lao .
Bạch Trúc Vi mím môi hỏi.
- giận à?
Tống Cảnh Hạo cười khẩy.
- giận chứ?
Cô đang mang thai, chắc c là đàn bên cạnh !
Biết cô đàn khác với việc tận mắt chứng kiến cô ở bên đàn đó. cảm th khó chịu kh thể tả!
Chẳng m chốc, dừng xe trước nhà Bạch Trúc Vi. Cô kh xuống xe ngay mà Tống Cảnh Hạo, nói.
- muốn vào nhà em kh?
Dường như sợ từ chối, Bạch Trúc Vi vội vàng nói thêm.
- Hạo, em đã chuẩn bị món thích nhất...
- Trúc Vi. – Tống Cảnh Hạo ngắt lời cô. cũng kh biết bị làm nữa, cảm th hơi bối rối. đưa tay vuốt tóc cô.
- Hôm nay kh đến nhà em. Em nên nghỉ ngơi sớm .
- Nhưng...
Cuối cùng Bạch Trúc Vi cũng kh nói hết câu, ngoan ngoãn xuống xe.
- Lái xe cẩn thận nhé.
Tống Cảnh Hạo nhẹ nhàng đáp lại rời .
lái xe gần hết tốc lực và khi đến nơi, Lâm Hân Nghiên vẫn chưa về.
Cởi cúc áo, hỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Cô ra ngoài lúc nào?
- Khoảng trưa.
Dì Dư l áo khoác từ tay .
- muốn ăn tối bây giờ kh?
- Cứ để sau. - Giờ chẳng còn tâm trạng nào nữa.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
tiếp tục cởi hai cúc áo. Kh chật, nhưng lại cảm th ngột ngạt thế này.
Cảm giác kỳ lạ này khiến khó chịu!
Đẩy cửa phòng làm việc ra, tờ gi nhớ mà Lâm Hân Nghiên để lại vẫn còn trên bàn. nhặt nó lên, cười khẩy.
- Một phút trước còn diễn kịch trước mặt , phút sau lại chơi với một gã đàn . Giỏi lắm, Lâm Hân Nghiên!
Tờ gi nhớ vo tròn lại trong tay .
Lâm Hân Nghiên bắt taxi về. Hạ Nhược Trạch muốn đưa cô về, nhưng cô kh muốn biết chuyện giữa cô và Tống Cảnh Hạo nên đã từ chối.
Chỉ dì Dư ở nhà, Lâm Hân Nghiên nghĩ Tống Cảnh Hạo chưa về nên cảm th thoải mái hơn nhiều.
Th cô vui vẻ, dì Dư hỏi.
- cô vui thế?
Thực ra chẳng gì cả. Lâm Hân Nghiên mỉm cười.
- chỉ th thoải mái hơn khi kh ở đây thôi.
Dì Dư im lặng.
- Ý cô là là thừa ? - Dáng mảnh khảnh của uể oải dựa vào cửa thư phòng, tr vẻ thản nhiên nhưng lại đầy mỉa mai.
Giọng nói này...
Lâm Hân Nghiên cứng đờ quay lại, th đàn đang dựa vào cửa với vẻ mặt u ám.
Tại... Tại ta lại ở nhà?
Lúc về kh th ta đâu, Lâm Hân Nghiên cứ tưởng ta kh nhà, nên cũng kh nghĩ ngợi nhiều.
- ... - Lâm Hân Nghiên định giải thích thì Tống Cảnh Hạo ngang qua cô vào phòng ăn, bảo dì Dư dọn cơm lên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.