Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời

Chương 446

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Em , trong thời gian em mất tích, các trai đều cuống cuồng cả lên……

Em ở cùng một chỗ với Tịch gia, cho dù cơm áo lo, cũng gọi một cuộc điện thoại về nhà để cho trong nhà yên tâm chứ.”

Em , vì lo lắng cho em, cả bọn họ……"

“Diễn nhiều kịch như các mệt ?

Thật sự lo lắng cho , xin hỏi, trong thời gian hơn hai năm nay, các từng gọi điện thoại cho cuộc nào ?

gọi mấy ?"

Dụ Minh Minh lạnh lùng lên tiếng ngắt lời Dụ Phi Phi, đồng thời bỏ sót thần sắc đờ đẫn khuôn mặt Dụ Chí Cẩm.

Cô châm biếm , “ xem, ?

Chỉ thế thôi ?

Lo lắng?

Các cảm thấy các đang sỉ nhục từ ngữ ?

Đừng diễn nữa ?

Các chê ghê tởm, mà đều buồn nôn đây."

vặn lúc , cửa phòng đồ ở một bên mở , Tịch Vượt ở cửa.

lẽ vì nguyên nhân ánh đèn, thần tình trông vẻ chút âm trầm bất định.

Ánh mắt nhàn nhạt từ khuôn mặt Dụ Chí Cẩm và Dụ Phi Phi lướt qua, rơi Dụ Minh Minh, chân mày mắt theo đó mà nhu hòa vài phần.

“Dụ Minh Minh, qua đây, chồng em ở đây ."

thấy Tịch Vượt , Dụ Minh Minh chút vui mừng, trực tiếp chạy nhỏ qua đó:

“Tịch Vượt, mặc bộ quần áo trông đặc biệt trai luôn!"

“Đó vì ánh mắt em thôi."

Tịch Vượt , giơ tay sờ lên mặt cô, ánh mắt chút lo lắng cô, “ chịu uất ức gì ?"

."

Dụ Minh Minh lắc lắc đầu.

thực sự để ý đến chuyện Dụ gia nữa .

lẽ còn từng ảo tưởng đối với cái gọi tình , mà……

cô hiện tại thứ hơn , cần thiết vì những và những việc đáng giá trong quá khứ mà đau buồn.

sự buông bỏ cô, Tịch Vượt thở phào nhẹ nhõm một đồng thời, chút đau lòng:

“Thực , em thể kiêu căng tùy ý một chút, cần khách khí với ."

“Ừm?"

Dụ Minh Minh hiểu .

Tịch Vượt bấu bấu cái má cô:

“Ngốc, em nên trực tiếp lóc kể khổ với mới ."

Trong mắt Dụ Minh Minh mở ý , mím môi :

liền sợ em quậy phá đến mức yên ?"

sợ."

Cô vốn dĩ liền nên sống một cách tùy ý tiêu sái một chút.

Bây giờ như thế , chỗ nào cũng đều cẩn thận từng li từng tí một, ngược làm đau lòng.

Phía bên , bầu khí giữa Dụ Minh Minh và Tịch Vượt đang , thế ở phía bên khuôn mặt Dụ Phi Phi trắng bệch .

tự chủ mà tiến lên một bước , “Tịch gia ngài hiểu lầm , chúng chỉ ……"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-446.html.]

Thế lời cô còn xong, liền trực tiếp Dụ Chí Cẩm ngắt lời.

“Phi Phi."

Dụ Chí Cẩm tiến lên hai bước, hộ vệ Dụ Phi Phi ở phía .

khi hít sâu một , lúc mới về phía Tịch Vượt, “Tịch gia, ngài và em gái rốt cuộc quen như thế nào, ngài bảo vệ em một cách phân rõ nguyên do như thế, chút đạo lý ?"

“Cái gì?

bảo vệ vợ cưới hỏi đàng hoàng , còn cần lý do ?"

."

Dụ Chí Cẩm một nữa hít sâu một , , “Tịch gia, cảm thấy giữa chúng cần thiết mùi thu/ốc s/úng nồng như .

