Đêm Tân Hôn! Tôi Được Phản Diện Cố Chấp Bệnh Kiều Sủng Lên Trời
Chương 512
“Dẫu cũng tiếp xúc một thời gian, ít nhiều gì cũng chút hiểu về cô, đứa nhỏ ít nhiều gì cũng một ưa mặt.”
Ăn cái sủi cảo, cô đều chọn cái nào hình dáng đẽ mới ăn, cái nào thì cô thậm chí còn chẳng thèm đụng .
Thế nên, khi cô bản chê bai tính cách nhóc ấu trĩ, thấy khá bất ngờ.
“ cũng , nhóc ở lớp em, tên thật Vương Tiểu Béo ?”
Dụ Minh Minh:
“ ạ, tên thật Vương Hạo Ngôn.
Cái biệt danh Vương Tiểu Béo do em đặt cho đấy chứ, hi hi, hình tượng ?”
Tịch Vượt:
“…”
ngay mà, đứa nhỏ làm thể mặt cho .
Lúc bấy giờ, chiều cao Dụ Minh Minh mới chỉ đến ngang hông Tịch Vượt, cách chiều cao hai vẫn còn rõ rệt.
Cô lén lút liếc Tịch Vượt một cái, hỏi:
“ trai nhỏ ơi, chắc thật sự cần vợ ạ?”
Tịch Vượt khẽ hỏi :
“ hỏi câu nữa ?”
Dụ Minh Minh vẻ nghiêm túc :
“Bởi vì em cảm thấy dựa cái tính cách , đời khó tự lấy vợ đấy ạ.
Cho nên, tóm cần vợ nào?
Cần thì em tặng cho một .”
Tịch Vượt:
“…”
kìm mà đầu cô một cái, “Tại lấy vợ chứ?”
, trong mắt cô, chẳng lẽ còn tồi tệ hơn cả đám nhóc tì ở lớp cô ?
Dụ Minh Minh xụ mặt nhỏ xuống:
“Bởi vì quá thông suốt , cái đầu gỗ như , thông thường sẽ cô gái nào thích ạ.
Cho dù , thì cũng nhắm cái ví tiền mà thôi.”
Tịch Vượt buồn :
“ đầu gỗ chỗ nào chứ?”
Hơn nữa, trong mắt cô ngốc nghếch đến thế ?
“Bây giờ thể hỏi câu , thì chứng minh chính một cái đầu gỗ !”
Dụ Minh Minh hừ hừ hai tiếng, bĩu môi , “ xem kìa, một đại mỹ nữ như em ôm cái cặp nặng thế bên cạnh lâu như , cũng chẳng đường bảo giúp em xách cặp gì cả.”
Dụ Minh Minh vẻ mặt ghét bỏ , “ trai nhỏ ơi, hành vi thật sự chẳng ga-lăng chút nào nhé!
Đặt thị trường xem mắt, thuộc loại loại ngay từ vòng đầu tiên đấy ạ!”
Tịch Vượt:
“…”
Đứa nhỏ , giúp cô xách cặp thì thể thẳng ?
Cứ một vòng lớn như để tổn thương ?
Gợi ý siêu phẩm: Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng đang nhiều độc giả săn đón.
, quả thật suy nghĩ nhiều đến thế.
Bất đắc dĩ đưa tay về phía cô, “Đưa cặp sách cho .”
Dụ Minh Minh:
“ trai nhỏ ơi, làm như .
Thông thường da mặt con gái đều sẽ khá mỏng, thể đợi cô đưa cho , trực tiếp đón lấy từ tay cô chứ.
Thậm chí cho dù cô cần, thì đa phần cũng đang khách sáo với mà thôi.”
Tịch Vượt:
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/dem-tan-hon-toi-duoc-phan-dien-co-chap-benh-kieu-sung-len-troi/chuong-512.html.]
“…”
thế nào cũng chẳng thấy da mặt cô mỏng ở chỗ nào cả?
Thế , vẫn làm theo ý cô, đưa tay đón lấy chiếc cặp trong ng/ực cô, đặt chiếc giỏ xe ở bên cạnh.
đó đầu hỏi, “ lên đây , đẩy em ?”
Đừng bỏ lỡ: Vì Ai Rơi Lệ, Xuôi Dòng Tiêu Tương, truyện cực cập nhật chương mới.
