Đạp Bay Tra Nam Sếp Cũ, Tôi Hóa Thân Thành Bà Chủ
Chương 106: Người cha ruột của cô
Trong thành phố một nhà hàng chuyên món Bắc Thành, trang trí sang trọng, đẳng cấp, mức tiêu thụ bình quân đầu hơn ba nghìn.
Năm giờ rưỡi chiều, trong phòng riêng ở tầng hai, Văn Nguyễn đưa thực đơn cho Nguyễn Hạo đối diện.
" đến đây lâu như vậy , , chị ruột của , còn chưa mời ăn bữa nào. Nhà hàng này là nơi bán món Bắc Thành đắt nhất Hải Thành đ, đủ thành ý chưa?"
Th Nguyễn Hạo kh nhận, cô trực tiếp đặt xuống bàn, đẩy về phía ta, "Kh cần tiết kiệm tiền cho đâu."
Nguyễn Hạo vẫn kh cầm thực đơn, mắt ta cứ chằm chằm vào Văn Nguyễn, "Cô biết từ bao giờ?"
Từ khi cúp ện thoại đến giờ, tinh thần Nguyễn Hạo luôn căng thẳng. Văn Nguyễn muốn mời ta ăn cơm, ta đã đến trước nửa tiếng, cứ mãi suy nghĩ về chuyện này.
Rốt cuộc Văn Nguyễn biết họ cùng một bố từ khi nào?
Biết từ đầu ư? Kh thể nào, trước đây kh giống vậy. Nghê Phi nói cho cô biết à? Cũng kh thể, ta đã hứa tặng Nghê Phi chiếc xe thể thao vừa mới được một thời gian trước , Nghê Phi yêu xe như mạng, kh thể phản bội ta.
Vậy là ta đã lộ tẩy ư? Lộ tẩy từ khi nào?
Nhân viên phục vụ vẫn đang đứng đợi bên cạnh, Văn Nguyễn gõ gõ bàn, "Gọi món trước , chưa ăn trưa, đói c.h.ế.t ."
Nguyễn Hạo ngẩn , sau đó mới cầm l thực đơn trên bàn, " cô kh ăn trưa? Giảm cân à?"
Văn Nguyễn qua loa đáp, "Đúng vậy, giảm cân."
Chương Đồng Đồng gửi tin n hỏi cô cuối tuần thời gian kh, hẹn ăn, Văn Nguyễn trả lời cô : 【Thời gian địa ểm định , tớ rảnh bất cứ lúc nào.】
Nguyễn Hạo nghe ra sự qua loa của cô, kh hỏi nữa, cúi đầu gọi vài món. Đợi nhân viên phục vụ cầm thực đơn ra ngoài, cửa đóng lại, ta lại sốt ruột hỏi Văn Nguyễn.
"Vậy cô biết từ khi nào?"
Văn Nguyễn giơ tay trái lên, lòng bàn tay hướng về phía ta, vết thương đã lành , vẫn còn th một chút dấu vết, bác sĩ nói sẽ kh để lại sẹo, qua hết mùa hè là sẽ ổn.
"Hôm đ.á.n.h nhau với Diêu Mạn và bọn họ , một lớn tuổi chạy đến sau, mà gọi là dì Lan , bà là bạn thân của mẹ . Bà nói lúc trẻ và bố tr giống hệt nhau."
"Dì Lan biết rõ mồn một chuyện giữa mẹ và bố , sau này bà gài lời , cũng gài lời bà , thế là hỏi ra được."
Nguyễn Hạo cẩn thận nhớ lại.
lớn tuổi? Dì Lan?
Lúc đó hình như đó thật, ánh mắt của dì giúp việc đúng là hơi lạ, nhưng khi chẳng nghĩ nhiều. Khi đó, th Văn Nguyễn bị bắt nạt t.h.ả.m thương, trong đầu chỉ đ.á.n.h nhau.
Văn Nguyễn bưng ly nước lên uống một ngụm.
“Đến lượt hỏi . Dì Lan nói, bố kh hề biết đến sự tồn tại của , vậy thì làm biết?”
Cô đã bày hết bài ngửa , Nguyễn Hạo cũng kh giấu giếm nữa.
“Hai năm trước, bà nội tái phát bệnh cũ nhập viện, khi đến bệnh viện thăm bà, nghe bà nói chuyện với dì út.”
