Đạp Bay Tra Nam Sếp Cũ, Tôi Hóa Thân Thành Bà Chủ
Chương 107: Bạn đi tìm Văn Nguyễn rồi sao?
Trong phòng bao, Văn Nguyễn lườm Nghi Phi một cái, trước hết đưa ện thoại cho Nguyễn Hạo vừa bước vào.
“Bố vừa gọi ện thoại.”
Cô kể lại nội dung cuộc nói chuyện một cách chi tiết cho : “Giọng Nghi Phi lớn, khả năng bố nghe th hai chữ ‘Hải Thành’ khá cao, xem giải thích với thế nào .”
Nói xong, cô lại xin lỗi : “ kh biết sau đó là bố , nếu biết đã kh nghe , xin lỗi.”
Nguyễn Hạo ện thoại, là số của dì út Nguyễn Văn Lăng, ‘Lăng mỹ nữ’ là do con gái nhỏ thứ hai của dì út đổi cho vào dịp Tết năm nay khi thua trò chơi, cứ thế kh đổi lại.
Cái ghi chú này, Văn Nguyễn kh biết là chuyện bình thường, cũng kh thể trách cô .
Bây giờ cũng kh lúc truy cứu trách nhiệm, nh chóng gọi lại cho bố để giải thích. Bố mà tức giận thì đáng sợ lắm, c.h.ế.t chắc .
Hơn nữa bà nội bị bệnh ? Kh ai nói cho biết!
Nguyễn Hạo lo lắng cầm ện thoại ra ngoài.
Sau khi , Văn Nguyễn mới ngẩng đầu Nghi Phi: “ làm gì ở đây?”
Nghi Phi ngoan ngoãn đứng đó, lúc này cũng nhận ra vừa gây họa , thành thật khai báo.
“Em đang ăn cơm với bạn ở đây, vừa nãy trong nhà vệ sinh thì gặp Nguyễn Hạo. nói là chị đã biết hết .”
Văn Nguyễn hiểu ra, trách Nguyễn Hạo ra ngoài nửa ngày kh về, hóa ra là gặp quen .
Nghi Phi liếc trộm sắc mặt cô, th cô kh tức giận mới tiếp tục nói: “Nguyễn Hạo nói đã khai em ra , nên em vội vàng đến nhận lỗi.”
Thật sự kh ngờ, khi vào thì Văn Nguyễn đang nói chuyện ện thoại với bố của Nguyễn Hạo.
Bố của Nguyễn Hạo… chẳng cũng là bố ruột của Văn Nguyễn , vậy là hai bố con đã nói chuyện được với nhau ư?
Vừa nãy Nguyễn Hạo nói Văn Nguyễn kh muốn về nhà họ Nguyễn, cũng kh muốn nhận cha con, Nghi Phi nghĩ nên khuyên cô .
kéo chiếc ghế đối diện Văn Nguyễn ra.
“Chị, Nguyễn Hạo đã nói , nếu chị muốn về nhà họ Nguyễn, sẽ nghĩ cách. Tại chị lại kh về chứ?”
nhắc đến địa vị của nhà họ Nguyễn ở Bắc Thành.
“Đó kh chỉ đơn thuần là nhà giàu nhất đâu, nhà họ Nguyễn là gia tộc quyền thế nhất Bắc Thành. Chị lên mạng tìm mà xem, lịch sử huy hoàng một đống. Những cái khác chúng ta kh nói, chỉ nói đến Diêu Uy thôi, Diêu Uy gặp bố ruột của chị cũng cung kính gọi một tiếng Nguyễn Tổng.”
“Nếu là , ngày mai sẽ để Nguyễn Hạo đưa em về nhà. Em một bố đỉnh của chóp như vậy, Diêu Mạn là cái thá gì chứ? Vinh Lập ức h.i.ế.p em t.h.ả.m thế, em để bố em ra mặt chứ, một bố lợi hại như vậy mà kh nhận thì uổng quá mất.”
ta nói đến mức kích động, còn Văn Nguyễn thì vẫn bình tĩnh, đợi ta nói xong, cô khẽ cười một tiếng.
“Nếu bà nội của Nguyễn Hạo mà tức giận đến mức chuyện gì, chịu hoàn toàn trách nhiệm, thì sẽ về nhận bố.”
Ni Phi im bặt.