Nếu như ngài thuận tiện, chúng thể tìm một chỗ xuống chuyện một chút, để cởi bỏ hiểu lầm trong chuyện ."

hiểu lầm."

Ánh mắt Tịch Vượt lướt qua đỉnh đầu Dụ Minh Minh, một chút độ ấm nào rơi Dụ Chí Cẩm.

Giọng mang theo vài phần lạnh lẽo, “Sự 'chăm sóc' Dụ gia dành cho phu nhân trong những năm qua, Tịch mỗ đều ghi nhớ kỹ ."

Dụ Chí Cẩm tự chuốc lấy sự mất mặt dắt Dụ Phi Phi rời một cách đó, nhịn đầu một cái.

vặn thấy Dụ Minh Minh kiễng mũi chân lên, nâng đầu Tịch Vượt đem đôi môi dâng lên .

đàn ông hình cao lớn mặt cô giống như để thuận tiện cho cô hôn, vô thức khẽ cúi xuống, hai tay ôm lấy eo thon cô, trong đôi mày mắt tuấn tú mang theo sự nhu tình mà bọn họ từng thấy qua bao giờ.

Dụ Phi Phi nương theo ánh mắt Dụ Chí Cẩm, cũng thấy cảnh .

Bàn tay buông thõng bên sườn tự chủ mà nắm chặt , những chiếc móng tay tinh tế bấu chặt lòng bàn tay .

“Thật ngờ Tịch gia cũng một mặt ôn nhu như đấy."

mặt Dụ Phi Phi vẫn treo nụ ôn hòa như cũ, lời cũng vô cùng dịu dàng, “Trách Minh Minh hai năm nay đều hề nghĩ tới chuyện liên lạc với gia đình, như cũng , cả các cũng thể yên tâm ."

Dụ Phi Phi khi xong những lời , giống như mới chú ý đến chân mày khẽ nhíu Dụ Chí Cẩm một phen, vẻ như vô tình hỏi han:

thế cả?

đang lo lắng lời Tịch gia ?

Chắc đến mức đó chứ?

Chúng những năm cũng bạc đãi Minh Minh mà, em chắc sẽ thực sự vô tình đến mức mượn thế lực Tịch gia để chèn ép gia đình chúng chứ?"

Dụ Chí Cẩm chằm chằm về hướng bọn Dụ Minh Minh hồi lâu, một hồi lâu mới buông lỏng nắm đ.ấ.m đang nắm chặt , thở một ngụm trọc khí:

."

Cái lo lắng cái .

Điều làm để ý , từ đầu đến cuối, ánh mắt em gái nhỏ dường như đều hề rơi bọn họ bao nhiêu.

Cho dù thực sự bọn họ , cũng loại ánh mắt đạm mạc thèm để ý giống như xa lạ .

Cùng với ánh mắt khi cô Tịch gia hình thành nên một sự tương phản rõ nét.

thể bỏ sót, khoảnh khắc thấy Tịch gia , trong mắt em gái nhỏ dấy lên một tia sáng rực rỡ, sáng, sáng, một đôi mắt xinh giống như chứa đầy các vì .

Lúc đây, tâm ý đặt ở trong mắt trong lòng, dường như chỉ một Tịch gia mà thôi.

Ngay cả Phi Phi đặc biệt với cô, hôm nay sinh nhật , trong ánh mắt cô cũng bất kỳ gợn sóng nào, càng bất kỳ biểu thị nào cả.

Cô đây ……

triệt để đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ ý tứ ?

Nghĩ đến sự châm biếm Dụ Minh Minh đối với bọn họ, trái tim Dụ Chí Cẩm tự chủ mà trầm xuống.

……

Mặc dù gặp những kẻ làm mất hứng, điều hề ảnh hưởng đến tâm trạng cả ngày hôm nay Dụ Minh Minh.

Tiếp theo, cô và Tịch Vượt dạo khu vực đồ trang sức, chỉ điều, Dụ Minh Minh đều vật phẩm nào trúng cả.

Cuối cùng, Dụ Minh Minh vẫn quyết định, món quà sinh nhật năm nay Tịch Vượt, cô sẽ tự tay chế tác cho một phần.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...