Lúc đó trong phòng bệnh chỉ bà nội và dì út, nguyên văn lời của dì út là:
“Mẹ, mẹ đoán xem tháng trước con gặp ai? Con gái mà Văn Huệ An sinh cho cả đó.”
“Con th con bé ở c ty của bạn con, nó giống y hệt mẹ nó, con đặc biệt hỏi bạn con thì được biết là đến từ C ty Vinh Lập ở Hải Thành để làm thẩm định, tên là Văn Nguyễn.”
“Con đã cho ều tra, Văn Nguyễn chính là Văn Tư Nguyễn mà năm xưa mẹ đã làm xét nghiệm ADN đó. Mẹ à, kh con muốn làm mẹ khó chịu, mà con nghĩ, cả thật đáng thương.”
“Năm xưa sau khi ly hôn với Văn Huệ An, con chưa bao giờ th cười, tâm trí dồn hết vào c việc, bỏ bê cả c việc. Thật ra, chuyện năm xưa cũng kh hoàn toàn là lỗi của Văn Huệ An, cô sinh ra trong một gia đình như vậy, đâu do cô muốn.”
“Nghe nói m kẻ tai họa trong gia đình cô đều đã , cô sống cùng con gái. Năm xưa cô cũng kh tái hôn, là lừa cả thôi. Mẹ à, hay là mẹ nhượng bộ một bước , để cả gặp lại Văn Huệ An một lần, hai tái hôn được hay kh thì cứ để họ tự quyết định.”
“Dù kh tái hôn, Văn Nguyễn nói gì thì nói cũng là con gái của cả, cả quyền được biết. Con cũng đã cho ều tra Văn Nguyễn , là một đứa trẻ tốt.”
“Hơn nữa mẹ kh vì ai khác thì cũng vì Hạo Hạo mà nghĩ. cả trong lòng khúc mắc, đối với ai cũng nghiêm khắc, đối với Hạo Hạo càng nghiêm khắc hơn. Nếu cả giải được khúc mắc trong lòng, vui vẻ thì cũng sẽ tốt hơn với Hạo Hạo.”
Dì út vừa nói xong những lời này, bà nội giận lắm, đập cả cái ly uống t.h.u.ố.c trên tay, hét vào mặt dì út.
“Trừ khi ta c.h.ế.t, nếu kh con và phụ nữ họ Văn đó đời này kh thể nào! Con mà nói cho con chuyện này, hoặc là đến Hải Thành tìm họ Văn kia nữa, thì chính là muốn tức c.h.ế.t ta!”
Nguyễn Hạo lúc đó bị lời của dì út làm cho giật , đang ngây ra thì lại bị tiếng hét của bà nội làm cho sợ hãi.
Bó hoa trên tay định mang tặng bà nội trực tiếp rơi xuống đất, thế là bị lộ.
Bà nội th kh thể giấu được nữa, đành kể cho nghe chuyện bố từng kết hôn ly hôn, chi tiết thì kh kể, ý chính là:
Mẹ con Văn Nguyễn tham lam thô tục, là loài hút m.á.u và châu chấu bám vào là kh đuổi được, ai dính vào đó sẽ gặp xui xẻo.
sau đó lén lút hỏi lại dì út, dì út sợ thật sự làm bà nội tức đến nỗi sinh bệnh, chỉ thở dài, bảo đừng hỏi gì nữa.
…
Trong phòng bao, Văn Nguyễn nghe Nguyễn Hạo nói xong, thần sắc bình tĩnh, kh nói gì.
Việc bà nội của Nguyễn Hạo kh thích mẹ con cô là quá đỗi bình thường. Nghe dì Lan nói, bà cụ bị hút m.á.u lương tâm bị ch.ó gặm của đẩy xuống lầu, còn vào ICU m lần, suýt nữa thì kh sống nổi.
Bỏ qua khoảng cách về gia thế, chỉ riêng ểm này thôi, bà cụ cũng kh thể nào chấp nhận được mẹ cô.
Đợi món ăn được dọn lên, Văn Nguyễn ăn vài miếng lót dạ, sau đó mới Nguyễn Hạo đối diện.
“Vậy thì , đến Hải Thành làm gì? Muốn xem mẹ con chúng sống thế nào?”
Cô nghĩ đến việc Nguyễn Hạo từ khi đến Minh Hợp thì thỉnh thoảng lại tặng một món quà đắt tiền, lại còn thường xuyên khoe của.