Thật ra, nhà họ Nguyễn còn một bà cụ vô cùng ghét Văn Huệ An, nếu Nguyễn Hạo thật sự đưa Văn Nguyễn về, bà cụ chắc c sẽ nổi cơn thịnh nộ.
“Chị,” Ni Phi đ.á.n.h giá sắc mặt cô, thăm dò hỏi, “Biết bố ruột là ai, chị thực sự kh muốn gặp ?”
Trà trong cốc đã nguội, Văn Nguyễn cầm lên, uống cạn một hơi. “Kh muốn.”
Những thứ đã quá hạn thì nên để chúng phong ấn trong quá khứ.
Tình yêu của cha mà cô khao khát từ nhỏ, tấm chân tình mà cô đã dành cho Tưởng Th Duyên, đều nên mãi mãi dừng lại ở quá khứ.
Cô thích cuộc sống hiện tại của , cô kh muốn phá vỡ nó.
…
Nguyễn Hạo cầm ện thoại ra hành lang bên cạnh, hít thở sâu vài cái mới hồi hộp gọi ện thoại cho bố.
“Con đã đến Hải Thành à?”
Giọng nói trầm thấp, như thể nén giữ cảm xúc nào đó, cũng kh nghe ra tức giận hay kh. Nguyễn Hạo đã sớm nghĩ sẵn lời nói, nắm chặt vạt áo, cố gắng giữ cho giọng bình tĩnh.
“Vâng, vốn dĩ con đang chơi ở nước ngoài, hai ngày nay mới đến Hải Thành, sang tìm Ni Phi chơi ạ.”
“Vừa nãy ai nghe ện thoại?”
“Một bạn.”
“Ni Phi nói, con nhờ ều tra bạn đó, tại ều tra?”
“Con thích cô , muốn tìm hiểu về cô . Cô là địa phương ở Hải Thành, con đến tìm Ni Phi chơi chính là để tìm cô . Bà nội kh cho con đến Hải Thành, nên con kh dám nói với mọi . Bố, con xin lỗi.”
Nguyễn Hạo tưởng bố sẽ nghiêm khắc khiển trách , nhưng kết quả là bố ở đầu dây bên kia im lặng lâu, một lúc sau mới thản nhiên hỏi một câu:
“ thích à?”
Nguyễn Hạo sững sờ. “Vâng, thích ạ.”
Bên kia lại im lặng một hồi lâu, cuối cùng cũng kh hỏi thêm gì, chỉ nói: “Bà nội con bị bệnh , kh nghiêm trọng, nhưng ngày nào cũng nhắc đến con. Ngày mai con về một chuyến, ở với bà vài ngày lại Hải Thành.”
Ở với bà vài ngày lại Hải Thành.
Nguyễn Hạo kinh ngạc, lời này nghĩa là: Bố kh phản đối ta chạy đến Hải Thành? Cũng kh phản đối ta thích cô gái ở Hải Thành ư?
…
Bắc Thành, Tập đoàn Nguyễn Thị, văn phòng Chủ tịch.
Nguyễn Thành Đ ngồi sau bàn làm việc, cúi đầu chiếc ện thoại đã tắt màn hình trong lòng bàn tay, im lặng lâu.
mặc chiếc áo sơ mi màu xám được may đo cao cấp, gương mặt bảy phần giống Nguyễn Hạo, đôi mắt năm phần giống Văn Nguyễn. Hai bên thái dương ểm bạc, đôi môi mỏng hơi lạnh nhạt, vẻ mặt thờ ơ toát lên sự xa cách, toàn thân toát ra uy nghiêm của bề trên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/dap-bay-tra-nam-sep-cu-toi-hoa-than-th-ba-chu/chuong-107-ban-di-tim-van-nguyen-roi-.html.]
Văn phòng yên tĩnh, Nguyễn Văn Lăng vừa nãy đã nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện của hai bố con.
Cô cũng kh ngờ thằng nhóc Nguyễn Hạo lại chạy đến Hải Thành. Biết thế vừa nãy cô đã kh gọi ện cho nó.
Chủ yếu là bà cụ bị bệnh, kh cho họ nói với Nguyễn Hạo. trai cô hôm nay vẫn luôn họp, vừa nãy nghe nói Nguyễn Hạo vẫn còn ở bên ngoài chơi, vẻ kh vui lắm.
Cô gọi ện trước mặt trai là chủ yếu để nói với , Nguyễn Hạo kh biết chuyện bà cụ bị bệnh, kh biết thì kh tội.
