Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời
Chương 447
“Mặc dù món quà đắt giá gì, vẻ như so với việc cô quẹt thẻ Tịch Vượt để mua quà cho Tịch Vượt thì càng thành ý hơn.”
Vì chuẩn quà cho Tịch Vượt, cho nên thời gian tiếp theo Dụ Minh Minh liền đến công ty nữa, tự một ở nhà, lén lút chế tác quà tặng.
Đối với hành vi thần thần bí bí cô, Tịch Vượt cũng gì cả, mỉm một cái liền trực tiếp tùy cô làm.
Thấm thoắt, liền đến ngày giao thừa năm nay.
Ở nhà cũ một cái cắt cảnh qua , khi ăn xong bữa cơm đoàn viên, Tịch Vượt liền trực tiếp đưa Dụ Minh Minh trở về .
Gần đến nửa đêm, bầu trời bỗng nhiên lác đác những bông tuyết rơi, thế giới giống như gột rửa sạch sẽ, vô cùng thanh u.
Dụ Minh Minh cửa sổ, ngáp ngắn ngáp dài ngắm cảnh đêm ngoài cửa sổ.
Tịch Vượt thấy bộ dạng buồn ngủ cô, nhịn mỉm :
“Buồn ngủ thì nghỉ ngơi ?"
“ , em đầu tiên chúc mừng năm mới và chúc mừng sinh nhật với ."
Dụ Minh Minh ch/ém đinh chặt sắt .
Bạn thể thích: Bị Bỏ Rơi Vào Ngày Cưới, Tôi Được Tổng Tài Hàng Tỷ Chiều Chuộng - Thẩm Thanh Thu, Phó Đình Thâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Sáng mai em cũng thôi mà, dù thời gian chúng đều sẽ ở cùng một chỗ."
Dụ Minh Minh lắc lắc đầu:
“Như thì quá thành ý ."
Tịch Vượt :
“Thực sự thành ý thì, , bây giờ tiên ở bên cạnh làm chút việc khác nhé?"
, tay trực tiếp buông thõng xuống đến bên eo cô, mang tính ám chỉ vô cùng mười phần.
Dụ Minh Minh:
“……"
Cuối cùng, Dụ Minh Minh vẫn thể từ chối Tịch Vượt, bởi vì cô thực sự tìm thấy lý do nào phù hợp cả.
……
Khi tiếng chuông năm mới ở đằng xa vang lên, Dụ Minh Minh nhẫn nhịn cảm giác vô cùng vui sướng cực độ , run rẩy giọng cùng đang đè lấy cô :
“Tịch Vượt……
Năm mới……
Vui vẻ……
Sinh nhật vui vẻ……"
Đáp cô một hồi tiếng trầm thấp bùi tai
“Cảm ơn, quả thực vui vẻ."
Nhận ý đồ đàn ông, Dụ Minh Minh vội vàng lên tiếng, mưu toan ngăn động tác :
“Chờ chút, em còn quà tặng nữa!"
“ vội, dù đêm còn dài, chúng nhiều thời gian."
……
Còn về , rốt cuộc ngủ như thế nào, Dụ Minh Minh ấn tượng gì nữa .
cũng may Tịch Vượt giữ chữ tín, lúc tỉnh dậy ngày hôm , cô mở mắt cái đầu tiên thấy chính .
đàn ông bên cửa sổ, bưng một cuốn sách đang yên yên lặng lặng lật xem.
Nghĩ đến món quà còn tặng ngoài, câu đầu tiên khi tỉnh dậy Dụ Minh Minh chính sốt sắng hỏi han:
“Tịch Vượt, hôm nay nhận quà khác ?"
Tịch Vượt nhịn bật :
“Hôm nay còn bước khỏi cửa phòng một bước nào cả."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-447.html.]
Để làm cô thất vọng, thậm chí ngay cả điện thoại di động cũng hề mở máy.
thì quá, như thì cô đương nhiên đầu tiên chúc mừng sinh nhật, và đầu tiên tặng quà cho trong năm nay .
Dụ Minh Minh thở phào nhẹ nhõm một , vội vàng đem món quà chuẩn từ ngoài.
Thế lúc đưa cho Tịch Vượt, vài phần do dự.
Dụ Minh Minh ôm chiếc hộp quà gói ghém vô cùng tinh tế , vài phần ngượng ngùng :
“Tịch Vượt, món quà tự em làm, đường nét chế tác thô sơ, hơn nữa cũng đáng bao nhiêu tiền……
Ừm, hy vọng thể thích."