“ ạ, ạ.”
Dụ Minh Minh trực tiếp phấn khích trèo lên yên chiếc xe đạp .
Tịch Vượt:
“…”
Cho nên, sự khách sáo cô rốt cuộc ở chứ?
Tịch Vượt tiếp tục đẩy xe vững vàng tiến về phía .
Dụ Minh Minh yên , nghiêng đầu một lát, hỏi:
“ trai nhỏ ơi, xe đạp hỏng ạ?”
“ .”
Tịch Vượt trả lời.
Dụ Minh Minh im lặng một chút, hỏi:
“ câu chuyện hai cha con cưỡi lừa, khiêng lừa từng qua ạ?”
Cũng chẳng đợi Tịch Vượt trả lời, cô liền kể câu chuyện một cách vô cùng sống động
“ hai cha con dắt một con lừa thành, đường nhạo họ, ‘Thật ngốc, tại cưỡi lừa thành chứ?’
Thế cha vội vàng để con cưỡi lên lưng lừa, kết quả , ‘Đứa con bất hiếu, mà để cha bộ!’
con hổ thẹn xuống, để cha trèo lên.
, ‘ cha thật nhẫn tâm, để đứa trẻ bộ, cũng sợ đứa trẻ mệt.’
…”
Câu chuyện kể xong, Dụ Minh Minh ngoẹo đầu hỏi Tịch Vượt:
“ trai nhỏ ơi, xem, tình huống hai đứa bây giờ so với hai cha con trong câu chuyện cũng chút tương tự ạ?”
Dẫu thì xe bọn họ cũng hỏng, đang yên đang lành tại đẩy bộ về chứ?
Sắc mặt Tịch Vượt lập tức đen kịt :
“ , em im miệng !”
Xe hỏng, chỉ cảm thấy còn bao nhiêu đoạn đường nữa, trực tiếp đẩy bộ về cũng tốn bao nhiêu thời gian.
Cứ như , Dụ Minh Minh quen với việc tan học liền mang theo bài tập chạy đến chỗ Tịch Vượt để học bài.
Dụ cảm thấy bản chiếm chút hời Tịch Vượt.
Dẫu thời buổi thuê một gia sư về kèm cặp bài tập cho trẻ nhỏ thì học phí cũng hề thấp, huống chi đây còn kèm cặp diện tất cả các môn.
Vì thế, trong lòng cảm thấy áy náy, Dụ thường xuyên mời Tịch Vượt đến nhà dùng cơm.
Về cơ bản những lúc Dụ Minh Minh học bài ở bên , bà đều sẽ chuẩn thêm một phần cơm canh.
Tuy nhiên, dù như Dụ vẫn cảm thấy bản mắc nợ Tịch Vượt, dẫu một bữa cơm gia đình thì đáng bao nhiêu tiền chứ, huống chi Tiểu Vượt ăn cũng nhiều!
Càng huống hồ Tịch Vượt bình thường đều dùng bữa tối ở trường mới về, về cơ bản ba bữa đều giải quyết ở trường học.
Cho nên từ thứ Hai đến thứ Sáu, Dụ vì áy náy nên thường xuyên đổi các món để chuẩn bữa khuya cho hai đứa trẻ.
Còn đến cuối tuần, thì trực tiếp bảo Tịch Vượt đến nhà ăn cơm.
Thế Dụ cảm thấy áy náy, mà Tịch Vượt cũng cảm thấy ngại ngùng.
Cả hai bên đều thuộc kiểu cảm thấy bản đang chiếm hời đối phương.
Vì , đối với lời mời nhiệt tình Dụ, ban đầu Tịch Vượt từ chối.
Kết quả ngay lúc hai đang đùn đẩy qua , Dụ Minh Minh ở bên cạnh thong thả lên tiếng
“ ơi, con mà, cơm nấu chẳng ngon chút nào cả.
xem kìa, bởi vì quá dở nên trai nhỏ mới ăn cơm ở nhà chúng đấy!”
, ý .
Tịch Vượt trực tiếp thao tác Dụ Minh Minh làm cho ngơ ngác, còn Dụ ở bên cạnh cũng dở dở .
Chưa có bình luận nào cho chương này.