Kh ngờ thằng nhóc đó lại kh đâu kh , cứ nhất định đến Hải Thành, cô gái nào kh thích, lại cứ thích cô gái ở Hải Thành. Bà cụ mà biết được, kh biết sẽ tức giận đến mức nào.
Nguyễn Văn Lăng vẻ mặt trầm tĩnh của Nguyễn Thành Đ, cân nhắc lời nói, cẩn thận thăm dò mở lời.
“ hai, Hạo Hạo yêu đương, kh quản nó ?”
Vừa nãy ý của Nguyễn Hạo là, đang theo đuổi ta, trai lại bảo về thăm bà cụ trước, sau đó mới quay lại Hải Thành, ý muốn nói là: Nguyễn Hạo tự do yêu đương, thể theo đuổi cô gái thích.
Nguyễn Thành Đ trả ện thoại lại cho cô. “Tại quản? Thằng bé đã tốt nghiệp đại học , thể yêu đương được .”
Nguyễn Văn Lăng nhắc nhở . “Mẹ vẫn luôn ưng ý cháu gái của lão Cao, thái độ rõ ràng, muốn nhà họ Nguyễn và nhà họ Cao liên hôn. Hạo Hạo e rằng kh thể tự quyết định hôn nhân.”
Con cái nhà họ Nguyễn, hôn nhân cơ bản kh thể tự lựa chọn, cuối cùng đều kh thoát khỏi môn đăng hộ đối, liên hôn gia tộc.
Cô là may mắn hơn trong nhà họ Nguyễn, cô và chồng là th mai trúc mã, hai bên yêu nhau, lại đúng lúc môn đăng hộ đối.
Nguyễn Văn Lăng nhắc nhở Nguyễn Thành Đ, cũng là vì lo lắng.
Cô sợ rằng nếu bây giờ kh ngăn cản, đợi đến khi Nguyễn Hạo và cô gái kia tình cảm sâu đậm, sẽ khó mà kiểm soát được. Cô sợ Nguyễn Hạo sẽ vào vết xe đổ của trai, trải qua một mối tình khắc cốt ghi tâm, cuối cùng vẫn quay về liên hôn.
Nguyễn Thành Đ sắc mặt trầm tĩnh, lạnh nhạt nói: “Những khác kh quản được, nhưng con của Nguyễn Thành Đ , kh cần liên hôn, thể tự do yêu đương, tự do hôn nhân.”
Nguyễn Văn Lăng đối diện với đôi mắt đen lạnh lùng của , kh nói gì nữa.
Gia tộc Nguyễn Thị trước đây coi trọng nhất là chính trị và quân sự, Tập đoàn Nguyễn Thị coi như là giang sơn do trai cô tự gây dựng. lúc đó liều mạng như vậy, chẳng qua cũng chỉ muốn được tự do hôn nhân, kh bị gia tộc ràng buộc.
Đáng tiếc, hơn nửa đời trôi qua, vẫn bị mắc kẹt trong cái lồng Nguyễn gia này.
hứa Nguyễn Hạo thể tự do yêu đương, tự do hôn nhân, chắc là đã nghĩ đến Văn Huệ An . Tối nay nghe th hai chữ ‘Hải Thành’, vẻ mặt rõ ràng đã từng chút mơ hồ.
Khoan đã!
Nguyễn Hạo ở Hải Thành, vừa nãy Ni Phi hình như đã nhắc đến Minh Hợp, Minh Hợp ở Hải Thành…
Hai năm trước gặp Văn Nguyễn ở c ty bạn, sau khi bị mẹ mắng một trận tơi bời, Nguyễn Văn Lăng liền kh còn quan tâm đến Văn Nguyễn nữa, cũng kh chú ý đến chuyện ở Hải Thành.
Nhưng cách đây một thời gian ăn với bạn bè, bạn bè nói về vài chuyện thú vị trong giới tài chính ở Hải Thành, lại nhắc đến Văn Nguyễn, nhắc đến ân oán giữa cô và Vinh Lập, cũng như việc cô đã gia nhập Minh Hợp Capital – đối thủ kh đội trời chung.
Nguyễn Hạo đến Minh Hợp, Văn Nguyễn cũng ở Minh Hợp.
Trước đây Nguyễn Hạo ở bệnh viện đã lén nghe được cô nói chuyện với mẹ, cô đã nhắc đến tên Văn Nguyễn, vậy thì, thằng nhóc này nào theo đuổi ta, đừng nói là ngàn dặm tìm Văn Nguyễn nhé!
