Đêm Đó Không Phải Là Mơ
Chị gái chuốc say tôi rồi định đem tôi đi cho người khác, nhưng cuối cùng lại đưa nhầm phòng.
Trong bóng tối, có người nhẹ nhàng hôn tôi.
“Bảo bối, đêm nay em... rất khác lạ.”
Khi thắt lưng tôi bị kéo lên, giọng nói trầm thấp, trong trẻo vang lên bên tai.
Tôi bàng hoàng sững người.
Giọng nói này... sao lại giống hệt Lục Hoài An, vị hôn phu của chị gái tôi vậy?
Khi tỉnh lại, đầu tôi đau như b.úa bổ, ngang eo vẫn còn một cánh tay vắt qua.
Làn da trắng lạnh, cơ bắp săn chắc.
Còn có... hơi ấm chân thực từ cơ thể người ấy.
Tôi tỉnh táo ngay lập tức, tim đập như trống trận.
Đây không phải là mơ.
Nếu... nếu đây không phải là mơ, vậy những chuyện xảy ra tối qua...
Toàn thân tôi lạnh toát, theo bản năng xoay người lại.
Khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo của Lục Hoài An hiện rõ mồn một trước mắt tôi.
Và trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Sao có thể chứ?
Tối qua, chị gái Thẩm Hâm hẹn tôi đi ăn.
Chưa có bình luận nào.