Thế là cô bổ sung thêm một câu: “Hay là, bà nội nói với là mẹ con chúng tham tiền, rảnh rỗi kh việc gì làm, ăn no rửng mỡ, chạy xa đến đây để sỉ nhục ?”
Khóe môi cô cong lên, giọng nói nhàn nhạt, tr vẻ kh tức giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dap-bay-tra-nam-sep-cu-toi-hoa-than-th-ba-chu/chuong-106-nguoi-cha-ruot-cua-co.html.]
Nhưng Nguyễn Hạo và cô cũng đã ở cạnh nhau một thời gian, lại còn với tư cách trợ lý ngày ngày quấn quýt bên cô, nên thể nhạy cảm nhận ra, cô thật ra kh hề vui vẻ.
“ vốn kh định đến, là vào cuối năm ngoái, xem được video tiệc mừng c của Vinh Lập, lúc đó mới nhờ Nghi Phi giúp ều tra chị, ”
“Khoan đã!”
Văn Nguyễn chợt ngẩng đầu, ngạc nhiên ngắt lời : “Nghi Phi? Nghi Phi cũng tham gia ư?”
Nguyễn Hạo chợt nhận ra đã lỡ lời tiết lộ Nghi Phi, muốn rút lại thì đã kh kịp nữa . Dù cũng đã nói đến đây, dứt khoát thành thật hết.
“Vâng, mẹ của Nghi Phi là dì họ của , là họ của , gọi một tiếng họ.”
Văn Nguyễn: “ gọi chị một tiếng chị họ.”
Văn Nguyễn tặc lưỡi một tiếng, Nghi Phi cũng đỉnh thật, ảnh đế đó, vậy mà cô kh hề nhận ra chút nào.
Uống một ngụm c, Văn Nguyễn quay lại chủ đề vừa : “ nhờ Nghi Phi ều tra , nữa?”
Nguyễn Hạo nói: “ ều tra chị, tiện thể cũng ều tra mẹ chị. Th tin đưa cho khác với những gì bà nội nói. thực sự tò mò nên đã đến.”
Thực ra, vẫn bị một câu nói của dì út ảnh hưởng.
cả trong lòng khúc mắc, đối với ai cũng nghiêm khắc, đối với Hạo Hạo càng nghiêm khắc hơn. Nếu cả giải được khúc mắc trong lòng, vui vẻ thì cũng sẽ tốt hơn với Hạo Hạo.
muốn đến xem khúc mắc trong lòng bố là gì, cũng muốn tự tay gỡ bỏ khúc mắc đó cho bố.
Nếu bố vui vẻ, lẽ sẽ đối tốt với hơn.
Lý do này chút gượng gạo, cũng chút tổn thương lòng tự trọng, sẽ kh kể cho Văn Nguyễn. Mặc dù bố, nhiều thân, nhưng tuổi thơ cũng chẳng tốt hơn cô là bao.
Đợi các món ăn được dọn lên đầy đủ, Nguyễn Hạo chỉ vào món vi cá om vàng nói: “Chị nếm thử món này , đợi khi nào chị đến Bắc Thành, sẽ đưa chị ăn món đúng vị nhất.”
Văn Nguyễn liếc một cái, kh động đũa, cười nói: “Đến Bắc Thành? Đến Bắc Thành làm gì? Đưa gặp bố ?”
Nguyễn Hạo mím chặt môi, im lặng lâu, cuối cùng cô, như thể đã hạ một quyết định lớn.
“Bà nội khá ghét hai mẹ con chị, chuyện bên bà chút khó khăn, nhưng nếu chị thực sự muốn gặp bố thì thể sắp xếp.”
Văn Nguyễn chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, nhai xong thì nuốt xuống.
“ kh muốn gặp, cũng đừng lãng phí thời gian ở đây nữa. Hai ngày nữa thì về Bắc Thành , đừng đến nữa. Cứ coi như chúng ta chưa từng gặp nhau.”
Chuyện bà nội của Nguyễn Hạo năm xưa xảy ra, chính là vực sâu kh thể vượt qua giữa mẹ cô và Nguyễn Thành Đ. Hiện tại như vậy là tốt , nếu còn dây dưa vào nhau, bà cụ mà tức giận sinh bệnh thì mẹ cô đời này sẽ kh bao giờ tha thứ cho chính .