Càng nghĩ càng th kh đúng, cô thừa lúc trai kh chú ý, l ện thoại gửi tin n cho Nguyễn Hạo.
Nguyễn Văn Lăng: 【Con đến Hải Thành tìm Văn Nguyễn hả? Con tìm Văn Nguyễn làm gì? Thằng nhóc con đừng gây chuyện đó! Trái tim bà nội con kh chịu nổi đâu, tính tình của bố con con cũng kh đỡ được đâu!】
Sau một lúc lâu, Nguyễn Hạo trả lời: 【Kh gây chuyện đâu ạ, về con kể sau, cô giúp con giữ bí mật trước nhé.】
…
Hạ Tr về đến nhà đã là một giờ sáng.
Chiều đến phía Nam thành phố họp, tối lại bữa tiệc chiêu đãi ở đó.
Cuộc họp kết thúc muộn, bữa tiệc cũng bắt đầu muộn, nên đến giờ mới về. Vốn dĩ còn một ván bài thứ hai, đã để Thẩm Dật Phàm ở lại đó, nếu kh bây giờ vẫn chưa về được.
Văn Nguyễn đã ngủ , để lại đèn đầu giường cho .
Hạ Tr nồng nặc mùi rượu, chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên má cô, sau đó cởi dây lưng, rút áo sơ mi, vào phòng tắm tắm qua loa, s khô tóc mới ra.
Hé chăn nằm vào, từ phía sau ôm l thân hình cô.
Động tác của nhẹ, nhưng Văn Nguyễn vẫn tỉnh giấc.
“ về từ lúc nào vậy?”
Cô trở trong vòng tay , vừa tỉnh dậy, giọng vẫn còn khàn. Điều hòa trong phòng bật đủ độ, Hạ Tr ôm cô vào lòng, kéo chăn đắp kín cho cô.
“Vừa mới về.”
Biết tối nay cô ăn với Nguyễn Hạo, vốn dĩ định hỏi vào ngày mai, th cô lúc này tỉnh , Hạ Tr nâng cằm cô lên, hôn một cái lên môi cô.
“ tự nhiên lại mời Nguyễn Hạo ăn cơm vậy?” chút ghen tu. “ đã nói với em , thằng nhóc đó ý với em đ.”
Tay trong chăn mò mẫm eo cô, xu hướng lên. Văn Nguyễn sợ nhột, vặn vẹo thân trong lòng , đồng thời bắt l bàn tay đang làm loạn của .
“Bà nội nhập viện , mai về Bắc Thành, em tiễn một bữa.”
Tối nay khi chia tay Nguyễn Hạo, đã nói với cô m lần: “Văn Nguyễn, cho dù em kh muốn nhận bố, em cũng là nhà họ Nguyễn. Sau này nếu em cần giúp đỡ, cứ nói thẳng với , nhất định sẽ giúp.”
“Ngoài ra, chuyện chúng ta cùng một bố, em đừng nói cho ai biết trước, cả Hạ Tr cũng đừng nói. Lòng cách lòng, vẫn nên cẩn thận thì hơn, trừ khi em nguyện ý quay về nhà họ Nguyễn.”
Mặc dù tình cảm hiện tại của Văn Nguyễn dành cho Hạ Tr kh là chân thật một trăm phần trăm, nhưng cô vẫn luôn tin tưởng nhân phẩm của Hạ Tr. Cho dù Hạ Tr biết cô là con gái nhà họ Nguyễn, cũng sẽ kh lợi dụng cô.
Chỉ là, cô thực sự kh ý định nói chuyện này cho Hạ Tr biết.
Đó là quá khứ kh muốn nhắc lại của mẹ, đã là quá khứ, cô cũng kh định nhận Nguyễn Thành Đ, vậy thì cứ để câu chuyện này phong ấn . Dù thì khi kỳ nghỉ hè kết thúc, Nguyễn Hạo cũng sẽ rời .
Đợi , ai về chỗ n, kh làm phiền nhau nữa.
Hạ Tr nghe nói bà nội của Nguyễn Hạo bị bệnh, bệnh nhân là trên hết, cũng kh còn ghen tu nữa. vươn tay tắt đèn đầu giường, ôm l thân hình mềm mại của Văn Nguyễn, dụ dỗ bên tai cô.
“Vợ à, gi đăng ký kết hôn cũng đã , hôn lễ cũng nên tổ chức thôi nhỉ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.