Dụ Minh Minh cẩn thận từng li từng tí một đem hộp quà đưa qua đó.
Tịch Vượt đặt cuốn sách trong tay xuống, đón lấy chiếc hộp cô đưa tới, ở ngay mặt cô trực tiếp mở .
Món quà Dụ Minh Minh chuẩn cho Tịch Vượt một cuốn album ảnh vẽ tay, bên trong dán những bức ảnh cô và Tịch Vượt.
Những bức ảnh , những bức tự cô chụp, những bức do các giúp việc trong biệt thự lén chụp , ngoài cũng một bộ phận ảnh chụp nhiếp ảnh gia lúc hôn lễ hoặc lúc du lịch bọn họ.
Lúc chế tác cuốn album ảnh , Dụ Minh Minh từng từng một tìm các giúp việc trong biệt thự để xin về đấy.
đó từ trong vô những bức ảnh , từng bức từng bức một đem ảnh sàng lọc , dựa theo trình tự thời gian tích hợp sắp xếp.
Bên trong còn ít ảnh chụp lúc cô và Tịch Vượt ngoài hưởng tuần trăng mật mùa thu, cô cũng sàng lọc một đặt trong .
Mỗi một tấm ảnh, Dụ Minh Minh đều cố gắng hết sức để ghi chú, nỗ lực hồi tưởng lúc đó rốt cuộc xảy chuyện gì, bản loại tâm trạng như thế nào.
Đừng bỏ lỡ: Vì Ai Rơi Lệ, Xuôi Dòng Tiêu Tương, truyện cực cập nhật chương mới.
Cô dùng chiếc b/út màu ghi chép tâm trạng và sự đổi tình cảm đối với Tịch Vượt giấy bìa cứng, cũng như từng lời chúc phúc dành cho .
Đây chỉ đơn thuần một cuốn album ảnh, nó thể sơ đồ tự phân tích tình cảm Dụ Minh Minh, từng chữ từng chữ bên trong đều chứa đựng lời chúc phúc và tình yêu thương cô dành cho Tịch Vượt.
Cuốn tập tranh dày đến hơn trăm trang, mỗi một trang giấy đều ghi ít văn tự, xung quanh còn vẽ thêm một hình vẽ phác thảo đáng yêu, thể thấy sự tâm huyết chế tác.
Tịch Vượt từ trang đầu tiên lật xem đến tận trang cuối cùng, ngẩng đầu về phía đang tâm trạng vài phần thon thót ở đối diện , giọng thận trọng :
“Cảm ơn em, thích.
Đây món quà nhất mà từng nhận ."
Dụ Minh Minh:
“ mà, đều còn xem những món quà khác, thể nó nhất chứ?"
Tịch Vượt trực tiếp kéo cô qua đó, cách lớp tóc xõa trán cô thận trọng đặt xuống một nụ hôn
“ cần xem, nó chính món quà nhất mà từng nhận ."
Tịch Vượt lúc ăn điểm tâm sáng mới đem điện thoại di động mở máy.
Gần như kết nối, cuộc điện thoại bà Tô Nhược Tình liền lập tức gọi
“Gọi điện thoại cho con suốt cả một buổi sáng đều thể gọi thông , tìm con tốn công sức……
Mà thôi bỏ bỏ , con dâu ?"
Tịch Vượt ngửa một chút, giọng điệu thong dong :
“Tự nhiên ở cùng một chỗ với con ."
Bà Tô Nhược Tình:
“ con giúp với Minh Minh một tiếng, bảo con bé lát nữa nhớ nhận lì xì năm mới phát cho con bé lúc giờ ngày hôm nay nhé, đó thể chiếc lì xì đầu tiên phát trong năm nay đấy, cực kỳ ý nghĩa luôn!"
Tịch Vượt:
“ ý nghĩa gì chứ?"
Bà Tô Nhược Tình:
“Chiếc lì xì đầu tiên ý nghĩa chắc chắn giống bình thường , thông thường đều phát cho quan trọng nhất đấy.
, lời vô ích với con nữa, bọn nhóc Kiều Kiều qua đây chúc tết , bận đây!"
Nối tiếp đó, liền một hồi tiếng bận tút tút tút.
Chưa có bình luận nào cho chương này.