Cô cũng đã kh cần cha nữa .
Nguyễn Hạo th thái độ của cô dứt khoát, kh chỗ để thương lượng, là thật sự kh muốn gặp. há miệng, muốn nói lại thôi, cuối cùng nặn ra một câu.
“ đã nói với gia đình là chơi hai tháng, tận đầu tháng chín mới về.”
Đầu tháng chín, vậy là còn lại một tháng nữa. Văn Nguyễn mặc kệ .
Giữa bữa ăn, Nguyễn Hạo vệ sinh, ện thoại của Văn Nguyễn liên tục đổ chu, cô cầm lên xem thì th đó là những biểu tượng cảm xúc ‘cười lớn’ tràn màn hình của Lâm Duyệt.
Văn Nguyễn: 【???】
Lâm Duyệt: 【Haha, tiền đầu tư bị cuốn hết, nghe nói Cao Bằng cũng bỏ trốn , tám trăm triệu ước chừng là kh đòi lại được đâu. Diêu Thiên Vũ tức ên lên , chiều nay lao đến tập đoàn tìm bố ta.】
Lâm Duyệt: 【 nghe chú nói, Diêu Thiên Vũ còn tức đến phát khóc, nói là Vinh Lập Capital kh chịu nổi Diêu Mạn cứ làm loạn như vậy nữa, cứ để cô ta tiếp tục gây chuyện thì phá sản luôn cho .】
Lâm Duyệt: 【Diêu Thiên Vũ lần này cũng th minh, ta để m cổ đ lớn liên d kiện đến chỗ Diêu Uy. Diêu Uy vì để xoa dịu lòng dân đã đồng ý . Diêu Thiên Vũ vừa về, đã lập tức cho giúp Diêu Mạn thu dọn đồ đạc .】
Lâm Duyệt: 【Sướng quá, cuối cùng cũng kh cần ngày nào cũng hầu hạ cô tiểu thư nữa.】
Văn Nguyễn vừa đọc xong tin n, trong phòng bao tiếng chu ện thoại vang lên, một bài hát tiếng sôi động.
Là ện thoại của Nguyễn Hạo, ra ngoài mà kh mang theo ện thoại.
Văn Nguyễn liếc màn hình, tên gọi lưu là ‘Lăng mỹ nữ’.
Ghi chú này… bạn gái ?
Văn Nguyễn nghĩ Nguyễn Hạo chắc sắp về nên kh giúp nghe máy, nhưng ện thoại liên tục đổ chu ba lần, Nguyễn Hạo vẫn chưa quay lại.
Đến lần thứ tư, Văn Nguyễn cầm lên nghe.
Cô vừa định nói chuyện, bên kia đã "Ối chà" một tiếng: “ cả, lại giành ện thoại của em!”
Ngay sau đó, từ ện thoại truyền ra một giọng nói trầm ổn, mạnh mẽ: “Ở ngoài chơi đến quên cả lối về ? Kh về nhà nữa à?”
Giọng nói kh giận mà uy, dù cách màn hình cũng khiến ta cảm nhận được vài phần khó chịu và nghiêm nghị: “Bà nội con bệnh , ngày mai về.”
Văn Nguyễn đại khái đoán được ta là ai.
Nguyễn Thành Đ, cha ruột của cô.
Cô chậm chạp kh nói gì, bên kia giọng ệu chút thiếu kiên nhẫn: “Nói , bị câm à?”
Nguyễn Hạo nói lén lút đến Hải Thành, nói với gia đình là Pháp chơi. Bên Pháp lúc này chắc là một giờ chiều, đúng bữa trưa.
Thế là Văn Nguyễn dùng tiếng Pháp trôi chảy giải thích với ta.
“Xin lỗi, chủ nhân chiếc ện thoại vừa dùng bữa ở đây, đã quên ện thoại lại, hiện đang trên đường quay về. sẽ giúp chuyển lời.”
Cô vừa nói xong lời này, cửa mở ra, giọng nói lớn của Nghi Phi trực tiếp x vào tai.
“Chị! Chuyện của Nguyễn Hạo thật sự kh trách em được, chỉ nhờ em ều tra chị thôi, kh nói là sẽ đến Hải Thành mà! Em kh biết sẽ đến Hải Thành, em ở Minh Hợp th mới…”
Văn Nguyễn hoàn hồn, phản ứng đầu tiên là vội vàng cúp ện thoại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.